hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Ngọa Long Sinh » Đàn Chỉ Thần Công[1028811] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   3.7/7 - 59 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Ngọa Long Sinh

    Đàn Chỉ Thần Công



    MỤC LỤC 

    1. Gạt Ác Ma Quần Hùng Tính Kế
    2. Núi Ưng Dương Hay Núi Nhân Duyên
    3. Lên Núi Nhân Duyên Lại Gặp Người Quen
    4. Thấy Điểm Sáng Sinh Lòng Ngờ Vực
    5. Gặp Đoàn Văn Thăng Hỏi Dò Cung Cấm
    6. Băng Nhi Xuất Hiện Cứu Tiêu Lang
    7. Bách Lý Băng Thẩm Vấn Phan Long
    8. Vũ Văn Hàn Đào Điều Tra Hang Núi
    9. Hàn Đào Quan Sát Cảnh Thiên Nhiên
    10. Hàn Đào Chú Ý Đến Thanh Cổ Kiếm
    11. Trong Hang Núi Phát Sinh Biến Cố
    12. Ngoài Thạch Động Ngọc Đường Xuất Hiện
    13. Chu Triệu Long Bại Lộ Ác Tâm
    14. Mến Tài Cao Toan Bài Hợp Tác
    15. Tiêu Lĩnh Vu Tìm Kế Đưa Tin
    16. Tiêu Lĩnh Vu Kiềm Chế Hàn Đào
    17. Đục Vách Đá Công Nhân Tử Nạn
    18. Vũ Văn Hàn Đào Tìm Cửa Cung Cấm
    19. Mọi Người Tranh Nhau Vào Cung Cấm
    20. Cuộc Đấu Trí Giữa Hai Tay Cự Phách
    21. Phân Chia Bảo Vật
    22. Công Trình Vĩ Đại Trong Cung Cấm
    23. Kiến Trúc Thần Kỳ Trong Cung Cấm
    24. Thập Đại Cao Nhân Trong Cung Cấm
    25. Hàn Đào Tiếp Tục Cuộc Điều Tra
    26. Tiêu Lĩnh Vu Vô Ý Đụng Cơ Quan
    27. Soái Thiên Nghi Còn Mang Mặt Giả
    28. Bị Tố Lại Hàn Đào Bở Vía
    29. Trong Mật Thất Điều Tra Bí Lục
    30. Mất Chìa Khóa Phải Đền Bí Lục
    31. Vũ Văn Hàn Đào Quay Lại Giúp Tiêu Lang
    32. Thấy Nguy Cơ Gian Hùng Chịu Lún
    33. Đấu Chưởng Lực Tiêu Lang Bị Trọng Thương
    34. Giải Cứu Tiêu Lang Đổi Thù Ra Bạn
    35. Vì Tiêu Lang, Bách Lý Cứu Ba Người
    36. Vượt Hiểm Nghèo Tiêu Lang Y Ước
    37. Cảm Lòng Tri Kỷ Cao Nhân Tặng Bí Lục
    38. Khâu Tiểu San Không Cho Hội Diện
    39. Địch Nhân Kéo Đến Rất Đông Người
    40. Cuộc Bàn Cãi Gay Go Trong Thạch Thất
    41. Cuộc Tranh Biện Thị Phi Gay Cấn
    42. Khâu Tiểu San Trình Bày Nội Vụ
    43. Tiêu Lĩnh Vu Đả Bại Tam Tuyệt
    44. Tiêu Lĩnh Vu Tỷ Đấu Trương Thành
    45. Khâu Tiểu San Đả Bại Trương Lão Phu Nhân
    46. Khâu Tiểu San Hẹn Ngày Tái Ngộ
    47. Tiêu Lĩnh Vu Từ Biệt Tỷ Nương
    48. Trong Tửu Điếm Thực Khách Đều Ngộ Độc
    49. Tiêu Lĩnh Vu Uy Hiếp Lão Phu Nhân
    50. Quái Bà Thua Cuộc Gặp Song Ma
    51. Hạ Tử Thi Quần Hùng Mắc Bẫy
    52. Muốn Cứu Mạng Anh Hùng
    53. Vu Dung Hết Dạ Vì Hào Kiệt
    54. Muốn Cướp Công, Song Ma Toan Hạ Thủ
    55. Trước Tiểu Miếu Song Ma Đền Tội
    56. Ngó Chiêu Bài Tìm Ra Thương Bát
    57. Tiêu Lĩnh Vu Dò La Trà Thất
    58. Tiêu Lĩnh Vu Liên Tiếp Hạ Địch Nhân
    59. Trong Hình Thất Kim Hoa Xuất Hiện
    60. Tiêu Lĩnh Vu Do Thám Bạch Vân Tự
    61. Tiêu Lĩnh Vu Do Thám Nông Trang
    62. Tiêu Dao Tử Xuất Hiện Kiếm Vô Vi
    63. Tiêu Lĩnh Vu Đại Khai Sát Giới
    64. Tiêu Lĩnh Vu Trừ Diệt Huyết Ảnh Hoá Thân
    65. Trong Thảo Xá Quần Hùng Tụ Hội
    66. Kim Hoa Phu Nhân Thẩm Vấn Nhị Trang Chúa
    67. Chùa Bạch Vân Quần Hùng Tập Kích
    68. Tam Quái Đào Tẩu, Khổng Tương Tụ Quyết
    69. Bất Hoà Thượng Điều Tra Rương Gỗ
    70. Dùng Tiểu Thuật Băng Nhi Đắc Thủ
    71. Thẩm Mộc Phong Đả Thương Đỗ Cửu
    72. Uống Trà Độc Chủ Quán Hôn Mê
    73. Bắt Hung Thủ Mở Cuộc Điều Tra
    74. Đón Địch Nhân Hào Kiệt Cải Trang
    75. Người Áo Đen Ngồi Trong Xe Là Ai
    76. Thuyền Quyên Có Một, Anh Hùng Lại Hai
    77. Tiêu Lĩnh Vu Chạm Trán Cừu Nhân
    78. Tiêu Lĩnh Vu Vượt Qua Mai Phục
    79. Tiêu Lĩnh Vu Vào La Hán Trận
    80. Đến Chặng Năm May Gặp Vu Dung
    81. Phi Hổ Trận Ngộ Độc Hết Khoe Tài
    82. Tiêu Lĩnh Vu Trạm Trán Tiêu Dao Tử
    83. Vu Dung Dụng Trí Gạt Tiêu Dao
    84. Ngũ Long Trận Vu Dung Bỏ Mình
    85. Gặp Hỏa Công Tiêu Lang Tự Cứu
    86. Thẩm Mộc Phong Mở Cuộc Điềi Tra
    87. Xót Hào Kiệt Thiết Lập Linh Đường
    88. Anh Hùng Thiên Hạ Tế Tiêu Lang
    89. Vô Vi Thóa Mạ Thẩm Mộc Phong
    90. Khâu Tiểu San Quyết Chí Báo Thù
    91. Thẩm Mộc Phong Hẹn Giờ Quyết Đấu
    92. Bách Lý Băng Tiết Lộ Chân Tình
    93. Ngọc Tiêu Lang Quân Sống Thác Với Tình
    94. Bách Lý Băng Tìm Cách Đưa Tin
    95. Bàn Tướng Mạo Anh Hùng Thục Nữ
    96. Lam Ngọc Đường Đã Bại Chính Quang
    97. Sinh Dạ Hoài Nghi Không Hạ Thủ
    98. Phóng Hàn Châm Giải Cứu Hàn Đào
    99. Lão Áo Vàng Bạo Lộ Hành Tung
    100. Tiêu Lĩnh Vu Dò Hỏi Địch Tình
    101. Cách Hạ Độc Không Người Phát Giác
    102. Bảo Kiếm Trao Tay Người Hiệp Sĩ
    103. Nghe Lý Luận Băng Nhi Hởi Dạ
    104. Phục Ma Kiếm Chặt Tay Ác Bá
    105. Trong Phòng Bịnh Giải Bày Tâm Sự
    106. Mất Hết Võ Công Anh Hùng Phẩn Chí
    107. Núi Cửu Cung Dược Vương Thiết Kế
    108. Vì Đại Cuộc Anh Hùng Mạo Hiểm
    109. Dùng Kỳ Dược Động Tình Hào Kiệt
    110. Ra Về Chưa Hết Mối Hoài Nghi
    111. Rào Đón Trước Ngăn Ngừa Bất Trắc
    112. Mã Gia Trang Triển Thị Đưa Tin
    113. Dưới Gốc Song Tùng, Hàn Đào Mất Tích
    114. Người Ngồi Đó Chính Là Xảo Phủ
    115. Đến Chết Chưa Quên Lòng Hiếu Thắng
    116. Lâm Tử Hãy Còn Lưu Mật Kế
    117. Được Tin Tỷ Tỷ Hào Kiệt Nóng Lòng
    118. Thử Võ Công Cho Vào Mao Xá
    119. Ra Khỏi Mao Xá Chạm Trán Thần Phong
    120. Trương Phu Nhân Lại Đến Tầm Cừu
    121. Vong Tình Nào Phải Vô Tình
    122. Gái Hồng Nhan Lắm Nỗi Truân Chuyên
    123. Tẩy Tâm Mao Xá Quần Hùng Tụ Hội
    124. Diệt Ác Ma Thiên Hạ Thái Bình

     

    Dịch giả: Hàn Giang Nhạn



    Tóm lược cốt truyện Xác Chết Loạn Giang Hồ


    Tiêu Lĩnh Vu, con một vị quan hồi hưu mắc phải tuyệt chứng Ngũ Âm Tuyệt Mạch, đáng lẽ chỉ sống đến hai mươi tuổi là cùng. Phụ thân chàng đi chơi thuyền cứu được Khâu Vân Cô ở trong thuyền khác lúc bà bị thương nặng gần chết. Tiêu lão trông nom thuốc thang cho bà khỏi bịnh.

    Khâu Vân Cô là một cao thủ võ lâm. Bà cảm ơn đức của Tiêu lão gia liền cố công giải cứu tuyệt chứng cho Tiêu Lĩnh Vu bằng cách dạy chàng luyện nội công tâm pháp.

    Khâu Vân Cô bề ngoài tuy khỏi thương thế nhưng bị đứt tâm mạch, nội thương rất trầm trọng. Bà chỉ sống được hơn hai tháng rồi từ trần. Trước khi lâm chung, bà để thơ lại từ giả Khâu gia, xuống ngồi dưới đáy giếng khô ngoài góc vườn mà thác.

    Sở dỉ bà phải chết một cách bí mật vì trong mình mang chiếc chìa khóa cung cấm. Trong cung nầy có lưu lại bí lục vỏ công của Thập đại cao nhân.

    Bà chết rồi, hôm sau con bà là Khâu Tiểu San tới nơi. Mấy bửa nàng tìm ra được xác mẩu thân ở dưới đáy giếng. Nàng coi di thư của mẹ định đưa hài cốt về quê.

    Nàng rất thân với Tiêu Lĩnh Vu nên nói riêng cho chàng hay.

    Tiêu Lĩnh Vu thương mến Vân Cô vô cùng, liền bỏ nhà đi theo Khâu Tiểu San.

    Tin Khâu Vân Cô chết chẳng mấy bửa đã đồn đại khắp giang hồ. Quần hào biết bà mang chìa khóa cung cấm trong mình nên từng lớp theo dõi xác chết để đoạt chiếc chìa khóa kia.

    Khâu Tiểu San thấy cơ nguy phải đưa thi thể của mẩu thân đến gửi một nơi cô quen biết. Nàng cùng Tiêu Lĩnh Vu phiêu lạc, lạc lõng mổi người một ngã.

    Tiêu Lĩnh Vu gặp kỳ tích luyện thành bản lãnh ngiêng trời lệch đất. Chàng lập quyết tâm diệt trừ ác bá Thẩm Mộc Phong, đặng cứu vãn kiếp nạn giang hồ.

    Sau chàng gặp lại Khâu Tiểu San. Theo di thư của Vân Cô thì nàng hòa duyên cùng Tiêu Lĩnh Vu, nhưng sư phụ lại muốn gã nàng cho Ngọc Tiêu lang quân.

    Vì thế hai bên lại phải chia tay. Khâu Tiểu San trở về bái yết sư phụ. Còn Tiêu Lĩnh Vu tiếp tục chống đối Thẩm Mộc Phong.



    Hồi 1

    GẠT ÁC MA QUẦN HÙNG TÍNH KẾ

    Khâu Tiểu San ra đi Tiêu Lĩnh Vu nhìn bóng sau lưng nàng cho đến khi mất hút.

    Chàng vẫn đứng trơ như tượng gổ mà ngơ ngẩn xuất thần.

    Bổng nghe thanh âm dịu dàng cất lên gọi:

    - Tướng công ! Tiêu Lĩnh Vu như người nằm mơ tỉnh giấc. Chàng đưa tay lên lau nước mắt, quay đầu nhìn ra thấy Tố Văn đứng dựa cửa. Nét mặt thị cũng buồn rầu ảm đạm.

    Tiêu Lĩnh Vu trấn tỉnh tâm thần liếc mắt nhìn tấm rèm trúc phân cách nhà đại sảnh với nội thất tự nói một mình :

    - Ta nên đi thôi.

    Rồi chàng cất bước ra ngoài. Lòng chàng chứa chất mối bi thương, bao nhiêu thâm tình ngày trước nay đã biến thành lệ thảm. Tiêu Lĩnh Vu hai hàng nước mắt chan hòa, chân chàng cất bước mà không biết đi về đâu. Bổng nghe tiếng nước chảy cuồn cuộn, một dòng nước biếc bên trên có cầu hiện ra trước mặt.

    Chàng đau khổ quá chừng, bất giác đi lạc đường. Tiêu Lĩnh Vu đi đến bên khe nước, đầu óc bâng khuâng, chàng ngồi xuống phiến đá lớn nhìn áng mây bay ngơ ngẩn xuất thần. Làn mây hồng theo gió tan đi không để lại một vết tích gì trên trời xanh ngát.

    Tiêu Lĩnh Vu lắc đầu, cất bước đến bờ khe suối cúi xuống vúc nước rửa mặt.

    Nước lạnh làm cho chàng tỉnh táo lại. Chàng nhớ tới trong nhà cự trạch hãy còn Tôn Bất Tà, Vô Vi đạo trưởng đang chờ đợi mình. Chàng liền phấn khởi tinh thần chú ý nhìn bốn phía để nhận định phương hướng rồi cất bước tiến về phía trước.

    Tòa đại thạch vẩn đứng ngất ngưởng ở giửa khu rừng trúc chẳng có gì khác trước, nhưng trong tai mắt Tiêu Lĩnh Vu tưởng chừng đã xẩy cuộc tan thương. Mới trong thời gian ngắn ngủi mấy tiếng đồng hồ mà nhất thiết sự vật điều biến thành khác lạ đối với chàng.

    Tôn Bất Tà hai tay chắp để sau lưng đang đứng chờ ở trước cửa lớn. Lão thấy Tiêu Lĩnh Vu lầm lũi đi tới liền rảo bước chạy ra đón, miệng hô :

    - Tiêu huynh đệ đã về đấy ư?

    Tiêu Lĩnh Vu ngững đầu lên nhìn Tôn Bất Tà, nở một nụ cười bâng khuâng đáp :

    - Tại hạ đã về đây.

    Tôn Bất Tà thấy vẻ mặt chàng ngơ ngẩn, dường như đã gặp cuộc biến trọng đại.

    Vừa mới chia tay trước mấy giờ mà lúc này coi chàng như đã cách mấy năm. Lúc trước Tiêu Lĩnh Vu mặt mày tươi tỉnh bây giờ bị một luồng mù ảm đạm bao phủ.

    Cặp mắt trong sáng hiện ra những giây máu đỏ tựa hồ vừa trải qua một cuộc ác chiến ghê hồn. Chàng còn có vẻ mệt nhọc vô cùng. Thần sắc kiên cường, khí độ hiên ngang ngày thường đã mất hết. Không hiểu một lực lượng bí mật nào đã làm cho người chàng biến đổi hoàn toàn.

    Tôn Bất Tà đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

    - Tiêu huynh đệ ! Phải chăng huynh đệ vừa chạm trán cường địch khủng khiếp và đã xẩy cuộc ác chiến rùng rợn ?

    Tiêu Lĩnh Vu lắc đầu, lẳng lặng không nói gì. Tôn Bất Tà chau mày hỏi :

    - Huynh đệ mệt lắm phải không ?

    Tiêu Lĩnh Vu gật đầu, nở một nụ cười thê lương đáp :

    - Dạ ! Tại hạ mệt lắm.

    Tôn Bất Tà chuyển động mục quang, chợt ngó thấy túi áo Tiêu Lĩnh Vu nặng trĩu. Một cái hộp gổ chìa ra ngoài một nữa. Aùnh dương quang ngả về tây chiếu vào rỏ những nét hoa văn vẻ trên hộp một cách rất tỷ mỷ. Lão lẩm bẩm :

    - Nhất định cái hộp này y vừa lấy được.

    Lão cất tiếng hỏi :

    - Huynh đệ ! Cái hộp gổ trong túi huynh đệ đựng gì vậy ?

    Tiêu Lĩnh Vu cúi đầu ngó cái hộp rồi đáp :

    - Cái này ư ? Tại hạ không lấy mà sao y lại bõ vào túi mình ?

    Nguyên Khâu Tiểu San lúc hạ lệnh trục khách, Tiêu Lĩnh Vu chấn động tâm hồn, thần trí hoang mang, chẳng còn biết gì nửa. Nàng liền đút hộp gổ vào túi cho chàng. Tôn Bất Tà kiến văn quảng bc, mục quang lại cực kỳ sắc bén. Lão ngó thấy thái độ buồn bã của Tiêu Lĩnh Vu cùng tâm thần bàng hoàng của chàng liền hiểu ngay chàng bị một chuyện gì làm cho kích thích quá độ mới mau biến thành thẩn thờ như thế.

    Lúc này Vô Vi đạo trưởng, Triển Diệp Thanh, Tư Mã Càn đã đến bu quanh.

    Quần hào dường như cũng phát giác ra Tiêu Lĩnh Vu có điều khác lạ đều đâm ra luống cuống. Vô Vi đạo trưởng khẻ hỏi Tôn Bất Tà :

    - Tôn lão tiền bối ! Dường như Tiêu đại hiệp đã gặp chuyện gì phải không ?

    Tôn Bất Tà đáp :

    đúng thế !… Tư Mã Càn nói :

    - Theo chỗ tại hạ biết thì trong võ lâm có thứ tà thuật kêu bằng Mê hồn đại pháp.

    Mong rằng Tiêu đại hiệp đừng trúng phải pháp thuật này.

    Tôn Bất Tà nói :

    - Lão khiếu hóa cho là y vừa gặp phải một vụ kích thích tinh thần quá mạnh mà ra.

    Bỗng nghe Tiêu Lĩnh Vu thủng thẳng nói :

    - Tại hạ phải đem cái này trả lại y.

    Đoạn chàng trở gót cất bước. Tôn Bất Tà khẻ nói :

    - Tình hình này có điều quái gở.

    Lão nhảy vọt lên trước Tiêu Lĩnh Vu cản đường hỏi :

    - Tiêu huynh đệ ! Huynh đệ định đi đâu ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Tại hạ muốn đi trả cái hộp gổ này.

    Tôn Bất Tà hỏi :

    - Huynh đệ trả cho ai ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Trả lại Khâu Tiểu San. Hởi ơi ! Vật này trân quí thái quá, Tiêu mỗ không đủ tư cách hưởng thụ.

    Tôn Bất Tà hỏi :

    - Trong hộp đựng gì ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp:

    - Trong hộp đựng chiếc chìa khóa cung cấm.

    Chàng tuy bị thất tình mà thần trí vẫn còn tỉnh táo. Bọn Tôn Bất Tà, Vô Vi đạo trưởng nghe đến bốn chữ "Chìa khóa cung cấm" tưởng chừng sét đánh vào tai. Ai nấy đều ngẩng mặt ra hồi lâu không thốt nên lời. Chiếc chìa khóa cung cấm có quan hệ đến toàn thể vận mệnh võ lâm. Bao nhiêu người coi trọng nó hơn cả sinh mạng.

    Những cao nhân võ lâm vì chiếc chìa khóa này mà không ngần ngại chịu đổ máu để đánh đổi. Từ ngày nghe nói nó xuất hiện trên chốn giang hồ, đã xẩy ra bao nhiêu vụ phân tranh, thảm sát. Tiêu Lĩnh Vu cặp mắt thất thần dạo nhìn quần hào nói tiếp:

    - Các vị hãy chờ tại hạ một lát. Tại hạ đi trả xong cái này rồi trở về ngay.

    Tôn Bất Tà giơ tay ngăn cản Tiêu Lĩnh Vu lại hỏi :

    - Tiêu huynh đệ ! Lúc Khâu cô nương giao cái hộp này cho huynh đệ, cô có nói gì không?

    Tiêu Lĩnh Vu ngửng mặt lên nhẹ buông tiếng thở dài đáp :

    - Có chứ ! Dường như y nói nhiều lắm.

    Vô Vi đạo trưởng khẽ bảo Tôn Bất Tà :

    - Lão tiền bối ! Dường như thần trí của Tiêu đại hiệp rối loạn mất rồi. Chúng ta phải cản y chứ?

    Tôn Bất Tà khẻ gật đầu rồi hỏi tiếp Tiêu Lĩnh Vu :

    - Khâu cô nương bảo sao ? Xin huynh đệ nói rỏ cho bọn ta nghe đươc không?

    Tiêu Lĩnh Vu nở một nụ cười ảm đạm, uể oải đáp :

    - Y nói nhiều lắm. Dường như chiếc chìa khóa cung cấm này có mối quan hệ rất lớn đến võ lâm.

    Tôn Bất Tà nói :

    - Há phải chỉ quan hệ mà thôi, nó là chúa tể cầm vận mệnh võ lâm.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Dường như y còn bảo tại hạ :

    Nếu muốn thắng Thẩm Mộc Phong thì phải vào cấm cung một chuyến.

    Tôn Bất Tà nghiêm nghị đáp :

    đúng thế !… Tiêu Lĩnh Vu khẻ thở dài nói :

    - Nhưng chiếc chìa khóa này không thuộc quyền sở hửu của tại hạ.

    Vô Vi đạo trưởng xen vào :

    - Khâu cô nương đã giao chìa khóa cung cấm cho đại hiệp dĩ nhiên là cô hy vọng đại hiệp vào được cấm cung. Nếu mà đại hiệp đem trả cô há chẳng phụ ủy thác của cô đó ư ?

    Tiêu Lĩnh Vu nhìn cái hộp gổ trong tay thở dài sườn sượt đáp :

    - Có khi cái hộp này còn quan hệ đến tính mạng của Khâu cô nương.

    Tôn Bất Tà hỏi :

    - Có quan hệ đến tính mạng của Khâu cô nương ư ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    đúng thế ! Y giao chiếc chìa khóa cung cấm vào tay tại hạ rồi, là trong lòng không còn vướng bận gì nửa, dĩ nhiên y coi thường cái chết.

    Tôn Bất Tà nghĩ thầm :

    - Vụ này rất trọng đại. Nó mà quan hệ đến vụ sống chết của Khâu cô nương thì ta không tiện dúng tay vào.

    Vô Vi đạo trưởng cũng có ý nghĩ như vậy nên chẳng nói gì nửa.

    Tiêu Lĩnh Vu thở dài nói :

    - Các vị hãy chờ tại hạ Ở đây một chút. Tại hạ đem trả cái hộp này.

    Vô Vi đạo trưởng khẽ bảo Tôn Bất Tà :

    - Lão tiền bối ! Tiêu đại hiệp có vẽ thất thường. Lão tiền bối nên đi với y.

    Tôn Bất Tà gật đầu chạy theo hỏi :

    - Tiêu huynh đệ ! Lão khiếu hóa đi theo huynh đệ nên chăng ?

    Tiêu Lĩnh Vu trầm ngâm rồi đáp :

    - Không dám phiền đến lão tiền bối. Nếu lão tiền bối muốn đi xin cứ tùy tiện.

    Rồi chàng cất bước đi trước. Tôn Bất Tà tuy biết rõ Tiêu Lĩnh Vu không muốn mình đi theo nhưng lão sợ chuyện bất trắc, nên đành phải mặt dạn mày dầy đi theo chàng. Tiêu Lĩnh Vu lao mình chạy về phía Mao xa. Tiêu Lĩnh Vu tới nơi thấy Tố Văn vai đeo hành lý, lưng giắt trường kiếm đứng ở trước cửa, chàng không khỏi ngẩn người.

    Tuy chàng đến trả hộp gổ, nhưng trong tiềm thức còn có ý muốn gặp Khâu Tiểu San một lần nữa. Bổng nghe Tố Văn cất tiếng trong như suối ngọc nói :

    - Tiêu tướng công ! Tiểu thư của nô tỳ đã đi rồi.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Y đi về phương nào ? Đã lâu chưa ?

    Tôn Bất Tà dứng xa cách mấy trượng không tiến lại gần. Tố Văn thở dài đáp :

    - Tướng công đừng rượt theo tiểu thư nữa. Lúc y ra đi đã dặn tiểu tỳ phải khuyên can tướng công đừng có rượt theo.

    Tiêu Lĩnh Vu thở dài nói :

    - Cô nương cứ cho tại hạ hay, tại hạ cần đuổi theo y để trả chiếc hộp gổ. Trong hộp gổ này để chiếc chìa khóa cung cấm, nó quan hệ đến cả vận mệnh võ lâm.

    Tố Văn đáp :

    - Tiểu tỳ biết thế. Tiểu thư đã bảo rồi. Y dặn tiểu tỳ nhắc tướng công phải giữ chắc cái hộp gổ. Trong hộp ngoài chiếc chìa khóa lại còn cả bức đồ hình là thủ bút của mẩu thân tiểu thư vẽû ra.

    Tiêu Lĩnh Vu nổi lên một mối bi ai khôn tả. Dòng châu lã chã khôn cầm. Tố Văn từ từ thò tay vào bọc móc ra phong thư đưa cho chàng nói :

    - Lúc tiểu thư ra đi có để lại phong thư. Y còn dặn nếu tướng công bình tĩnh thì không phải đưa thư này nữa.

    Tiêu Lĩnh Vu đón lấy phong thư hỏi :

    - Tại sao vậy ?

    Tố Văn đáp :

    - Tiểu tỳ không hiểu tiểu thư dặn tiểu tỳ thế nào thì tiểu tỳ nói lại với tướng công như vậy.

    Tiêu Lĩnh Vu toan mở phong thơ ra coi, nhưng Tố Văn cản lại nói :

    - Tướng công đừng mở lúc này. Tiểu thư đã dặn tướng công đem theo bên mình.

    Khi nào ngồi yên tĩnh hãy từ từ mở ra coi.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Còn phải hạn chế như vậy ư ?

    Tố Văn đáp :

    - Những lời dặn của tiểu thư, tiểu tỳ nói hết rồi. Bây giờ tiểu tỳ cũng có mấy lời muốn trình bày với tướng công.

    Tiêu Lĩnh Vu giục :

    - Xin cô nương nói đi ! Tiêu mỗ kính cẩn nghe đây.

    Tố Văn nói :

    - Từ ngày tiểu tỳ theo hầu tiểu thư chưa từng thấy y nhỏ một giọt lệ mà lần này sau khi tướng công ra đi rồi tiểu thư khóc rống lên… Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Thật thế ư ?

    Tố Văn lạnh lùng đáp :

    - Tiểu tỳ lừa gạt tướng công làm chi ?

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi:

    - Cô nương trách tại hạ như vậy là phải. Rồi sau sao nữa ?

    Tố Văn đáp :

    - Cơn khóc của tiểu thư như nước lũ rừng không sao cản được. Bọn tiểu tỳ quì xuống đất năn nỉ xin tiểu thư bảo trọng tấm thân. Hồi lâu tiểu thư mới dừng tiếng khóc.

    Tiêu Lĩnh Vu ngửa mặt lên trời thở dài hỏi :

    - Khâu cô nương ngừng tiếng khóc rồi dời khỏi tòa nhà này ư ?

    Tố Văn lắc đầu đáp :

    - Tiểu thư dừng tiếng khóc còn lấy giấy mực viết phong thư này cho tướng công.

    Tiêu Lĩnh Vu ồ một tiếng, cầm phong thư giơ lên. Chàng chợt nhớ tới lời dặn của Tố Văn, liền buông tay xuống. Tố Văn nói tiếp :

    - Trên lá thư này ngoài những chữ của tiểu thư còn lại những giọt lệ quí hơn vàng của y nhỏ xuống, chính tiểu tỳ đả trông thấy. Tướng công nên thận trọng phong thơ này.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Dĩ nhiên tại hạ phải trân trọng.

    Tố Văn lại nói :

    - Hiện giờ tiểu thư đã đi xa mấy chục dậm rồi. Tướng công đừng chờ đợi nữa, nên trở về là hơn.

    Tiêu Lĩnh Vu thờ thẫn hỏi :

    - Lúc ra đi tiểu thư còn dặn gì nữa không?

    Tố Văn đáp :

    - Không còn gì nữa ! Thị ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

    - Tướng công quả là ngớ ngẩn mất rồi.

    Tiêu Lĩnh Vu sửng sốt hỏi :

    - Tại sao cô nương lại nói thế ?

    Tố Văn đáp :

    - Nếu tiểu thư của tiểu tỳ mà dặn lời thì còn viết thư làm gì nữa ?

    Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm :

    - Thị nói rất có lý.

    Rồi chàng nói :

    đa tạ những lời chỉ giáo của cô nương.

    Tố Văn nói :

    - Tướng công bất tất phải khách sáo. Xin lên đường trở về đi thôi.

    Tiêu Lĩnh Vu cầm cái hộp gổ đưa ra hỏi:

    - Phiền cô nương trao cái hộp gổ này cho Khâu cô nương được chăng ?

    Tố Văn lắc đầu đáp :

    - Nhất thiết mọi việc tiểu thư đã tiên liệu cả rồi.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Tiên liệu thế nào ?

    Tố Văn đáp :

    - Lúc tiểu thư ra đi đã dặn tiểu tỳ ở lại đây chờ tướng công cho đến lúc mặt trời xuống núi. Nếu không thấy tướng công trở lại tiểu tỳ hãy lên đường… Tiểu tỳ chờ đã nóng ruột quả nhiên thấy tướng công trở lại đúng như lời tiểu thư.

    Thị mỉm cười nói tiếp :

    - Y dặn khi thấy tướng công sa lệ thì đưa thơ ra. Quả nhiên tứong công khóc thật.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Trước nay Khâu tỷ tỷ vẫn liệu việc như thần.

    Tố Văn đáp :

    - Tiểu thư không phải là thần tiên chi hết. Y cũng là người, một người tình nghĩa sâu xa. Mấy tháng nay tiểu thư còn đau khổ gấp mấy tướng công hiện nay.

    Tiêu Lĩnh Vu nét mặt buồn rười rượi, buông tiếng thở dài, lẳng lặng không nói gì. Tố Văn dương cặp mắt trong suốt nhìn thẳng vào mặt Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Tướng công ! Tiểu thư bảo tướng công bụng dạ rất quân tử nhất định đem chìa khóa cung cấm đến trả. Quả nhiên y đoán không sai… Thị biến đổi sắc mặt nghiêm nghị nói tiếp :

    - Tiêu tướng công ! Tướng công nên biết tiểu thư giao chiếc chìa khóa cung cấm cho tướng công tức là phó thác vận mệnh vào tay tướng công đó… Tiêu Lĩnh Vu sửng sốt hỏi :

    - Cô nương có thể nói rõ hơn được chăng ?

    Tố Văn đáp :

    - Tướng công là người thông minh mà sao lại còn hồ đồ thế ?

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi lại :

    - Tại hạ hồ đồ ở chổ nào ?

    Tố Văn đáp :

    - Tướng công nếu thông minh thì sao lại không hiểu những ngụ ý trong lời nói của tiểu tỳ ?

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Vỏ công Khâu tỷ tỷ tinh thâm hơn tại hạ nhiều. Bản lãnh của Ngọc Tiêu lang quân so với tại hạ chỉ xít xoát nhau mà thôi. Nếu hai người đó xẩy cuộc động thủ thì Khâu tỷ tỷ quyết chẳng đến nổi thất bại về tay Ngọc Tiêu lang quân, trừ phi tỷ tỷ tự nguyện bó tay chịu trói thì không kể.

    Tố Văn nói :

    đúng thế ! Nếu luận về võ công thì Khâu tiểu thư quả còn cao thâm hơn Ngọc Tiêu lang quân. Chỉ trong vòng một trăm chiêu cô có thể hạ sát y được, nhưng tướng công đừng quên rằng Ngọc Tiêu lang quân là ân nhân đã cứu mạng tiểu thư.

    Tiêu Lĩnh Vu khẽ thở dài nói :

    - Vì thế mà Khâu tỷ tỷ phải nhẩn nhục để hắn khinh nhờn ?

    Tố Văn bật tiếng hích hích nói :

    - Tướng công lại lầm rồi.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Lầm thế nào ?

    Tố Văn đáp :

    - Ngọc Tiêu Lang quân đối với tiểu thư một niềm kính cẩn, chẳng bao giờ dám mạo phạm… Thị ngừng lại một chút rồi tiếp :

    - Hỡi ơi ! Nói cho cùng thì củng chỉ vì tướng công mà ra.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Sao lại vì tại hạ ?

    Tố Văn đáp :

    đúng thế ! Trước khi công tử xuất hiện trên chốn giang hồ, tiểu thư cùng Ngọc Tiêu lang quân thường gặp nhau, dắt tay ngao du sơn thủy. Kể ra tiểu thư củng thường thường sầu não nhưng còn có lúc vui cười… Tiêu Lĩnh Vu lại hỏi :

    - Sau khi tại hạ xuất hiện trên chốn giang hồ thì sao ?

    Tố Văn đáp :

    - Từ ngày được tin tức tướng công, tình thế biến đổi rất nhiều.

    Tiểu thư lúc nào cũng rầu rầu nét mặt chẳng lúc nào tươi. Và từ đó cự tuyệt Ngọc Tiêu lang quân mấy lần ước hẹn. Như vậy mà bảo không phải là tại tướng công ư ?

    Tiêu Lĩnh Vu chau mày ngẫm nghỉ một lúc nói :

    - Xem ra trong vụ này tất có chổ hiểu lầm.

    Tố Văn lấy làm kỳ hỏi :

    - Hiểu lầm ư ? Hiểu lầm ở chổ nào ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Trong nhất thời khó mà nói cho rõ được. Chẳng nói nữa là xong.

    Chàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

    - Cô nương vừa bảo Khâu tiểu thư ủy thác vận mạng vào nơi tại hạ. Câu đó ở đâu mà ra ?

    Tố Văn đáp :

    - Chẳng những tiểu thư mà cả tiểu tỳ nữa cũng đem vận mạng phó thác nơi tướng công.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Cô nương nói rõ thêm được chăng ?

    Tố Văn đáp :

    - Ngọc Tiêu lang quân đã chứng thực được tiểu thư không chịu lý gì đến y nữa hoàn toàn là vì tướng công. Dỉ nhiên tướng công thành cái đinh trước mắt y. Nếu hai bên xẩy ra cuộc chiến đấu liều mạng thì tiểu thư lâm vào tình trạng khó xử cả với hai bên. Một bên từ thưở nhỏ đã là huynh đệ chí tình với nhau, bây giờ trở thành tình lang, còn một bên là ân nhân cứu mạng lại có một dạo làm bằng hửu rất thân mật… Tiêu Lĩnh Vu ngắt lời :

    - Cô nương còn có điều chưa rõ Khâu tỷ tỷ đã chịu lời hôn ước với Ngọc Tiêu lang quân rồi.

    Tố Văn lạnh lùng hỏi :

    - Sao tiểu tỳ lại không biết ? Lúc tiểu thư nhận lời đã đưa ra hai điều kiện, tướng công có hiểu không ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Khâu tỷ tỷ đã nói cho tại hạ hay điều đó.

    Tố Văn nói :

    - Thế thì đúng rồi ! Tiêu Lĩnh Vu chưa chết, cuộc hôn nhân kia thành vô hiệu.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    đã thế thì Khâu tỷ tỷ chẳng có điều chi đáng thẹn mà sao y còn sợ Ngọc Tiêu lang quân ?

    Tố Văn đáp :

    - Một là tiểu thư chẳng thể quên cái ân cứu mạng hai lần để trở mặt vô tình với y.

    Hai là vì mối an nguy sống chết của Tiêu tướng công.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Tại hạ không sợ Ngọc Tiêu lang quân.

    Tố Văn nói :

    - Tuy tướng công không sợ y nhưng chưa chắc đã thắng được y. Đôi cọp tương tranh tất có con chết, Tiêu tướng công há chẳng làm cho tiểu thư tan nát gạo vàng, suốt đời mang hận. Bằng Ngọc Tiêu lang quân chết thì võ lâm sẽ nổi một cuộc phong ba khủng khiếp. Người phe phái y thấy y chết về tay tướng công tất chẳng chịu bỏ qua. Họ mà quyết chí báo thù thì chẳng những cá nhân của tướng công không chống cự được mà toàn thể võ lâm sẽ nổi lên một trường gió tanh mưa máu.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Tại hạ còn nghe Khâu tỷ tỷ nói là vị ân sư của y cũng bị lôi cuốn vào đường ân oán này, tại hạ không hiểu vì lẽ gì ?

    Tố Văn đáp :

    - Vì ân sư của tiểu thư có mối quan hệ mật thiết với Ngọc Tiêu lang quân.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Té ra là thế.

    Tố Văn nói :

    - Bây giờ tướng công đã hiểu rõ vì sao mà tiểu thư đem vận mạng ủy thác cho tướng công. Cả nhà Ngọc Tiêu lang quân đều ẩn cư nơi hiếm có vết chân người.

    Ngoại trừ Ngọc Tiêu lang quân, Lam Ngọc Đường và vị Trương cô nương đó là len lỏi vào chốn giang hồ, còn ngoài ra ít ai dời khỏi nơi cư trú.

    Tiêu Lĩnh Vu gật đầu nói :

    đa tạ cô nương chỉ giáo.

    Tố Văn đáp :

    - Tướng công đã biết hoàn cảnh của tiểu thư thì dĩ nhiên biết mình phải làm thế nào ? Tiểu tỳ mong rằng công cuộc hành động của tướng công sẽ trót lọt một cách may mắn. Hằng ngày tiểu thư cùng tiểu tỳ thắp hương cầu đảo cho tướng công thành công.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Phải rồi Khâu tỷ tỷ giao chìa khóa cung cấm cho tại hạ là muốn tại hạ tiến vào cung cấm.

    Tố Văn ngắt lời :

    - Phải rồi ! Vào cung cấm chưa chắc đã học được tuyệt kỷ để thắng nổi bọn người nhà của Ngọc Tiêu lang quân, nhưng đó là cách duy nhất để hy vọng thủ thắng.

    Tiêu Lĩnh Vu chắp tay nói :

    - Tại hạ hiểu rồi ! Phiền cô nương chuyển lời đến Khâu tỷ tỷ nói là Tiêu Lĩnh Vu này xin hết lòng hết sức mà hành động.

    Tố Văn nghiêng mình thi lễ đáp :

    - Khi nào tiểu tỳ dám chịu lể của tướng công ?

    Thị ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

    - Còn một việc tiểu tỳ quên chưa kịp dặn tướng công.

    Tiêu Lĩnh Vu giục :

    - Cô nương cứ nói đi. Tại hạ rửa tai nghe đây.

    Tố Văn nói :

    - Lệnh tôn, lệnh đường và hai vị cô nương đều đã được tiểu thư đưa đến một nơi rất kín đáo. Xin tướng công yên lòng.

    Tiêu Lĩnh Vu nghĩ tới song thân tuổi già mà còn bị liên lụy, lòng chàng se lại.

    Chàng buồn rầu hỏi :

    - Cô nương có thể cho biết hiện giờ gia phụ và gia mẩu ở đâu không ?

    Tố Văn trầm ngâm một chút rồi đáp :

    - Tiểu tỳ không thể nói được. Tiểu thư đã an bài khi nào có thể cho tướng công gặp là sẽ có người dẫn đi. Tướng công đừng lo chi hết.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Vậy bây giờ Tiêu mỗ xin tạm biệt cô nương.

    Tố Văn dặn :

    - Tướng công nên nhớ tổ phụ của Ngọc Tiêu lang quân là Tiêu vương Trương Phóng.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Sao ? Tiêu vương Trương Phóng ư ? Hiện giờ lão ở trong cung cấm phải không ?

    Tố Văn đáp :

    - Phải rồi. Mời tướng công lên đường. Tiểu tỳ cũng đi đây.

    Tiêu Lĩnh Vu nhìn bóng sau lưng Tố Văn cho đến khi mất hút. Chàng mới buông tiếng thở dài, cất bước. Tốn bất Tà đứng ẩn ở ngoài mấy trượng, chờ hai người nói chuyện lâu quá nóng ruột. Lão thấy Tố Văn đi rồi Tiêu Lĩnh Vu cũng trở ra, vội chạy tới hỏi :

    - Tiêu huynh đệ ! Con nha đầu đó nói gì vậy ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Thị cho tại hạ hay nhiều việc. Bây giờ trong tâm linh tại hạ phải thêm phần gánh vác.

    Tôn Bất Tà hỏi :

    - Chuyện gì vậy ? Huynh đệ có thể cho lão khiếu hóa biết được chăng ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Toàn là việc liên quan tới Khâu tỷ tỷ.

    Tôn Bất Tà nói :

    - Tâm sự của các thiếu nữ thì lảo khiếu hóa vĩnh viễn không làm sao hiểu được.

    Huynh đệ bất tất phải nói cho lão hay làm chi.

    Tiêu Lĩnh Vu thở dài hỏi :

    - Lão tiền bối có biết Tiêu vương Trương Phóng không ?

    Tôn Bất Tà cười ha hả đáp :

    - Dĩ nhiên lão khiếu hóa biết lắm. Y là một trong thập đại kỳ nhân bị hãm trong cung cấm.

    Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

    - Võ công của Trương Phóng thế nào ?

    Tôn Bất Tà đáp :

    - Thập đại kỳ nhân bị hãm trong cung cấm võ công đều ghê gớm, vì thế mà Xảo thủ thần công Bao Nhất Thiên phải dựng ra tòa cung cấm để giam hãm bọn họ.

    Tiêu Lĩnh Vu ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi :

    - Lão tiền bối ! Nếu chúng ta bỏ mặc Thẩm Mộc Phong không can thiệp đến thì liệu trên chốn giang hồ có xảy ra cuộc đại biến không ?

    Tôn Bất Tà đáp :

    - Thẩm Mộc Phong thu nạp mọi người để sử dụng mà chưa được toại nguyện.

    Hắn lại bộc lộ dã tâm mưu đồ bá chủ võ lâm, nên hắn không phát động sớm cũng không xong.

    Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

    - Nhưng hắn ra binh bất lợi, bị thất bại hoài. Lần nào cũng liên quan đến huynh đệ. Vì thế hắn coi huynh đệ là cái đinh trước mắt. Hắn là người thâm trầm, lập mưu rồi mới hành động. Trước khi chưa hạ sát được huynh đệ, đương nhiên hắn không dám lập tức phát động toàn diện.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Thế thì hay lắm ! Tôn Bất Tà hỏi :

    - Hay ở chổ nào ?

    Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Khâu tỷ tỷ đã bảo tại hạ nếu muốn thắng Thẩm Mộc Phong thì phải vào cung cấm một chuyến. Vì thế tại hạ tạm gác việc giang hồ, tiến vào cung cấm trước.

    Tôn Bất Tà hỏi :

    - Có chuyện đó ư ? Nếu thế thì lão khiếu hóa không chủ trương được. Hiện giờ trong võ lâm ai cũng trông vào Tiêu huynh đệ để kháng cự Thẩm Mộc Phong.

    Nhất đán Tiêu huynh đệ tuyệt tích trên chốn giang hồ thì cuộc chống cự Thẩm Mộc Phong coi như tiêu tan.

    Một mặt được vào cấm cung là một thịnh sự lớn lao. Bên nào trọng bên nào khinh, lão khiếu hóa không phân biệt được.

    Hai người vừa đi vừa nói chuyện bất giác đã về đến trước cửa tòa nhà lớn. Vô Vi đạo trưởng chạy ra đón hỏi :

    - Tiêu đại hiệp có gặp Khâu cô nương không ?

    Tiêu Lĩnh Vu lắc đầu đáp :

    - Tại hạ chưa gặp được.

    Tôn Bất Tà nói theo :

    - Khâu cô nương để lại một tên nô tỳ thuyết phục Tiêu huynh đệ.

    Y chịu cất giữ chìa khóa cung cấm và muốn đi ngay lập tức.

    Vô Vi đạo trưởng thở dài nói :

    đồng đạo võ lâm khắp thiên hạ đều biết cấm cung ở trong dãy núi Võ Di.

    Nhưng dãy núi này dài hàng vạn dậm. Cấm cung ở quãng nào chẳng một ai hay.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Cái đó không cần. Trong hộp gổ này đã có bản đồ.

    Tôn Bất Tà nói :

    - Lão khiếu hóa còn lo một điều là Tiêu huynh đệ mà đột nhiên tuyệt tích giang hồ tất khiến cho phong trào chống đối Thẩm Mộc Phong phải tiêu tan.

    Vô Vi đạo trưởng gật đầu nói :

    đúng thế ! Thấm Mộc Phong mấy phen thất bại, phong trào chống đối Thẩm Mộc Phong đang phát huy mà vắng bóng Tiêu đại hiệp tất nhiên bị ảnh hưởng lớn lao. Ta phải nghĩ kế vẹn toàn mới được.

    Tôn Bất Tà hỏi :

    - Nhưng Tiêu Lĩnh Vu chỉ có một. Y đã vào cung cấm rồi thì làm sao còn xuất hiện trên chốn giang hồ được nữa ?

    Vô Vi đạo trưởng đáp :

    đối với địch nhân, ta cần phải có mưu lược mới được… Triển Diệp Thanh nói theo :

    đại sư huynh nói phải lắm ! Lam Ngọc Đường giả danh Tiêu Lĩnh Vu được thì sao chúng ta lại không cắt một người mạo xưng Tiêu Lĩnh Vu ?

    Tôn Bất Tà nói :

    - Phải đó, Tiêu Lĩnh Vu giả thường hay xuất hiện trên chốn giang hồ vừa giử được phong trào chống đối Thẩm Mộc Phong, vừa khiến hắn không sinh lòng ngờ vực. Đúng là nhất cử lưỡng tiện.

    Vô Vi đạo trưởng khẽ nói :

    - Nhưng vấn đề là lấy ai làm Tiêu Lĩnh Vu giả bây giờ ?

    Lúc này Đổ Cửu nâng đở Thương Bát tới nơi. Tiêu Lĩnh Vu nhìn Thương Bát hỏi:

    - Thương huynh đệ đở chưa ?

    Thương Bát đáp :

    - Xà đầu truy hồn kiếm tuy tàn độc vô cùng nhưng thuốc giải cũng hiệu nghiệm như thần. Tiểu đệ đở nhiều rồi.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    - Thế thì hay lắm !… Chàng đảo mắt nhìn Triển Diệp Thanh hỏi :

    - Triển huynh ! Triển huynh hóa trang làm tiểu đệ được chăng ?

    Triển Diệp Thanh đáp :

    - Tâm thì có thừa, chỉ sợ sức không đủ.

    Tiêu Lĩnh Vu nói :

    đã có Tôn lão tiền bối và lệnhu sư huynh bảo hộ, mặt khác Triển huynh đừng ra mặt chiến đấu với Thẩm Mộc Phong là có thể giử kín chuyện.

    Vô Vi đạo trưởng nói :

    - Theo ý kiến của bần đạo thì bất tất phải dùng người trá hình Tiêu đại hiệp.

    Tôn Bất Tà nói :

    - Xin nghe lời cao kiến.

    Vô Vi đạo trưởng đáp :

    - Nghe ra thì có vẽ huyền hư, nhưng sự thực không phải là chuyện khó. Chúng ta nghĩ kế hoạch chu đáo để hàm hồ trong mấy tháng tưởng không thành vấn đề.

    Tôn Bất Tà nói :

    - Xin đạo trưởng nói rõ cho nghe được chăng ?

    Vô Vi đạo trưởng liếc mắt nhìn Tiêu Lĩnh Vu đáp :

    - Chủ trương của bần đạo gồm hai lý do…


     
     
     
    nguồn: vietkiem.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Vào Vùng Giông Bảo

    Nguyễn Đình Thiều

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646632]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502535]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639711]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471305]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340861]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600520]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689832]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493083]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300411]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010491]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972331]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548888]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470013]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445692]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204068]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150625]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078685]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062562]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028812]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026447]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959442]
    25.Quỷ Bảo [921707]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907573]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905326]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877023]
    29.Hắc Nho [852156]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843166]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840064]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756010]
    33.Tru Tiên [747769]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745198]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661907]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622425]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592489]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569360]
    39.Hoàn Hảo [557782]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536787]
    41.Tầm Tần Ký [511981]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456249]
    43.Thiên Đường [452698]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450854]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439786]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434015]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427370]
    48.Cậu Chó [417246]
    49.If You Are Here [411851]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408209]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm