hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Ôn Thụy An » Đông Phương Nhất Chiến[16614] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   7.0/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Ôn Thụy An

    Đông Phương Nhất Chiến



    MỤC LỤC 


     

    Dịch giả: Lê Khắc Tưởng



    Hồi 1

    Mình không khóc

    Cô là người con gái chưa bao giờ khóc trước mặt người khác.

    Cô cho rằng khóc chỉ là chuyện của kẻ nhu nhược.

    ... Làm một người con gái, có thể ôn nhu, có thể ôn thuận, nhưng không được hễ một chút là rơi nước mắt: rơi nước mắt cũng chia làm hai loại, lúc mình cảm động đau lòng, rơi nước mắt cũng chẳng sao, người ta cũng đâu phải cây cỏ, ai mà vô tình cho được?

    Một người còn rơi nước mắt được chính là vì họ vẫn còn có tình cảm, Đường Phương cảm thấy mình là một người nhiều tình cảm; có điều, lúc gặp phải điều oan khúc, thật hoảng sợ thì nhất định không được rơi nước mắt, không những vậy, còn vạn vạn điều không được rơi nước mắt, bởi vì đang lúc bị thất thế mà rơi nước mắt, không phải là yếu hèn lắm sao?

    Lúc yếu đuối mà rơi nước mắt, không phải là đi xin xỏ người ta đồng tình với mình?

    Con người sống trên đời, có mạnh có yếu, hà tất phải đem cái chuyện lúc mình bị yếu đuối ra cho người ta đồng tình!

    Đường Phương trước giờ cảm thấy làm cho người ta đồng tình với mình là một chuyện mất sĩ diện vô cùng.

    Cô là Đường Phương của Đường môn, tại sao lại đi để người ta đồng tình với mình?

    Còn có chuyện gì mà cái đầu thông minh và đôi bàn tay, với cả một thân bản lãnh ám khí của mình không giải quyết được?

    Bởi vậy mà trước giờ cô chưa từng vì sợ hãi mà rơi nước mắt.

    Hai chữ "bi phẫn", đối với cô mà nói, cô sẽ hóa bi phẫn thành một thứ lực lượng, sớm chiều vì thiên hạ mà xen vào chuyện bất bình, nổi giận mà rút kiếm ra giải quyết.

    Có điều, kinh nghiệm nào thì cũng phải từ học hỏi mà có được.

    Ai cũng đều phải trải qua cái lúc mình vừa mới học hành thành tài ra.

    Cái lúc cô vừa xuất đạo ra, Đường Phương cũng đã "khóc" qua một lần.

    Trước mặt công chúng rơi nước mắt qua một lần.

    Cái chuyện lần đó thật tình làm Đường Phương "muôn kiếp không quên".

    Bất quá, lần đó xảy ra rồi Đường Phương phản kích lại, cô cũng đã làm cho người trong vũ lâm "kinh hãi giật cả mình".

    Và từ đó cũng đối với cô có một ấn tượng sâu xa, nhìn cô với cặp mắt khác biệt người thường.

    Bọn họ đều là những tay hảo thủ sử ám khí rất nổi danh trong giang hồ :

    Đại Thạch công tử Dương Thoát và Chí Tại Thiên Lý Lôi Biến.

    Hai người bọn họ đánh ngang tay nhau, không phân thắng bại, nhưng Đường Phương cảm thấy hai người hình như đều chưa sử tận hết toàn lực.

    ... Cho dù bọn họ có sử tận hết năng lực, cô cảm thấy mình nhất định có thể thắng được bọn họ.

    Châu Kê Đường Bất Toàn rón rén chạy lại chỗ cô khuyên: "Tiểu Phương, ta xem cháu đừng đánh nữa là hơn, ám khí của Dương công tử và Lôi thiếu hiệp, khó đề phòng lắm, vạn nhất cháu có sơ thất gì, ta cũng không muốn vậy".

    Đường Phương bật cười: "Cháu ứng phó được mà, Ngũ Thập Thất thúc cứ yên lòng đi thôi".

    Hỏa Hạc Lôi Bạo Quang cũng len lén lại chỗ cô khuyên bảo: "Thế điệt nữ, ta xem cháu như vậy là được rồi, nơi đây cao thủ nhiều như thế, cháu được hạng ba, cũng nên bằng lòng thỏa ý rồi, hà tất phải lên lôi đài thua trận cho xấu mặt!"

    Đường Phương không chịu: "Lôi thúc thúc cho rằng cháu sẽ thua sao! Nói đến chuyện tỷ thí cho rõ thắng thua, cho dù Lôi thúc thúc với Ngũ Thập Thất thúc lên đài, cháu cũng muốn đánh thử rồi mới nói, tỷ thí rồi mới được!"

    Lôi Bạo Quang cười nhạt, cùng với Đường Bất Toàn lắc lắc đầu, Đường Bất Toàn hình như thở ra một hơi.

    Đường Phương chẳng thèm để ý đến những thứ đó.

    Đường Phương của lúc đó là con nghé mới sinh ra có biết sợ gì đến cọp, chỉ biết có chuyện dùng tài nghệ tuyệt thế của mình ra tưởng lập công thế gian, có hiểu gì đến bao nhiêu chuyện nhân tình thế thái, mà tự mình ức chế lấy mình.

    ... Cho đến hiện tại, cô vẫn cứ y như vậy.

    Lúc ấy đã gần tối, Hỏa Hạc Châu Kê tuyên bố sáng mai bắt đầu tỷ thí tiếp, Đường Phương thấy Đường Bất Toàn với Lôi Bạo Quang đang cùng Lôi Biến Dương Thoát thì thầm với nhau, nói thì nhỏ mà cười thì lớn, cô cũng chẳng để ý.

    Trong mười tám tay cao thủ trẻ tuổi một thế hệ đó, trừ Đường Phương ra, còn có hai cô thiếu nữ khác, một người là Tam Sinh Hữu Hạnh Cổ Song Liên, người kia là Hồng Thần Thích Mai Kỳ, bọn họ hai người đều lại khuyên Đường Phương: "Chắc mi đừng có đánh nữa thì hay hơn, làm hạng ba, cũng chẳng phải là chuyện gì xấu mặt, mi xem, bọn tao mới có một ngày đã bị đào thải ra khỏi cuộc tỷ thí rồi đó!" Mai Kỳ kiên nhẫn ngồi khuyên bảo.

    "Hạng ba?" Đường Phương nói: "Có gì thì cũng phải hạng nhất, lấy hạng ba về làm gì? Để mừng tuổi sao?"

    "Ý, Tiểu Phương, mi không biết đó, Dương Thoát là con rể lớn của Đường Bất Toàn, Lôi Biến là cháu ruột của Lôi Bạo Quang", Cổ Song Liên ráng khuyên Đường Phương bỏ cuộc: "Mi nghĩ xem, Lôi Bạo Quang với Đường Bất Toàn làm gì để cho mi chiếm đầu bảng nhỉ?"

    "Tao đánh thắng bọn họ, không phải là xong rồi sao!"

    Đường Phương vẫn không để tâm, "Bọn mi cứ yên lòng, thứ nhất, tao sẽ thắng mà; thứ hai, tao xem Ngũ Thập Thất thúc của tao với Lôi thúc thúc đều là những người hiểu rõ chuyện công chuyện tư".

    Đường Phương chẳng khi nào muốn nghe ai khuyên.

    Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Phương đang tắm rữa trong buồng tắm khách sạn.

    Cô có cái thói quen phải tắm buổi sáng sớm.

    Thình lình, dưới lầu có người la lớn lên: "Mau bắt ăn trộm!"

    Tiếp theo đó, có bóng người thấp thoáng, tiếng người la ó om sòm, đổ xô lại trước cửa phòng.

    Đường Phương vội vã la lên: "Đừng vào đây... Tôi đang...". cửa phòng tắm đã bị tông ra, người lãnh đầu xông vào là Dương Thoát và Lôi Hoán, tiếp theo đó là mười một mười hai gã cao thủ ám khí khác cùng đổ xô vào trong phòng.

    Đường Phương trên người không có lấy một mảnh vải che thân, cô chỉ còn nước thụt người xuống vào trong bồn, hoảng hốt không sao kể xiết, cô đỏ cả mặt mày lên, la lớn: "Ra mau!"

    Một bọn vừa xông vào, vừa la vừa hét, còn cố ý bước lại nhìn quanh nhìn quất: "Ủa, Đường cô nương thiệt hứng trí mà...".

    "Úi dào, Đường tiểu muội không sợ bị lạnh sao?"

    "Úi dào, Đường sư muội thân thể rắn rỏi quá, ta đi khắp cả thiên hạ còn chưa thấy một ai...".

    "Đường đại muội tử, mạo muội quá, bọn ta vốn vào đây bắt ăn trộm, nào ngờ lại được no con mắt!"

    Lôi Hoán và Dương Thoát lãnh đầu cả bọn nói năng sàm sỡ.

    Đường Phương tức muốn khóc òa lên.

    Binh khí cô không để bên cạnh mình, tự nhiên cũng chẳng đem ám khí vào trong bồn tắm.

    Cô chẳng biết làm sao, chỉ còn nước trầm mình sâu xuống vào trong bồn.

    Nhưng cái bọn đó cứ bước lại gần.

    "Đồ vô sĩ!"

    Đường Phương giận dữ mắng lên: "Mau cút ra ngay!"

    "Cút?"

    Lôi Biến cười đến độ cái nốt ruồi "mỹ nam chí" bên cổ bên trái muốn rung cả lên: "Chúng ta còn đang phải bắt trộm mà! Dưới bồn tắm của cô có giấu đứa nào không?"

    "Y? Mới sáng sớm mà Đường nữ hiệp không mặc quần áo ở đây đợi ai.

    Không lẽ tính dùng mỹ sắc dụ dỗ bọn ta sao?"

    Dương Thoát dùng mu bàn tay đụng đụng vào bờ thành của bồn tắm, cố ý làm như chúi đầu vào bồn, vừa nói: "Muốn bọn ta cúi đầu xưng thần trên lôi đài sao?"

    Đường Phương không còn nhịn nổi.

    Cô xuất thủ.

    Trong tay cô không hề có một tấc khí giới.

    Cũng chẳng có ám khí.

    Trên người cô không có lấy một mảnh vải.

    ... Cô chẳng thể nào trần truồng nhảy ra đánh nhau với một bọn vô lại du đãng đó cho được.

    Cô không hề ra khỏi bồn tắm Trong bồn có nước.

    Cô tạt nước.

    Lực tụ vào trong nước, muôn ngàn giọt nước, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ lóng lánh muôn màu, thành ra những thứ ám khí vừa dày đặc vừa trong suốt.

    Những thứ ám khí đó không thể nói là từng giọt từng giọt bắn xuyên thủng qua được thân thể đối phương, có điều, ít nhất nó cũng làm cho một bọn thiếu niên du đãng đập vào cho có đứa thì ôm mắt, có đứa thì ôm mặt, điệu bộ hốt hoảng hoang mang, la hét om sòm.

    Chính ngay lúc đó, Mai Kỳ và Cổ Song Liên đã kịp thời chạy lại.

    Đường Phương dù gì thì cũng là người có quyền lực lớn nhất trong Đường môn ở đất Thục... cháu cưng của Đường lão thái thái, bọn họ rốt cuộc cũng không dám đùa giỡn quá mức.

    Mai Kỳ và Cổ Song Liên vừa lại, bọn họ bèn chỉ còn nước cười lên hô hố một trận rồi bỏ đi.

    Đường Phương hoa dung nguyệt mạo, thật ra đã làm cho một bọn du côn mê mẫn tâm hồn, chỉ vì Đường Phương chán ghét cả bọn, nếu không nham nhở, thì thủ đoạn sử ám khí cũng tỷ bỉ âm hiểm, cô vẫn xem không thuận mắt, trước giờ không bao giờ rỗi công niềm nở với bọn họ.

    Cả một bọn vô lại đó, chạy vào phòng tắm của Đường Phương phá rối một trận chờ cô ra khỏi bồn tắm, bây giờ chuyện đã qua lâu rồi, đứa nào đứa nấy vẫn còn thần hồn điên đảo, mơ màng không quên nổi.

    Nhưng chính Đường Phương mới là kẻ thật sự nghiến răng nghiến lợi không bao giờ quên.

    Cô thề trả cho được mối nhục đó.

    Buổi trưa ngày hôm đó, tỷ thí lại tiếp tục.

    Trước lúc khai chiến, mỗi người phải giao túi ám khí của mình cho Châu Kê và Hỏa Hạc kiểm tra, để đề phòng có người tẩm độc hoặc đem theo ám khí mạnh mẻ giết người lên lôi đài, tránh khỏi chuyện mất mạng.

    ... Ví dụ như cao thủ nhà họ Lôi nổi tiếng có phích lịch ám khí, nếu mà bọn họ trang bị hỏa dược mạnh mẻ vào ám khí của mình, e rằng ai trúng phải không khỏi máu me tan xác.

    Còn như họ Ôn chuyên sử dụng độc dược, hoặc những tay hảo thủ phái độc tông của nhà họ Lôi, tẩm chất kích độc vô hình vào ám khí, e rằng không những gặp máu là đông lại, ngay cả chưa gặp máu mà gặp gió không thôi cũng không khỏi đoạt mạng người ta, càng không thể nào đề phòng cho nổi. Do đó, ám khí của những người tham dự tỷ thí phải được kiểm tra trước. Rốt cuộc, tỷ thí lôi đài thế này là chỉ để phân thắng bại, chẳng phải là mười oan chín cừu gì, nhất định phải sống chết mới xong. Đường Phương đem theo mười một thứ ám khí, trong đó có hai thứ là ám khí tuyệt môn của cô. Cô đưa tụi cho Lôi Thúc Thúc và Ngũ Thập Thất thúc kiểm tra xong bèn lên lôi đài. Lôi Biến và Dương Thoát đang cười tít mắt, mặt mày lộ vẻ đầy ác ý: "Đường tiểu muội tử, cô đã đầy đủ quần áo rồi, ai ai cũng thấy rõ thấy ràng rồi, lần này bọn chúng ta nhượng cho cô một trận được chăng?"

    "Đường tiểu cô nương, bọn mình sáng nay cách biệt rồi, anh đây nhớ quá chừng chừng, bọn anh đây, em chọn một người lên đài, đều tùy theo ý em cả đấy".

    Đường Phương mặt mày lạnh như tiền, cô dùng sức cắn chặt lấy môi, hất mặt lên một cái nói: "Hai đứa mày cùng lên hết cả đi".

    Dương Thoát và Lôi Biến nhất tề cười lên hô hố.

    "Cô nương hứng trí thiệt không vừa mà, tham quá chừng!"

    "Nhất tề thì nhất tề, đó là cô kêu nhé, chúng ta chỉ nghe theo thôi đó!"

    Đường Phương nghe không hiểu cái ý châm chọc trong lời nói của Lôi Biến và Dương Thoát.

    Cô chỉ nghe có tiếng cười hắc ám tiếng huýt sáo thô bỉ dưới đài.

    Cô tức giận quá chừng.

    Mặt cô trắng như tuyết mùa xuân, eo cô nhỏ như lá cỏ, đôi môi mọng, nước da như mật, mặt mày xinh xắn như trăng rằm, mày ngài oai nghi sắc sảo.

    Cô dùng sức chúm miệng lại, hai cái má lúm đồng tiền sâu hoắm hiện ra mồn một.

    Ngay cả lúc muốn khóc cũng lộ cặp má lúm đồng tiền làm người ta muốn sụm cả linh hồn.

    Cô giận muốn khóc lên.

    Muốn khóc.

    (Mình không khóc) Mình nhất định không khóc.

    Mình nhất định không thể rơi nước mắt trước mặt bọn người thô bỉ ác độc đó.

    Cô đợi.

    Cô đợi bọn họ lên đài.

    Bọn họ lên đài rồi, cô sẽ xuất thủ rõ ràng, không nể nang, giáo huấn cho bọn họ một trận cho thống khoái: cho bọn họ biết Đường Phương chẳng phải dễ chọc vào, chẳng phải thứ dễ đụng vào!


     
     
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Bóng Người Thiên Thu

    Nguyễn Thị Hoàng

    1.Tinh Thần Biến [16777215]
    2.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    3.Vũ Thần [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5638912]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5492310]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4631078]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4461569]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4332794]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3591722]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2682938]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2424503]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2293050]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2004193]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1971902]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1546083]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1465902]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1440381]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1202825]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1146900]
    20.Cô Gái Đồ Long [1073908]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1060221]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1025088]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1022822]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [956552]
    25.Quỷ Bảo [917732]
    26.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [904292]
    27.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [903604]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [874977]
    29.Hắc Nho [848260]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [838987]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [837329]
    32.Hóa Huyết Thần Công [752695]
    33.Tru Tiên [745846]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [741794]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [659979]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [621374]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592045]
    38.Nghịch Thủy Hàn [566466]
    39.Hoàn Hảo [556329]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [534772]
    41.Tầm Tần Ký [510520]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [452972]
    43.Thiên Đường [451934]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [447207]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [438911]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [431933]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [424353]
    48.Cậu Chó [415659]
    49.If You Are Here [411213]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [405307]
      Copyright © 2002-2016 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm