hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Kim Dung » Lộc Đỉnh Ký[4630070] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   5.1/7 - 51 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Kim Dung

    Lộc Đỉnh Ký



    MỤC LỤC 

    1. Chốn phồn hoa bạo khách lần vào
    2. Nghe tiếng khóc cường địch mắc mưu
    3. Ba hảo hán đại chiến quan binh
    4. Vi Tiểu Bảo dùng mưu khích tướng
    5. Có bản lãnh mới là tay hào kiệt
    6. Đồng Giác quá giang, hỏa tiễn xạ tượng
    7. Trong tửu quán Vi, Mao bị bắt
    8. Uống nhiều thuốc Hải Công hư mắt
    9. Vi Tiểu Bảo lừng danh đánh bạc
    10. Hết đánh bạc lại đánh đô vật
    11. Hải Lão Công mưu đồ đánh cắp Ngự Thư
    12. Vi Tiểu Bảo dò la Hải Lão
    13. Tiểu hào kiệt thám thính thư phòng
    14. Tiểu Huyền Tử bại lộ hành tung
    15. Vua Khang Hy quyết chí trị quyền thần
    16. Đại Từ Đại Bi Thiên Diệp Thủ
    17. Tiểu anh hùng cứu Giá bắt cường thần
    18. Phủ Thiếu Bảo điều tra Kinh Phật
    19. Sách Ngạch Đồ bàn cách chia tiền
    20. Sợ lộ tẩy Vi Tiểu Bảo kinh hồn
    21. Người trên núi Ngũ Đài liên quan đến Thái Hậu
    22. Âm mưu kỳ bí chốn Hoàng Cung
    23. Cuộc đấu kinh hồn giữa kẻ mù người sáng
    24. Vi Tiểu Bảo trổ tài ứng biến
    25. Khang Thân Vương trao tặng thần câu
    26. Trong nhà lao Ngạo Bái vong thân
    27. Thanh Mộc Đường quần hùng tế điện
    28. Hai phe Qua Lý tranh Hương Chủ
    29. Vi Tiểu Bảo chơi Khâm Đại Hán
    30. Vi Tiểu Bảo vào Thiên Địa Hội
    31. Vi Tiểu Bảo nối ngôi Hương chủ
    32. Trần Cận Nam dặn dò kế hoạch
    33. Trong quán Trà Đồng Hội đưa tin
    34. Tiểu Hương Chủ trá hình Hương Chủ
    35. Xót huynh trưởng nhị hiệp khóc ròng
    36. Bất đồng chính kiến, đang bạn ra thù
    37. Hồi Xuân Đường phát sinh đại biến
    38. Tiền Lão Bản bày mưu giấu Quận Chúa
    39. Vi Tiểu Bảo lần mò huyệt đạo
    40. Tấm dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường
    41. Điểm đầu tóc để coi bản lãnh
    42. Tề Nguyên Khải trổ tài thần võ
    43. Bình tây Vương hiệu lệnh nghiêm minh
    44. Trôm kinh rồi bị phỏng tay trên
    45. Vi Tiểu Bảo giằng co Quận Chúa
    46. Trong Hoàng Cung xảy biến lúc canh khuya
    47. Tiểu Công Công giỡn cợt giai nhân
    48. Vi Tiểu Bảo ba phen gặp nạn
    49. Công Công chết vì tham bạc
    50. Hóa cốt miên chưởng đã thương Tiểu Bảo
    51. Tiểu Hoàng đế đoán việc như thần
    52. Chẳng để ai mua chuột lòng người
    53. Quế Công Công song thủ bảo giai nhân
    54. Nghe trẻ ba hoa ông già ngơ ngác
    55. Diệu kế bằng Gia Cát Lượng
    56. Phải chăng hai vợ chồng nỗi cơn ghen
    57. Kế chưa thành lại sinh biến cố
    58. Trăm tội đỗ lên đầu Thái Giám
    59. Người áo xanh thình lình xuất hiện
    60. Thần Trảo giết người không dấu vết
    61. Theo Đức Vua vào Cung Thái Hậu
    62. Giết Liễu Yến mau chân lánh nạn
    63. Cung Từ Ninh xảy cuộc phong ba
    64. Tiểu Công Công thổ lộ chân tình
    65. Vua Khang Hy mở cuộc điều tra
    66. Từ Thiên Xuyên hộ tống hai cô
    67. Bạch điếm bỗng thành ra Hắc điếm
    68. Đào Hồng Anh hé màn bí mật
    69. Pho Kinh Phật có gì bí ẩn
    70. Lửa hờn ghen đốt cháy tâm can
    71. Ngô Lập Thân thóa mạ Nhất Chu
    72. Những chuyện hãi hùng trong quỹ cốc
    73. Trong nhà ma gặp lũ hung tàn
    74. Trong quỷ cốc quần hùng mất tích
    75. Tưởng ma quỷ hóa ra người đẹp
    76. Tam Thiếu Nhưng bản lãnh cao thâm
    77. Song Nhi đã bại bọn Lạt Ma
    78. Lũ hung tàn náo động thiền môn
    79. Chùa Thanh Lương gặp hồi đại nạn
    80. Chủ bộc lo mưu cứu Lão Hoàng Gia
    81. Ai ai cũng vậy hà tất phải đi tu
    82. Dời chùa Linh Cảnh gặp Đầu Đà
    83. Ủy Tôn Giả chiếm đoạt kinh chương
    84. Vì ăn phỉnh mắc mưu kẻ nít
    85. Tiểu cô nương đốc chiến quần hùng
    86. Cùng người đẹp viếng đảo Thần Tiên
    87. Lục Tiên Sinh thử tài Vi Tiểu Bảo
    88. Học khoa Đẩu Văn kêu Trời như bọng
    89. Thần Long Giáo trừng trị nghịch đồ
    90. Tiểu Bạch Long lên làm Bạch Long Sứ
    91. Bạch Long Sứ chấp chưởng Ngũ Long lệnh
    92. Vợ chồng Giáo Chủ truyền võ công
    93. Vi Tiểu Bảo trở về Hoàng cung
    94. Công nương đòi tỷ võ với Hoàng huynh
    95. Bị đòn đau trả hận đánh Công nương
    96. Tiểu thái giám đả thương Công chúa
    97. Dùng Ngũ long lệnh hăm Thái hậu
    98. Quân trướng biến thành sòng bạc lớn
    99. Cờ gian bạc lận gieo mười tịt
    100. Vi Tiểu Bảo phen này bị hố to
    101. Nhà sư mê gái bị đòn đau
    102. Biết mình biết người đánh đâu thắng đấy
    103. Vi Tiểu Bảo học đòi làm trưởng giả
    104. Tiểu sư thúc chỉ điểm trừng quan
    105. Sư trừng quan truyền thụ phép niêm hoa
    106. Đại từ bi điểm hóa người ngang ngược
    107. Vì mỹ nhân rèn luyện võ công
    108. Dương Dật Chi lên tiếng giải vây
    109. Ngắm dương liễu nhớ nàng áo lục
    110. Trong tiểu miếu quân tăng nghị luận
    111. Dùng mưu cao giải cứu lão Hoàng gia
    112. Ngoài hiên viện chúa tôi tâm sự
    113. Thay Lạt Ma bảo vệ phụ hoàng
    114. Bạch y ni thống khóc tiên quân
    115. Ni cô hai đạo lén vào cung
    116. Bạch Y Ni mở cuộc điều tra
    117. Những điều bí ẩn từ từ ló dạng
    118. Mê người đẹp hết lòng hầu hạ
    119. Giết địch nhân cứu nguy sư thái
    120. Trông người không khỏi tủi thân hèn
    121. Tiểu Bảo giải cứu mỹ nhân
    122. Tiểu Bảo dùng mưu giết Lạt Ma
    123. Tiểu Bảo dùng mưu dối Lạt Ma
    124. Hòe thụ bình quần hùng tụ hội
    125. Quần hùng mở đại hội trừ gian
    126. Vi Tiểu Bảo chơi khăm tình địch
    127. Tiểu hoàng đế mở cuộc điều tra
    128. Hạ tình địch mấy phen thi kế
    129. Trong từ đường cử hành hôn lễ
    130. Lũ man mọi đột kích quần hùng
    131. Đôi bạn lòng buồn bã chia tay
    132. Giả thái hậu bại lộ hành tung
    133. Trịnh công tử kết án trần gia
    134. Quan tài còn đó người đâu mất
    135. Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả
    136. Cuộc tứ hôn đưa đến Vân Nam
    137. Tứ hôn sư mắc mưu công chúa
    138. Tiểu thái giám thành giả phò mã
    139. Vì kết bạn Dật Chi bị thảm hình
    140. Bốn phe câu kết chia thiên hạ.
    141. Vi Tiểu Bảo dò la động tĩnh
    142. Vào Vương phủ đánh tráo kinh thư
    143. Diệu toán còn hơn Gia Cát Lượng
    144. Công chúa diễn kịch rất thần tình
    145. A Kha hành thích Ngô Tam Quế
    146. Mộc Kiếm Bình gieo vạ tổng binh
    147. A Kha chẳng biết đi đâu mất
    148. Viên Viên xuất thân ở chốn phong trần
    149. Sờ mũi làm cho người phát sợ
    150. Hào kiệt khôn qua ải má hồng
    151. Ngô Tam Quế thất cơ đành chịu lún
    152. Ngự tiền thị vệ bị hành hung
    153. Lão hương nông bản lãnh kinh người
    154. Trong sòng bạc chạm trán cừu nhân
    155. Cao Tôn Giả phát chiêu kì quái
    156. Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi
    157. Có lý đâu đường đột giai nhân
    158. Ngô Lục Kỳ hát khúc trầm giang
    159. Song Nhi xuất hiện giữa phong ba
    160. Thần hành bách biến có một không hai
    161. Vi Tiểu Bảo tâu trình sứ mạng
    162. Núi Lộc Đỉnh bên dòng sông Hắc
    163. Để phụ nhân xen vào quốc sự
    164. Tiểu Hoàng đế mưu lược cao thâm
    165. Cao tôn giả chết đi sống lại
    166. Vi đô thống mở cuộc điều tra
    167. Vì hiếu sắc sa vào cạm bẫy
    168. Dở thói nịnh thần khoe bài trung nghĩa
    169. Song Nhi giải cứu Vi đô thống
    170. Núi Lộc Đỉnh cường nhân chiếm đóng
    171. Những diễn biến cực kỳ đột nhột
    172. Theo Tô Phi Á sang nước La Sát
    173. Vi Tiểu Bảo bày mưu thoán Đế
    174. Vương công La Sát cũng hai bè
    175. Tam phiên dâng biểu thử lòng vua
    176. Miệng nói huyênh hoang khéo đặt bày
    177. Dựng miếu tuyên dương trung liệt sĩ
    178. Triệu Lương Đống bày binh bố trận
    179. Ngựa tốt vụng nuôi thành ngựa xấu
    180. Lại dẫn tình nhân vào Tẩm Điện
    181. Thấy ngựa chết kẻ mừng người tủi
    182. Giết Tư Đồ lại gặp quan binh
    183. Phái Vương ốc gia nhập thiên địa hội
    184. Ngô Chí Vinh nịnh hót lầm đường
    185. Tiểu Bảo trùng hồi viện Lệ Xuân
    186. Mẹ ngủ say con dấu xiên y
    187. Trên đời được mấy anh hùng chặt taỷ
    188. Bịa chuyện hoang đường mong thoát chết
    189. Trong kỷ viện cùng nhau kết nghĩa
    190. Tam tiếu nhân duyên cửu mỹ hồ
    191. Thiên hạ đại loạn, quần thư hỗn chiến
    192. Mục võ quân thượng, đại nghịch bất đạo
    193. Muốn làm nên sự nghiệp oai hùng
    194. Di hoa tiếp mộc, nhất tiễn song điêu
    195. Vi khâm sai từ biệt mẫu thân
    196. Người mang bệnh hoạn đó là aỉ
    197. Chơi địch nhân nhiều trò quái dị
    198. Thấy thư giả cũng tin là thật
    199. Trước linh sàng đại nhân đền tội
    200. Tìm địch nhân theo dõi hành tung
    201. Quả xứng danh hào kiệt đương thời
    202. Quy Tân Thụ múa kiếm cắt bào
    203. Lộ cơ mưu tìm lời gạt gẫm
    204. Tiểu Hoàng đế chặt đầu phò mã
    205. Đọc bản tâu Long Nhan hớn hở
    206. Ba thích khách giết lầm gian tặc
    207. Có bao giờ thầy lại giết trò?
    208. Hỏa siêu đấu trường để dấu đưa tin
    209. Cùng công chúa trốn khỏi hoàng cung
    210. Lại dụng kế rùa đen thoát xác
    211. Những bạn hữu đều người nghĩa khí
    212. Bọn thiếu niên khẩu thị tâm phi
    213. Bọn thuộc hạ quần công giáo chủ
    214. Trên đảo thần long nhiều loài ác quỷ
    215. Ngoài khơi thuyền lớn đuổi thuyền con
    216. Kẻ vong ân ám hại Trần Công
    217. Muốn giết người ngây ngô giả điếc
    218. Vung khoái đao tàn sát sáu mạng người
    219. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
    220. Tìm đường nhớ tới chuyện dương châu
    221. Nghe hô hoán Tiểu Bảo kinh hồn
    222. Thông Cật Đảo Quần Hào Đại Đổ
    223. Hoạt Quốc Bảo Đi Đâu Mất Biến
    224. Mắng Thi Lang là đứa Hán gian
    225. Đánh người ngoại quốc
    226. Muốn đến Đài Loan hạ thuyết từ
    227. Đổi thông cật đảo thành điếu ngư đảo
    228. Cuộc đông tiến của quân la sát
    229. Tưởng hồn ma hóa ra người sống
    230. Thống lãnh ba quân làm đại soái
    231. Tướng la sát xua quân tiến đánh
    232. Bạc thua cãi cối phải ăn đòn
    233. Vi Tiểu Bảo niệu xạ Lộc Đỉnh Sơn
    234. Hạ thành không mất một tên quân
    235. Nịnh không phải đường bị quở trách
    236. Trai la sát toàn là đồ bỏ
    237. Lần đầu tiên nếm món Trung Hoa
    238. Cuộc đàm phán phân chia cương giới
    239. Triều đình đại kế chủ hòa bình
    240. Phân cương giới Trung Hoa thắng lợi
    241. Mao thập bát công khai thóa mạ
    242. Phùng Tích Phạm hăm dâng cáo trạng
    243. Giận lão phùng lo mưu tẩy oán
    244. Những âm mưu đánh tráo phạm nhân
    245. Nghe vua phán tiểu bảo kinh hồn
    246. Đấng anh quân hiểu rõ gian mưu
    247. Dựng cờ khởi nghĩa làm hoàng đế
    248. Xuống giang nam ẩn tích mai danh

     

    Hồi 238

    Cuộc đàm phán phân chia cương giới

    Phi Yến Đa La càng nghe càng kinh hãi, nghĩ thầm:

    - Gã thiếu niên này lớn mật làm càn. Vì mong được phong vương, gã không quản gây cuộc chiến tranh giữa hai nước. Trận đánh này rồi ai thắng ai bại tuy không thể biết trước, nhưng hiện giờ bên họ đông người mà ta ít, lực lượng hai bên chênh lệch quá xa thì cái thua thiệt trước mắt nhất định mình phải hứng chịu.

    Hắn càng nghĩ càng hối hận là đã huênh hoang hăm dọa nói những gì dẫn đội hỏa thương La Sát và đội kỵ binh Kha Tát Khắc đến đánh thành Bắc Kinh, ai ngờ gã thiếu niên lại cho là sự thực. Chẳng những gã không sợ mà còn hoan hỷ vô cùng.

    Phi Yến Đa La thấy mình đã trót khéo quá hóa vụng, nhưng nếu để lộ vẻ khiếp nhược thì không khỏi bị đối phương khinh nhờn.

    Trong lúc nhất thời, hắn không biết làm thế nào, đâm ra luống cuống.

    Vi Tiểu Bảo lại nói:

    - Mạc Tư Khoa cách đây xa quá. Quân Đại Thanh kéo đến tấn công thực ra cũng chẳng nắm chắc được phần thắng. Nếu bại trận, Hoàng đế còn thống trách bản sứ...

    Phi Yến Đa La nghe chừng có cơ xoay chuyển, hắn lộ vẻ vui mừng vội nói:

    - Dạ dạ! Tệ nhân kính cẩn khuyên can đại nhân đừng mạo hiểm là hơn.

    Vi Tiểu Bảo đáp:

    - Bản sứ chỉ muốn lập công để được phong vương chứ không muốn diệt nước La Sát. Đất đai bên quý quốc rất rộng, nhất định bản sứ không đủ bản lãnh để trừ diệt.

    Phi Yến Đa La luôn miệng khen phải.

    Vi Tiểu Bảo khẽ nói:

    - Bây giờ chúng ta đành làm thế này. Qúy sứ phát binh đi đánh Bắc Kinh.

    Bản sứ phát binh đánh Ni Bố Sở. Anh em mình đường ai nấy đi. Đánh được Bắc Kinh là công lao của quý sứ. Hạ được Ni Bố Sở là công lao của bản sứ. Qúy sứ thử tính xem có phải kế này tuyệt diệu không?

    Phi Yến Đa La ngấm ngầm kêu khổ. Trong tay hắn chỉ có hơn hai nghìn nhân mã, muốn phản công lấy lại Nhã Tát Khắc cũng chưa đủ lực lượng, còn nói chi đến chuyện đi đánh Bắc Kinh?

    Hắn nghĩ bụng:

    - Nếu mình không nhận lỗi thì gã thiếu niên này lộng giả thành chân cũng chưa biết chừng.

    Hắn liền nhăn nhó cười nói:

    - Xin Công tước đại nhân bất tất phải quan tâm. Vừa rồi tệ nhân bảo kéo đội hỏa thương thủ và đội kỵ binh Kha Tát Khắc đến đánh thành Bắc Kinh chỉ là câu chuyện hồ đồ chứ không phải sự thực. Tệ nhân đã đưa ra ý kiến lầm lẫn, bây giờ xin thu về.

    Vi Tiểu Bảo hỏi:

    - Qúy sứ đã tuyên bố rồi còn thu về sao được?

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Tệ nhân xin Công tước đại nhân vì tình mà quên câu chuyện này đi.

    Vi Tiểu Bảo cười khanh khách hỏi:

    - Qúy sứ nói vậy thì ra bãi việc dẫn quân La Sát đến đánh Bắc Kinh hay sao?

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Không đi đâu. Nhất định là không đi.

    Vi Tiểu Bảo hỏi:

    - Các vị còn muốn cưỡng chiếm thành Nhã Tát Khắc của bản sứ nữa hay thôi?

    Phi Yến Đa La lắc đầu đáp:- Không có đâu. Không có đâu.

    Vi Tiểu Bảo hỏi:

    - Cả thành Ni Bố Sở các vị cũng không được đụng đến chứ?

    Phi Yến Đa La sửng sốt đáp:

    - Thành Ni Bố Sở này là lãnh thổ của Sa Hoàng bên tệ quốc. Xin Công tước đại nhân lượng cho.

    Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:

    - Người ta thường nói:

    •Bạn hàng nói thách, khách mua giá cao•. Ta mà đòi hắn lấy thành Ni Bố Sở, nhất định là không được rồi. Vậy ta thử đòi từ chân thành Ni Bố Sở lăn về phía Tây xem sao?

    Gã liền hỏi:

    - Cuộc nghị hòa của chúng ta phen này nhất định phải cho công bằng, đừng lừa già dối trẻ, không để ai thua thiệt. Phải vậy không?

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Đúng thế. Hai nước cùng chân thành hoạch định cương giới, dựng nên nền hòa bình vĩnh cửu.

    Vi Tiểu Bảo nói:

    - Thế là hay lắm! Nếu biên giới cắt gần thành Mạc Tư Khoa quá thì người La Sát phải thiệt thòi. Ngược lại, gần Bắc Kinh qua thì người Trung Quốc thua thiệt.

    Cách hay nhất là chia biên giới quãng giữa, theo phép •Nhị nhất thiêm tác ngũ•.

    Phi Yến Đa La hỏi:

    - Nhị nhất thiêm tác ngũ là thế nào?

    Vi Tiểu Bảo hỏi lại:

    - Phải chăng từ Mạc Tư Khoa đến Bắc Kinh lộ trình mất ước hơn ba tháng?

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Phải rồi.

    Vi Tiểu Bảo hỏi:- Ba tháng chia đôi là bao nhiêu ngày?

    Phi Yến Đa La không hiểu ý gã, cũng đáp:

    - Một nửa là tháng rưỡi.

    Vi Tiểu Bảo hỏi:

    - Vậy chúng ta khỏi cần đàm thoại nữa. Bên nào về kinh thành bên ấy. Các vị từ Mạc Tư Khoa đi sang phía Đông. Bọn bản sứ xuất phát từ Bắc Kinh, tiến về phía Tây. Hai bên cùng đi một tháng rưỡi rồi đụng đầu nhau, phải không?

    Phi Yến Đa La đáp:

    Đúng thế! Nhưng chưa hiểu đại nhân làm như vậy với dụng ý gì?

    Vi Tiểu Bảo đáp:

    - Đó là cách chia ranh giới công bình nhất. Chỗ hai bên giáp nhau dùng làm biên thùy của hai nước. Các vị không chiếm phần tiện nghi mà bên bản sứ cũng chẳng dành phần hơn. Bên bản sứ thắng trận vừa rồi coi như bỏ đi. Đã là hảo bằng hữu với nhau, việc mua bán lại cần sòng phẳng.

    Phi Yến Đa La mặt mũi đỏ bừng, miệng ấp úng:

    - Cái đó... cái đó...

    Rồi hắn đứng lên.

    Vi Tiểu Bảo cười hỏi:

    - Qúy sứ cũng nhận thấy phương pháp này là rất công bình phải không?

    Phi Yến Đa La xua tay lia lịa đáp:

    - Không, không! Nhất định là không được! Phân chia địa giới như vậy há chẳng là đem nửa phần đất nước Nga La Tư cắt cho quý quốc?

    Vi Tiểu Bảo hỏi:

    - Có đâu mà một nửa? Phía Tây Mạc Tư Khoa quý quốc còn rất nhiều đất đai, phần ấy khỏi phải dùng phép "Nhị nhất thiềm tác ngũ" cắt cho Trung Quốc nữa.

    Hà tất quý sứ còn khách sáo như vậy?

    Phi Yến Đa La tức quá, râu tóc dựng đứng cả lên hồi lâu mới nói:- Công tước đại nhân! Nếu đại nhân thành tâm nghị hòa thì nên đưa ra chủ trương thông tình đạt lý. Cách này... là cắt lấy nửa phần lãnh thổ của tệ quốc.

    Thật là... thật là khinh người thái quá!

    Hắn vừa nói vừa thở hồng hộc, đặt đít đánh bình một cái ngồi xuống, làm ghế rung động vang lên những tiếng lách cách.

    Vi Tiểu Bảo khẽ hỏi:

    - Nói tình thực với quý sứ thì nghị hòa hay phân chia cương giới chẳng có chi thú vị. Chúng ta hãy đánh nhau một trận đã. Qúy sứ bảo có nên không?

    Phi Yến Đa La vẫn chưa hết thở hồng hộc, phẫn nộ cơ hồ nhịn không nổi, những muốn đập bàn đứng lên quát lớn:

    - Đánh nhau thì đánh nhau chứ sợ gì?

    Nhưng hắn nghĩ tới nếu xảy cuộc chiến tranh, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng! Bên mình tuyệt không hy vọng thủ thắng.

    Hắn đành ráng nhịn, lẳng lặng không nói gì.

    Vi Tiểu Bảo đột nhiên vỗ tay xuống bàn, cười nói:

    - Có rồi, có rồi! Bản sứ còn một biện pháp khác rất công bằng.

    Gã luồn tay vào bọc móc ra hai con xúc xắc, ghé miệng vào thổi một hơi rồi liệng xuống bàn nói:

    - Qúy sứ đã không muốn đánh nhau, lại không thích dùng phép •Nhị nhất thiêm tác ngũ•. Vậy chúng ta gieo xúc xắc...

    Gã dừng lại một chút rồi tiếp:

    - Từ Bắc Kinh tới Mạc Tư Khoa hãy kể là một vạn dặm đường. Chúng ta chia làm mười phần. Mỗi phần một ngàn dặm. Chúng ta liệng xúc xắc xuống mười bàn, mỗi bàn đặt cuộc ngàn dặm quốc gia. Nếu quý sứ thắng cả mười bàn thì giải đất từ đây cho đến chân thành Bắc Kinh thuộc về nước La Sát.

    Phi Yến Đa La đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

    - Thế nhỡ tệ nhân thua cả mười bàn thì sao?

    Vi Tiểu Bảo cười nói:- Có lẽ để quý sứ tự nói ra hay hơn.

    Phi Yến Đa La hỏi:

    - Chẳng lẽ giang sơn muôn dặm của tệ quốc về mé Đông thành Mạc Tư Khoa lại thuộc hết về Trung Quốc?

    Vi Tiểu Bảo đáp:

    - Bản sứ đoán vận khí của quý sứ không đến nỗi xúi quẩy như ngài nghĩ. Đâu có lý nào không ăn một bàn? Qúy sứ chỉ thắng được một bàn là giữ được nghìn dặm lãnh thổ, hai bàn được hai nghìn dặm. ¡n đến bốn bàn là chiếm phần tiện nghi rồi.

    Phi Yến Đa La hỏi:

    - Sao như thế lại chiếm tiện nghi? Từ Mạc Tư Khoa đi về phía Đông đến Bắc Kinh đa phần là đất của nước Nga. Bảy nghìn dặm, tám nghìn dặm là thuộc về lãnh thổ Nga Quốc.

    Hai bên tranh luận hồi lâu. Giáo sĩ phiên dịch đứng bên khẽ dịch sang Trung Quốc thoại.

    Bọn Sách Ngạch Đồ, Đông Quốc Cương nghe ngóng, ban đầu còn tưởng Phi Yến Đa La ngang ngạnh vô lý, đòi lấy sông Hắc Long Giang làm giới hạn, uy hiếp tỉnh Liêu Đông của Trung Quốc. Thế thì Mãn Châu là nơi phát tích gây dựng nghiệp rồng cũng để bọn di dịch uy hiếp hay sao? Trong lòng bọn họ đều cực kỳ phẫn nộ.

    Sau họ nghe Vi Tiểu Bảo kéo dằng kéo dọ. Nào là trao đổi ấp phong, nào là dùng phép Nhị nhất thiêm tác ngũ, nào là gieo xúc xắc để hoạch định cương giới, mỗi bàn ăn nghìn dặm thổ địa, họ mới biết là gã nói nhăng nói càn, đối phương quyết chẳng ưng thuận.

    Nhưng họ thấy Phi Yến Đa La khí thế chùn nhụt, lại nghe Vi Tiểu Bảo nói chỉ ham đánh trận lập công để mong cắt đất phong vương. Còn sứ thần nước Nga hiển nhiên ngoài mặt hung hăng mà trong lòng mềm nhũn không dám đối lời. Ai nấy đều nghĩ bụng:Người La Sát ngang ngược dã man, quả nhiên danh bất hư truyền. Nếu đàm phán một cách nghiêm chỉnh với chúng là mình bị kém thế. Đức Hoàng thượng phái Vi Công tước chủ trương hòa nghị, quả là có tài dùng người một cách rất sáng suốt. Bọn quỷ phiên bang là hạng người dã man, chỉ có Vi Công gia bất học vô thuật nhưng đủ điều dân dã lưu manh mới dư bản lĩnh đối phó với chúng. Thật là vỏ quít dày gặp móng tay nhọn.

    Nên biết bọn Sách Ngạch Đồ, Đông Quốc Cương lên mặt đại thần, tuy bề ngoài họ tỏ ra cực kỳ lễ độ cung kính đối với Vi Tiểu Bảo, mà thực ra trong lòng coi gã rất tầm thường.

    Họ đều cho Vi Tiểu Bảo bất quá là thằng hề được Hoàng thượng sủng ái làm nên quan lớn. Hành động cùng ngôn từ bình nhật của gã biểu lộ xấu xa hèn hạ mà chính gã không biết xấu hổ.

    Họ còn đinh ninh chuyến này gã đụng chạm với sứ thần ngoại quốc tất để ngoại bang cười cho và làm mất thể diện của Quốc gia.

    Ngờ đâu đức Hoàng thượng liệu tài bổ chức, thu dụng gã vào việc trọng đại này thật xứng đáng.

    Giả tỷ Hoàng thượng không sai phái một nhân vật chuyên nói chuyện trò bậy và cãi chầy cãi cối là Vi Tiểu Bảo vào công cuộc hòa đàm, thì trong các văn võ đại thần đầy rẫy chốn triều đường, thực không tìm được nhân vật thứ hai nào làm nổi.

    Các đại thần càng nghe càng khâm phục và càng tôn sùng đức Hoàng thượng anh minh tài trí, chúng thần chẳng ai bì kịp.

    Sách Ngạch Đồ nghe tới đây đột nhiên xen vào:

    - Mạc Tư Khoa nguyên trước cũng là đất của Trung Quốc.

    Phi Yến Đa La giật mình kinh hãi nghĩ bụng:

    - Thằng lỏi kia giở giọng thiên hô bách sát đã đành. Sao cả lão già này cũng nhắm mắt nói mò như tuồng vô sỉ? Hắn bảo thành Mạc Tư Khoa của nước mình là đất Trung Quốc mới thật là kỳ?

    Lại nghe Sách Ngạch Đồ nói:- Theo lời quý sứ thì người La Sát tạm thời chiếm cứ nơi nào là nơi ấy cũng thuộc lãnh thổ La Sát hay sao?

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Như vậy cũng còn có lý. Qúy sứ nói là Mạc Tư Khoa thuộc đất Trung Quốc thì, hà hà... tức cười đến nẻ ruột.

    Sách Ngạch Đồ nói:

    - Nhân dân La Sát gồm nhiều chủng tộc:

    Đại Nga La Tư, Tiểu Nga La Tư, Bạch Nga La Tư, lại còn Kha Tát Khắc, Thát Đát gì gì nữa cũng đều là người La Sát?

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Nhất định là thế. Đất đai tệ quốc rộng bát ngát, nhân dân dưới quyền thống trị cũng nhiều lắm.

    Sách Ngạch Đồ nói:

    - Trăm họ bên tệ quốc cũng gồm rất nhiều chủng tộc:

    Người Hán có, người Mông có, người Mãn có, người Miêu có, người Hồi có, người Tạng có...

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Chính thế! Nga La Tư là nước lớn. Trung Quốc cũng là nước lớn. Hai nước chúng ta là nước lớn nhất trong những nước lớn.

    Sách Ngạch Đồ nói:

    - Chuyến này quý sứ đem đội vệ binh đi, dường như toàn là kỵ binh Kha Tát Khắc?

    Phi Yến Đa La mỉm cười đáp:

    - Kỵ binh Kha Tát Khắc nổi tiếng anh hùng vô địch. Có thể họ là những dũng sĩ lợi hại nhất thiên hạ.

    Sách Ngạch Đồ hỏi:

    - Kỵ binh Kha Tát Khắc còn lợi hại hơn cả người Nga La Tư nữa ư?

    Phi Yến Đa La đáp:- Câu chuyện không phải như vậy. Người Kha Tát Khắc là trăm họ của nước La Sát, người Nga La Tư cũng là trăm họ trong nước La Sát, chẳng có gì phân biệt. Tỷ như người Mãn Châu cũng là bách tính của Trung Quốc, người Mông, người Hán...

    cũng là bách tính của Trung Quốc, chẳng có gì phân biệt.

    Sách Ngạch Đồ gật đầu nói:

    - Thế thì phải rồi. Vì vậy mà thành Mạc Tư Khoa cũng là lãnh thổ của Trung Quốc.

    Vi Tiểu Bảo nghe hai người nói tới đây, còn chưa rõ chỗ dụng ý của Sách Ngạch Đồ. Gã biết đích Mạc Tư Khoa cách đây xa hàng vạn dặm, quyết chẳng phải lãnh thổ Trung Quốc, nhưng nghe lý thuyết của Sách Ngạch Đồ thì dường như có chứng cứ. Còn Phi Yến Đa La trán nổi gân xanh, sắc mặt lúc xám lại, lúc đỏ bừng. Hiển nhiên trong lòng hắn tức giận như phát điên, gã liền xen vào:

    - Mạc Tư Khoa thuộc đất Trung Quốc là đúng lắm, tuyệt không sai lầm. Đức Hoàng đế Trung Quốc khoan hồng đại lượng cho các vị mượn ở đã lâu. Bản sứ tưởng bây giờ nên trả lại là phải, đừng bắt chước kiểu Lưu Bị tá Kinh Châu rồi muốn chiếm cứ vĩnh viễn, chẳng bao giờ hoàn lại.

    Dĩ nhiên Phi Yến Đa La chẳng hiểu tích Lưu Bị tá Kinh Châu ý nghĩa thế nào, mà chỉ biết bọn Man tử Trung Quốc này không hiểu đạo lý, ăn nói hoàn toàn khác hẳn người văn minh. Hắn cười lạt nói móc:

    - Trước kia tệ nhân nghe nói đến lịch sử Trung Quốc và tưởng là người Trung Quốc học vấn sâu rộng. Không ngờ... ha ha... toàn nói những chuyện mù tịt chẳng có chứng cứ gì.

    Sách Ngạch Đồ đáp:

    - Qúy sứ là một đại thần nước La Sát, dù chẳng có học vấn gì mấy, nhưng ít ra cũng biết lịch sử nước La Sát chứ?

    Phi Yến Đa La đáp:

    - Lịch sử bên tệ quốc đều có sách vở chứng minh rõ ràng, quyết chẳng khi nào căn cứ vào những lời loạn thuyết của kẻ bạ đâu nói đấy.

    Sách Ngạch Đồ nói:- Thế thì hay lắm! Trước kia Trung Quốc có một vị Hoàng đế tên gọi Thành Cát Tư Hãn...

    Phi Yến Đa La vừa nghe đến bốn chữ Thành Cát Tư Hãn, bất giác la lên một tiếng:

    - ái chà!

    Hắn than thầm:

    - Hỏng bét, hỏng bét! Sao ta lại hồ đồ đến thế, quên khuấy cả việc lớn đó?

    Sách Ngạch Đồ nói tiếp:

    - Vị Thành Cát Tư Hãn này, bên Trung Quốc kêu bằng Nguyên Thái Tổ, vì ngài là Hoàng đế dựng ra cơ nghiệp nhà Nguyên ở Trung Quốc. Ngài là người Mông Cổ. Qúy sứ vừa nói:

    Người Mãn Châu, người Mông Cổ hay người Hán đều là người Trung Quốc chẳng có gì phân biệt.

    Lão dừng lại một chút rồi tiếp:

    - Ngày ấy đạo kỵ binh Mông Cổ lên đường chinh Tây đã cùng quân La Sát đánh mấy trận lớn. Lịch sử quý quốc có chép rõ ràng. Quyết chẳng phải loạn thuyết của kẻ bạ đâu nói đấy. Không hiểu trong mấy trận đó người Trung Quốc thắng hay người La Sát thắng?

    Phi Yến Đa La lặng thinh, hồi lâu mới đáp:

    - Người Mông Cổ thắng.

    Sách Ngạch Đồ hỏi vặn:

    - Người Mông Cổ có phải là người Trung Quốc không?

    Phi Yến Đa La đành phải gật đầu.

    Vi Tiểu Bảo hoàn toàn không hiểu ngày trước đã có vụ này. Gã vừa nghe nói bất giác nở mặt nở mày, lên tiếng:

    - Người Trung Quốc mà đánh với người La Sát thì người La Sát tất phải thất bại không còn nghi ngờ gì nữa. Bản lĩnh của các vị còn kém một bậc. Lần sau có đánh nhau, bên bản sứ chỉ dùng một tay đánh nhau cũng đủ. Nếu không thế thì lực lượng hai bên chênh lệch nhau quá, cuộc chiến đấu chẳng còn thú vị nữa.Phi Yến Đa La tức quá trợn mắt lên nhìn, miệng lẩm bẩm:

    - Nếu không phải Công chúa điện hạ ban nghiêm lệnh lần này chỉ cho hòa chứ không cho đánh, thì gã buông lời nhục mạ người La Sát ta thế này, ta quyết đấu với gã một phen.

    Vi Tiểu Bảo cười ha hả hỏi Sách Ngạch Đồ:

    - Sách đại ca! Ngày trước Thành Cát Tư Hãn đánh bại quân La Sát sự tích thế nào? Đại ca kể lại nghe chơi.

    Sách Ngạch Đồ đáp:

    - Hồi đó Thành Cát Tư Hãn phái hai đội quân đi chinh Tây, mỗi đội một vạn người, cộng là hai vạn nhân mã mà đánh cho mười mấy vạn quân La Sát phải thua chạy thất điên bát đảo.

    Lão dừng lại một chút rồi tiếp:

    - Sau đó bên xứ Mông Cổ của chúng ta lại sản xuất một vị đại anh hùng tên gọi Bạt Đô, Bạt Đô thống lĩnh quân đội đánh binh tướng La Sát đến tơi bời hoa lá chiếm tòa thành Cơ Phụ rất lớn của nước La Sát rồi chiếm thành Mạc Tư Khoa.

    Thế vẫn chưa hết, quân ta còn tràn đến Ba Lan, Hung Gia Lợi, vượt sông Đa Não Hà (Danube). Sau đó mấy trăm năm, vương công quý tộc người La Sát đều thích nghe chuyện người Trung Quốc. Hồi ấy vị anh hùng Mông Cổ bên tệ quốc đóng ở trong trướng bồng dát vàng. Đại Công tước ở Mạc Tư Khoa thường thường đến dập đầu lạy người Trung Quốc. Người Trung Quốc muốn đá đít là đá đít, muốn tát tai là tát tai. Người La Sát chỉ cười hề hề, lại reo hò "đánh hay quá!". Nếu không thế thì chẳng thể làm đến tước Công.

    Vi Tiểu Bảo nghe nói cặp lông mày dương lên như nhảy múa, gã không ngớt vỗ bàn hô:

    - Hay thật! Hay thật! Té ra thành Mạc Tư Khoa ngày trước quả thuộc về Trung Quốc.

    (Lời chú của tác giả:

    Đại tướng Mông Cổ là Bạt Đô tấn công vây hãm Mạc Tư Khoa và Cơ Phụ vào năm 1238. Từ năm 1240 đến 1480, người Mông Cổ thống trị nước Nga La Tư đất cát bao la trong hai trăm bốn mươi năm, đã dựng lên tòa "Kim trướng Hãn Quốc".Trong pho Đại anh bách liệu toàn thư ở mục "Nga La Tư" có ghi chép:

    Những vương tử phong Công tước ở thành Mạc Tư Khoa phải đến triều kiến Hoàng kim trướng của Mông Cổ Khả Hãn tại thành Tát Lai ở cửa sông Phục Nhĩ Gia để tiếp thụ phong hiệu. Bọn họ thường nhẫn nại chịu đựng những điều khổ nhục. Nhưng sau khi làm lễ triều bái trở về Mạc Tư Khoa họ có thể thu thuế người Thát Đát và lấn át những tiểu bang chư hầu lân cận.) Phi Yến Đa La sắc mặt lúc xanh xám lúc trắng bợt.

    Những điều thuật lại của Sách Ngạch Đồ theo đúng sử sách, quyết không giả trá. Có điều người La Sát trước nay không nhận người Mông Cổ là người Trung Quốc. Trong lúc nhất thời, Phi Yến Đa La không nhớ tới thành Mạc Tư Khoa trước kia đã thuộc quyền thống trị của người Mông Cổ một quãng thời gian khá lâu. Hiện nay Mông Cổ thuộc về Trung Quốc. Do đó mà suy luận thì bảo thành Mạc Tư Khoa thuộc về Trung Quốc cũng không phải là lời nói hàm hồ.

    Vi Tiểu Bảo nói:

    - Hầu tước các hạ! Bản chức nhận thấy việc hoạch định biên giới chúng ta bất tất phải đàm phán nữa. Xin các hạ trở về hỏi lại Công chúa bao giờ quý quốc sẽ đem thành Mạc Tư Khoa và thành Cơ Phụ hoàn lại Trung Quốc. Bản sứ cũng trở về Bắc Kinh lấy da bò và Hoàng kim để dựng Hoàng kim trướng bên bờ sông Phục Nhĩ Gia chờ Tô Phi á Công chúa đến ngủ. Ha ha! Ha ha!

    Phi Yến Đa La nghe tới đây không thể nhịn được nữa, hắn đứng phắt dậy xông ra ngoài trướng.

    Lại nghe hắn tức giận gầm lên như sấm và lớn tiếng quát tháo để truyền mệnh lệnh.

    Kế đó tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Mấy trăm con ngựa nhất tề xông tới.

    Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi la lên:

    - Trời ơi! Quân mao tặc muốn đánh nhau. Chúng ta phải trốn cho lẹ.

    Đông Quốc Cương trải qua chiến trận đã nhiều, nét mặt vẫn bình tĩnh. Lão nói:- Vi Công gia bất tất phải hoang mang. Chúng muốn đánh thì đánh. Chẳng lẽ bọn ta lại sợ chúng sao?

    Phía ngoài doanh trướng, hai trăm sáu chục tên kỵ binh Kha Tát Khắc hò reo rầm trời.

    Vi Tiểu Bảo sợ quá toàn thân run bần bật. Gã cúi đầu chui vào gầm bàn.

    Đông Quốc Cương và Sách Ngạch Đồ ngơ ngác nhìn nhau, trong bụng cũng hơi hoang mang.

    Cửa trướng mở ra, một tướng rảo bước tiến vào. Chính là Hồng Triều thống lĩnh đội quân đằng bài. Hồng Triều lớn tiếng hô:

    - Khải bẩm đại soái!...

    Nhưng hắn không nhìn thấy đại soái đâu.

    Vi Tiểu Bảo nằm dưới gầm bàn lên tiếng:

    - Ta... ta... ta ở đây. Anh em... mau mau trốn đi.

    Hồng Triều cúi xuống gầm bàn nhìn Vi đại soái nói:

    - Khải bẩm đại soái! Quân La Sát thanh thế hùng dũng. Chúng ta chẳng thể khiếp nhược. Muốn làm con con mẹ nó thì làm.

    Vi Tiểu Bảo nghe lời nói dũng cảm, liền trấn tĩnh tâm thần. Gã ở dưới gầm bàn bò ra.

    Vừa rồi sự việc xẩy đến đột ngột, gã hoang mang chui vào gầm bàn, nhưng thực ra không phải gã khiếp đảm sợ chết.

    Vi Tiểu Bảo vỗ ngực đáp:

    - Phải lắm! Tổ bà nó muốn làm gì thì làm! Lão gia phải thân tiến sĩ tốt, dũng...

    dũng... Dũng quản tam quân, nhưng gã quên mất.

    Gã dắt tay Hồng Triều chạy ra ngoài trướng.


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     
    gopostalmail
    gopostalmail
    02-13-16 22:42:15

    Lộc Ðỉnh Ký #220

    Việc đời thay đổi.
    Hoa nở có mùa, trăng thường tròn khuyết.
    Thế sự không chiều theo ý người mãi mãi. Hôm sau mặt trời lên cao ba ngũ, tám người mới tỉnh giấc.
    Vi Tiểu Bảo dẫn quần nữ ra chôn táng thi thể của Trần Cận Nam. Gã trông nấm đất vàng vùi thây sư phụ, trong lòng đau xót không nhịn được lại khóc rống lên.
    Quần nữ đều quỳ xuống trước phần mộ xì sụp hành lễ.
    Công Chúa trong lòng không muốn hạ bái, nghĩ thầm: "Ta đường đường một vị Công Chúa nhà Ðại Thanh, sao lại quỳ lạy một tên phản tặc?"
    Nhưng, trải qua bao ngày ở với Vi Tiểu Bảo, nàng đa õhiểu rõ tuy mình là hạng cành vàng lá ngọc, nhưng trong con mắt gã lại là người kém nhất, vì nàng đẹp không bằng A Kha, thân mật không bằng Song Nhi, võ công không bằng Tô Thuyên, cơ trí không bằng Phương Di, thành thật chất phác không bằng Mộc Kiếm Bình, ôn nhu văn nhã không bằng Tăng Nhu.
    Nàng ở nơi cung cấm càng lớn lại càng ngang ngược tàn nhẫn, tính khí nonùg nảy hung hăng nên Vi Tiểu Bảo coi nàng không thân thiện bằng những người kia.
    Công Chúa nghĩ lui nghĩ tới rồi tự nhủ: "Ta mà không lạy một lạy thì e rằng Vi Tiểu Bảo coi ta bất thân thiện rồi lúc gã gieo xúc sắc sẽ dở trò hý lộng quỷ thần để cho ta cuộc nào cũng đại thắng là ta phải chịu hiu quạnh suốt đời."
    Nàng đành khuất tất quỳ xuống, khấn thầm trong bụng: "Phản tặc hỡi phản tặc! Ta là Công Chúa điện hạ lạy ngươi một lạy. Ngươi không đủ phước khí để tiêu thụ, ở dưới âm cung e rằng còn chịu nhiều điều cực khổ hơn."
    Mọi người lạy xong đứng dậy, Phương Di đột nhiên la hoảng:
    - Trời ơi! Thuyền đâu rồi?
    gopostalmail
    gopostalmail
    02-13-16 22:40:17

    Lộc Ðỉnh Ký #220
    Mộc Kiếm Bình nói:
    - Chúng ta đều là người vong quốc, còn kể gì đến chuyện Quận chúa hay không Quận chúa?
    Phương Di nói:
    - Nếu thế thì Song Nhi muội tử cùng y bái Thiên Ðịa trước. Muội tử theo y lâu ngày, đã bao phen cùng nhau xuất sinh nhập tử, chia sẽ hoạn nạn nhiều hơn hết mọi người.
    Song Nhi đỏ mặt lên đáp:
    - Tỷ tỷ còn nói nữa là tiểu muội bỏ đi.
    Thị nói rồi tiến ra cửa, nhưng bị Phương Di ôm chặt lấy.
    Tô Thuyên nhìn Vi Tiểu Bảo cười hỏi:
    - Tiểu Bảo! Ðệ đệ muốn cùng ai bái đường trước thì nói đi.
    Vi Tiểu Bảo đáp:
    - Việc bái Thiên Ðịa thủng thẳng rồi sẽ tính. Ngày mai chúng ta trước hết là phải an táng sư phụ cho xong đã.
    Quần nữ nghe gã nói vậy đề lộ vẻ nghiêm trang. Không ngờ gã lại là người tôn sư trọng đạo như vậy.
    Nhưng gã chưa quên tính chớt nhã, nói tiếp:
    - Cả bảy vị đều là những cô vợ thân ái của ta, bất tất phải phân biệt trước sau, lớn nhỏ. Từ nay trở đi cứ mỗi tối lại gieo xúc sắc để đánh cuộc hơn thua. Vị nào được thì đêm hôm ấy bầu bạn với ta
    Gã nói rồi móc trong bọc ra hai viên xúc sắc cầm trong lòng bàn tay hà hơi và thổi ra cho nó rớt xuống bàn xoay tít đi.
    Công Chúa bĩu môi nói:
    - Ngươi tưởng quý báu lắm hay sao? Ai thua thì mới phải bầu bạn với ngươi.
    Vi Tiểu Bảo đáp:
    - Ðúng lắm! Ðúng lắm! Cũng như sai quyền hành lệnh, ai thua phải phạt một chung rượu.
    Rồi gã nói:
    - Ai muốn gieo trước đây?
    Ðêm hôm ấy trong căn nhà hủ lậu trên hoang đảo xuân tình phơi phới. Mấy người gieo xúc sắc ai được ai thua, bất tất phải thuật kỹ cho rườm lời.
    Từ đó trở đi trong Vi gia, quần nữ gieo xúc sắc thành lệ.
    Vi Tiểu Bảo nguyên gieo xúc sắc cùng người đánh bạc bằng kim ngân tài bảo, trong lòng hồi hộp, mong được lo thua, xẩy ra những nguồn hứng thú khôn tả. Không ngờ nay gã đặt ra cuộc này để giam mình thành một vật để quần nữ đặt cuộc đánh với nhau. Còn chính gã chẳng thu ùgì trong vụ gieo xúc sắc. Tuy đã được hưởng phúc ôn nhu, nhưng chẳng thấy chút khoái lạc nào về cờ bạc.
    gopostalmail
    gopostalmail
    02-13-16 22:36:43

    Lộc Ðỉnh Ký #220

    Song Nhi nhảy vọt đi ẩn vào góc nhà, đáp:
    - Không, không!
    Vi Tiểu Bảo nhìn Phương Di cười hỏi:
    - Di tỷ tỷ! Còn tỷ tỷ thì sao? Ðêm hôm ấy lúc tỷ tỷ đến Lệ Xuân Viện đã nhét gối đầu vào lòng trá hình bụng to, chắc là có tiên kiến sáng suốt.
    Phương Di không nhịn được bật lên tiếng cười hích hích rồi bĩu môi đáp:
    - Tử Thái giám! Ta... ta không có chuyện gì với ngươi... làm sao lại có...
    Mộc Kiếm Bình nói:
    - Phải rồi! Phương sư tỷ, Tăng thư thư, Song Nhi muội tử và muội muội bốn người chưa bái đường thành thân với ngươi thì làm sao lại mang thai được? Tiểu Bảo! Ngươi tồi bại muốn chết! Ngươi đã bái đường thành thân với Thuyên tỷ tỷ, với Công Chúa và A Kha tỷ tỷ mà không cho ta hay lại cũng chẳng mời ta uống rượu.
    Mọi người nghe giọng cô chất phác ngây thơ đều phì cười.
    Mộc Kiếm Bình nhỏ tuổi, đầu óc ngây thợ Cô nghĩ rằng người đời có bái thiên địa kết thành vợ chồng mới sinh con đẻ cái, nên cô nói vậy.
    Phương Di vừa cười vừa giang tay ôm cô vào lòng nói:
    - Tiểu sư muội. Nếu vậy đêm nay sư muội cùng y bái thiên địa kết thành chồng vợ đi.
    Mộc Kiếm Bình đáp:
    - Không được! Trên hoang đảo này không có kiệu hoa. Tiểu muội thấy người ta làm cô dâu đều mặc xiêm áo màu đại hồng, đầu đội mũ phượng quan thật bảnh. Chúng ta đều không có những thứ này.
    Tô Thuyên cười nói:
    - Cái đó cũng không cần, có thể châm chước được. Chúng ta đi hái hoa về kết thành mũ hoa. Hoa quan có thể thay thế cho phượng quan.
    Vi Tiểu Bảo nghe các cô cười nói. Trong lòng rất đỗi hoài nghi, tự hỏi: "Còn một cô nữa là ai? Chẳng lẽ lại là A Kỳ? Ta còn nhớ ôm nàng chạy lui chạy tới, sau đặt nàng xuống ghế, chứ không đặt lên giường. Nhưng đêm hôm ấy nhiều cô quá mà ta thì đầu óc hồ đồ, không chừng có lúc ôm nàng lên giường rồi cũng nên. Nếu trong bụng nàng mà có đứa con của ta thì thằng nhóc đó sau này sẽ làm Vương tử 'cả một cái' xứ Mông Cổ."
    Bỗng gã la thầm: "Trời ơi! Thôi chết rồi! Chẳng le õlại là mụ điếm già? Nếu là mụ thì bọn Quy Tân Thụ làm chết cả con mình rồi."
    Bỗng nghe Mộc Kiếm Bình nói:
    - Dù có bái thiên địa ở đây thì cũng phải để Phương sư tỷ bái trước.
    Phương Di đáp:
    - Không được! Sư muội là Quận chúa nương nương dĩ nhiên phải bái trước
    gopostalmail
    gopostalmail
    02-13-16 22:33:55

    Lộc Ðỉnh Ký chương 220 thiếu:

    Công Chúa vẫn chẳng hiểu gì, hỏi lại:
    -Má má gã ở kỹ viện làm chi? Nghe nói kỹ viện là nơi chơi đùa của đàn ông.
    Phương Di cười đáp:
    - Trước nay gã ưa thích nói nhăng nói càn. Muội muội chỉ tin gã nửa câu cũng đủ điên đầu rồi.
    Bữa trước ở Lệ Xuân Viện, Vi Tiểu Bảo chui vào trong chăn lớn ngủ với bảy cô, ngoại trừ Công Chúa thay vào mụ điếm già Mao Ðông Châu, còn saú cô lúc đó đều hiện diện ở đây.
    Công Chúa hung dữ chẳng kém gì Mao Ðông Châu, có điều nàng không thâm hiểm tàn độc bằng mụ mà nàng còn xinh đẹp và nhỏ tuổi hơn nhiều.
    Gã tự nhủ: "Thật là may mắn cho mình được đổi mẹ ra con. Nếu lúc này người bầu bạn với mình chẳng phải Công Chúa mà là mẫu thân nàng thì chưa biết ra làm sao? Không chừng mình cũng đến phải theo gót lão Hoàng gia lên Ngũ Ðài Sơn xuất gia làm hòa thượng. Nhưng mình mà bắt buộc phải làm sư, nhất quyết đem theo cả bảy cô vợ này đi.
    Gã thấy sáu cô đều lộ vẻ thẹn thùng thì biết là các cô nghĩ đến tình cảnh đêm hôm ấy. Bất giác gã lẩm bẩm:
    - Ðêm hôm đó trong bóng tối đen ta sờ loạn lên, chẳng hiểu rõ đã cùng với những ai phượng đảo loan điên. A Kha cùng Thuyên tỷ tỷ trong bụng mang thai hài nhi của ta. Thế mới biết được hai người. Ta nhớ còn một cô nữa, nhưng không hiểu là ai? Ðể thủng thẳng hỏi cho ra mới được.
    Gã liền cười hề hề hỏi:
    - Dù chúng ta vĩnh viễn ở trên đảo Thông Cật này cũng không đến nỗi tịch mịch. Thuyên tỷ tỷ! Công Chúa! A Kha! Trong bụng ba vị đã có con của tiểu đệ rồi. Không hiểu còn một vị nào nữa đã mang thai?
    Gã vừa hỏi câu này, bọn Phương Di bốn cô mặt càng đỏ ửng như gấc chín.
    Mộc Kiếm Bình vội đáp:
    - Tiểu muội không có! Tiểu muội không có!
    Tăng Nhu thấy Vi Tiểu Bảo ngó mình bằng cặp mắt nghi ngờ, liền nguýt gã một cái, gắt lên:
    - Không có!
    Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
    - Hảo Song Nhi! Nhất định là chúng ta đã 'đại công cáo thành' rồi, phải không?

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Vào Vùng Giông Bảo

    Nguyễn Đình Thiều

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5638001]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5491419]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4630071]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4460786]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4332089]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3590864]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2682136]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2419526]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2292450]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2003628]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1971847]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1545951]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1465579]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1439785]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1202699]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1146412]
    20.Cô Gái Đồ Long [1073491]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1060027]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1024663]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1022440]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [956113]
    25.Quỷ Bảo [917171]
    26.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [904178]
    27.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [902989]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [874589]
    29.Hắc Nho [847745]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [838568]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [836834]
    32.Hóa Huyết Thần Công [751999]
    33.Tru Tiên [745693]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [741554]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [659720]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [621290]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [591978]
    38.Nghịch Thủy Hàn [565938]
    39.Hoàn Hảo [555960]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [534566]
    41.Tầm Tần Ký [510363]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [452576]
    43.Thiên Đường [451781]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [446832]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [438821]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [431630]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [423946]
    48.Cậu Chó [415500]
    49.If You Are Here [411141]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [404908]
      Copyright © 2002-2016 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm