hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Tập Truyện » Phan Ý Yên » Em Là Để Yêu[509] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   0.0/7 - 0 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Phan Ý Yên

    Em Là Để Yêu



    MỤC LỤC 


     

    Trái tim lang thang

    "Người con gái sợ nỗi cô đơn, vội vã đi tìm giấc mơ..."

    "Thành thực mà nói, tôi không tin có thứ gọi là cao thượng tuyệt đối trong tình yêu.

    Có bao giờ bạn cảm thấy trái tim mình giống một cái túi xách lớn, to chắc và khỏe mạnh đến nỗi có thể chứa nguyên cái chợ ồn ào buổi sáng nhưng thực ra nó lại rỗng, thực sự trống rỗng hay chưa?"

    Hai mươi bốn giờ trước ngày cưới, tôi thú thật với Khang:

    "Lúc ở Paris, em đã có nhân tình."

    Phải là hai mươi bốn giờ trước ngày cưới để anh ấy còn có thể phân vân! Phải dùng từ nhân tình để anh ấy hiểu, anh ấy mới là người chiến thắng! Ngay cả khi quyết định thành thật, xưng tội, nhận lỗi hay bất kỳ hành động nào đại loại thế, người ta đều phải tính toán.

    Tính toán để chính bản thân được thanh thản.

    Tính toán để xác suất được thứ tha là cao nhất.

    Tính toán để đôi lúc dùng một số lời nói dối che đậy cho một lời nói dối đã cũ xưa.

    ° ° °

    Mùa xuân năm đó, Paris mưa suốt một tuần liền. Những đường chuyển tiếp tàu điện ngầm vốn tợp tạp nay lại càng nhớp nháp và sồng sộc thứ mùi ẩm thấp lờm lợm. Người ta hối hả cắm cúi đi, người ta chửi rủa thứ mưa lê thê như muốn trốc mòn cả cái tháp Eiffel, người ta vung vẩy dù văng nước tung toé, người ta thỉnh thoảng ép chặt nhau trên thang cuốn, người ta đang sống ở kinh đô văn hoá thế giới.

    Mỗi tuần tôi đi làm vài ngày ở một nhà hàng Trung Quốc gần Khải Hoàn Môn, nghe khách du lịch hớn hở và tấm tắc. Rồi đến đêm khi bắt chuyến tàu cuối về St Denis, rúm ró và sợ hãi giữa mùi mồ hôi dầu, thứ tiếng Pháp biến âm vun vút và giọng cười hú hét the thé của đám thanh niên chưa đầy mười tám.

    Paris, chiếc áo hoàng kim phủ lên tấm thân chốc ghẻ.

    Paris, ánh sáng của Eiffel rực rỡ hàng đêm không đủ để soi sáng đến từng ngõ ngách tối tăm.

    Paris, thành phố của không ít những kẻ sĩ thẩn thơ tự xưng ta đây quân tử, cùng tâng bốc nhau, cùng "cám cảnh" sao thiên hạ này không ai hiểu thấu.

    Tôi lầm lũi và đơn độc ở đó. Lạc lõng. Thất thểu. Bất cần. Sợ hãi. Nhớ nhung. Miệt mài đến trường, miệt mài vẽ, miệt mài kiếm sống, miệt mài níu giữ tình yêu bằng lời hứa, bằng những hy vọng được vun đắp chung qua email và những tin nhắn đầy ắp nụ hôn.

    Trong những ngày quẩn quanh giữa đường truyền ADSL, tôi đã gặp chàng "nhân tình" của mình, sừng sững, tự nhiên và choáng ngợp.

    Cao, mắt một mí, kính trắng, xoè ra mảnh khăn giấy mùi oải hương ngai ngái và xì xồ một tràng những ô xô nô gì đó khi tôi vừa lao sầm sập vào mái hiên để trú mưa. Tôi cầm lấy mảnh khăn và lơ đễnh ngó quảng trường nhấp nhô những cái nấm độc chuyển động.

    Năm phút trôi qua. Mắt một mí kéo tay áo tôi và tiếp tục ô xô ha ki nô. Tôi đưa trả mảnh khăn giấy đã nhàu nhĩ ẩm và bảo tôi là người Việt Nam nên chẳng hiểu anh ta đang nói gì. Rồi lặng lẽ hoà mình vào trận trút xả không ngừng của đất trời. Mắt một mí gọi với theo:

    - Tên gì thế?

    Tôi vẫn lùi lũi đi. Mắt một mí sải chân theo cạnh lì lợm.

    - Này, tên gì?

    Tôi ngước mắt nhìn chằm chặp. Mưa ôm chầm lấy chúng tôi.

    - Biến đi không tôi gọi cảnh sát đấy!

    - Tự nhiên! Nhưng mà cái này cô làm rơi.

    Mắt một mí đưa tôi tờ giấy vẽ ghi chằng chịt tên Khang trên đó.

    - Cảm... ơn anh! Tôi lúng túng.

    - Không có gì. Biết tận dụng triệt để cảnh sát thế là tốt!

    - Tên Lam. Còn anh?

    - Hyesung.

    Chúng tôi trẻ. Chúng tôi sống ở đất nước được mệnh danh là lãng mạn nhất thế giới. Chúng tôi biết tình yêu luôn quanh quẩn khắp nơi đây. Ở Luxembourg, ở Invalide, ở quận 13, ở Evry, ở Créteil, và ở cả St Denis.

    Nhưng tôi không giống cô nhân vật của Bretécher, ngồi trên băng ghế với tấm bảng "Em cần tình yêu" quấn quanh cổ, hai hàng lệ tuôn dài. Và Hyesung cũng không phải là người đàn ông mặc áo đo may Old England, sẵn sàng chạy theo người phụ nữ sướt qua ở Saint-Germain-des-Prés trong truyện của Anna Gavalda (mặc dù là chúng tôi đọc đi dọc lại quyển Tôi muốn được đợi chờ đâu đó nhiều lần liền, trong một góc nhỏ bất chợt nào đó chúng tôi tình cờ phát hiện ra). Chúng tôi chỉ đơn giản cảm thấy nhẹ lòng, cảm thấy sự lặng thinh lang thang của bản thân có thể chia sẻ cùng ai.

    - Hyesung mời em đi ăn tối đi chứ!

    - Tại sao?

    - Tại em muốn nghe một lý do để chấp nhận lời mời.

    Hyesung cười. Đầu hơi cúi và nghiêng nghiêng sang trái. Bất kể lúc nào thích thú, anh ấy cũng cười như thế. Có cái gì đó rất điềm tĩnh và hiền lành, như sông Seine tháng Bảy.

    Anh ấy đột ngột đứng dậy, bỏ đi đâu đó chừng vài phút rồi quay lại.

    - Tôi tự hỏi không biết cô có bằng lòng đi ăn tối với tôi không?

    Tôi thoáng ngạc nhiên vì Hyesung bắt chước y hệt lời thoại trong truyện.

    - Có hơi nhanh quá không?

    - Nhanh thật! Nhưng khi nhìn thấy cô đi xa tôi tự nhủ đấy nhé một cô gái đẹp đi ngang qua mày, cười với mày, sướt nhẹ qua mày và rồi mày sẽ mất cô ấy vĩnh viễn. Có ngu ngốc và phi lý quá không?

    Tôi gập ngang người vì cười, vẻ mặt thành thực đến khó tin của Hyesung khiến tôi nao núng một khoảnh khắc.

    Anh ấy ngồi bệt xuống cạnh tôi.

    - Anh sẽ không cầm tay em đặt lên má anh và bảo là vì hẹn ăn tối với em nên mới cạo râu đâu 1. Thứ nhất anh chẳng có râu đến mức ấy, thứ hai thì anh chỉ có thể gói bibimbap cho em thôi."

    Chúng tôi trẻ. Chúng tôi ngồi so le nhau trên bậc thềm đá, đầu Hyesung nằm gối nhẹ lên chân tôi. Mùa xuân. Hoa lê nở trắng. Không gian rất nhẹ. Nhịp thở rất êm. Hình như không phải mối quan hệ vụng trộm nào cũng gấp gáp và vồ vập hết cả!

    Hyesung là một người mẫu chăm chỉ và nhẫn nại. Anh ấy có thể thân trần, ngồi yên ba tiếng liền trong căn phòng lò sưởi quá già nua để đủ sưởi ấm giữa mùa đông mà không một lời than vãn. Rồi chúng tôi uống ca cao nóng, ăn kim chi 1,2 euros một hộp và ngắm tuyết rơi qua ô cửa vuông duy nhất trong nhà. Hyesung làm mẫu, nhưng tôi chưa bao giờ vẽ anh ấy. Những bức tranh luôn là cảnh mặt trời mọc, cảnh đồi gió xanh. Mà anh ấy cũng chẳng thắc mắc. Chỉ vuốt má tôi rất êm. Như là đã hiểu nhau từ muôn vàn kiếp trước.

    Ngày mùa đông đó, chúng tôi dựa lưng vào nhau và nói về Khang, về Hyorin xinh đẹp.

    Anh hỏi: "Với em, Khang giống gì?"

    - Giống một toà lâu đài. Tiện nghi, ấm áp, đầy đủ, an toàn nhưng đôi lúc bản thân bị mất hút trong đó. Lạc đường và không biết phải bắt đầu từ đâu - Tôi thành thật thủ thỉ - Còn Hyorin?

    - Hyorin à? Cô ấy giống một người phụ nữ.

    - Nghĩa là?

    - Là nhẫn nại, là đợi chờ, là giản dị, là ngoan ngoãn, là biết làm kim chi ngon.

    Bất giác tôi thấy trong lòng mình se lại. Nhưng Hyesung đã siết tay tôi thật chặt.

    Em đừng khóc!

    - Em không khóc. Chúng ta chỉ là nhân tình. Hai kẻ nhân tình chưa từng ngủ với nhau.

    Chúng tôi bâng khuâng. Tuyết đã phủ kín ô cửa vuông khiến căn phòng trở nên tối mờ. Hyesung với tay thắp nến. Thắp lên một luồng ánh sáng lập loè, ngả nghiêng, chao đảo.

    Chúng tôi trẻ. Chúng tôi tham vọng và ước mơ những điều tốt đẹp nhất. Chúng tôi kiêu hãnh sở hữu thứ người khác mong muốn, kiêu hãnh bước đi giữa đám người xầm xì ghen tị. Chúng tôi tự nhủ mình phải có cái này, đạt được cái kia, người yêu, người bạn đời sau này phải như thế này, phải như thế kia. Và rồi chúng tôi đôi lúc mệt mỏi hoang mang. Nhưng tiếp tục tự nhủ: "Chúng tôi trẻ nên chúng tôi phải..." và tiếp tục bước đi. Tình yêu là thứ thiêng liêng nhất chúng tôi bỏ tâm sức vào. Nhưng phải lí trí, phải tính toán. Bởi vì chỉ khi trẻ mới đủ can đảm mà nghĩ suy mà quyết thôi.

    Đến mùa xuân mới thì Hyesung về nước. Tôi cũng lục đục học xong. Chúng tôi chia tay nhau ở RER B nhộn nhạo người như muôn thuở. Hyesung ôm tôi. Ôm rất chặt cô nhân tình của anh ấy. Đó là lần đầu tiên tôi cảm giác tất cả mọi thứ xung quanh mình đang vùn vụt chuyển động rất nhanh. Chỉ có tôi và anh ấy là vẫn còn lặng yên giữa hai luồng RER đang sầm sập chạy. Câu duy nhất mà tôi còn nhớ rõ đó là lời hứa sẽ bỏ quên nhau!

    Một lời hứa không bao giờ thực hiện được.

    Dấu vết đôi khi là vĩnh viễn, phải không Hyesung?

    Tôi gói ghém đồ đạc, gói ghém cả trái tim và tâm hồn để trở về với Hà Nội thân yêu, và cả với Khang đang dang tay đón đợi.

    ° ° °

    Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Khang, mơ hồ hình dung trong mắt anh đang sóng sánh hung tàn.

    "Trả lời một câu thôi!" - Khang nâng cằm tôi lên ngang tầm mắt. Tôi biết Khang sẽ không quát tháo, không đùng đùng bỏ đi hay thậm chí tát tôi thật mạnh. Nhưng vẫn hy vọng rất mong manh anh ấy tỏ ra là bản thân đang sục sôi đến thế nào.

    Không cần đợi tôi trả lời, Khang tiếp luôn:

    - Khi hôn anh ta, em có nghĩ đến anh?

    Liệu đó có phải là một cơ hội để được thứ tha?

    Tôi bối rối thành thật.

    - Em đã không thể nghĩ gì.

    Khang đứng lên. Cao lớn.

    - Anh đưa em về. Tối ngủ sớm mai còn làm cô dâu xinh đẹp.

    Nhưng tôi đã không có một đám cưới nào. Tôi không đến. Có lẽ thời điểm đó tôi vẫn còn đủ trẻ để cảm thấy rằng thỉnh thoảng ở vị trí của kẻ được thứ tha cũng không hoàn toàn dễ chịu gì.

    --------------------------------
    1 Nhân vật nam và nữ đi ngang qua nhau ở bến tàu điện ngầm Saint-Germain-Des Pres. Nhân vật nam quay lại đuổi theo mời cô gái ăn tối. Khi cô ấy yêu cầu một lý do để chấp thuận, anh ta đã nắm tay cô gái đặt lên má mình bảo là: "Làm ơn hãy đồng ý đi ăn tối với anh, để anh có thể có cớ mà cạo râu."

     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Còn Một Đêm Nay

    Thanh Nam

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646383]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502206]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639436]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471018]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340386]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600274]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689473]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2490787]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300095]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010176]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972321]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548811]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469893]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445481]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204030]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150518]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078425]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062490]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028648]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026281]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959338]
    25.Quỷ Bảo [921590]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907464]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905247]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876860]
    29.Hắc Nho [852025]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [842902]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [839986]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755920]
    33.Tru Tiên [747711]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [744904]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661859]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622350]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592472]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569275]
    39.Hoàn Hảo [557732]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536741]
    41.Tầm Tần Ký [511894]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [455931]
    43.Thiên Đường [452663]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450743]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439763]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433959]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427313]
    48.Cậu Chó [417105]
    49.If You Are Here [411807]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408042]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm