hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Tập Truyện » Duyên Anh » Cỏ Non[20767] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   5.2/7 - 13 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    Duyên Anh

    Cỏ Non



    MỤC LỤC 


     

    QUÀ
    GIÁNG SINH

    NGÀY 25 THÁNG 12 LÀ NGÀY LỄ LỚN. Đó là ngày lễ Giáng Sinh. Buổi tối hôm đó, trẻ con Pháp để giầy ở trước lò sưởi nhưng trẻ con Anh thì lại treo bí tất dài ở chân giường. Ban đêm Xén-tơ Cờ-lo chui ống khói xuống đem quà cho chúng nó. Đứa con trai nào ngoan, Xén-lơ Cờ-lo tặng cho cái xe đạp, cái mô tô hay cái tàu bay. Giầy và bi tất của tụi nó đầy nhóc quà đồ chơi...

    Chương Còm ngưng kể. Nó gật gù cái đầu phát biển một cảm tưởng .

    - Khoái thật, làm con trai khoái thật !

    Con Hưong ngơ ngác, hỏi anh :

    - Khoái cái gì ?

    Chương Còm mỉm cười hóm hỉnh :

    - Con trai mới được Xén-tơ Cờ-lo yêu, còn con gái "hốc xịt".

    Chường Còm thích trêu em. Sáng nay giáo sư Anh văn của nó vừa dạy nó bài số hai mươi mốt trong cuốn "L'anglais vivant" lớp đệ thất. Nó liền đem tài sinh ngữ ra "trộ" em nó và cố tình bỏ quên đoạn Xén-tơ Cờ-lo tặng búp bê, bộ đồ trà cho đứa con gái nào ngoan. Con Hương rất ghét những người ghét con gái. Nó tròn xoe con mắt, hạch anh :

    - Xén-tơ Cờ-lo là cái "thớ" gì mà dám chê con gái ?

    Biết em gái mình sắp sửa cáu, Chương Còm nhấm nhẳn trả lời :

    - Chả là cái "thớ gì cả.

    Hương mĩa mai :

    - Chui ống khói thì chỉ là con chuột. Chắc con chuột tiếng anh là Xén-tơ Cờ-lo hở, anh ?

    Chương Còm giả vờ giật mình :

    - Chết rồi nhé !

    - Chết gì ?

    - Em nói nhảm.

    - Đâu nào ?

    - Em vừa nói xong, phải tội chết. Xuống âm phủ là cái chắc.

    Con Hương hơi chột dạ. Chương Còm dọa thêm :

    - Em dám bảo Xén-tơ Cờ-lo là con chuột.

    - Thế Xén-tơ Cờ-lo là gì ?

    - Hề hề, Xén-tơ Cờ-lo là ông già Nô en !

    Hương xịu mặt :

    - Sao anh không bảo em ngay, anh ác lắm.

    Chương Còm an ủi em :

    - Đừng lo em.

    Rồi nó trồ tài láu cá :

    - Để anh dịch cầu này nhé ! "Dzit i dờ Dzách. Dzách i dờ ơ boi. Ơ boi i dờ ơ pớc sơn. Dzit i dờ Dzên. Dzên i dờ ơ gơn. Ơ gơn i dờ nót ơ, đoóc." Nghĩa là ông già Nô en không giận đứa nào cả. Con gái chứ không phải con chó nên ông già Nô en cũng yêu nó như con trai. Nếu nó ngoan, ông sẽ tặng nó những búp bê thật bự...

    Con Hương tươi tỉnh :

    - Ông già Nô en tốt ngang ông nội mình anh nhĩ.

    - Ừ.

    - Anh em mình bắt chước tụi trẻ con Pháp đi anh.

    - Nhà mình đâu có lò sưởi ?

    - Thì mình để giầy ở chân giường. Hương bỗng kêu "ơ" khiến anh nó ngạc nhiên :

    - Ơ cái gì ?

    - Ơ mình có đi đạo khỉ mốc đâu mà hòng ông già Nô en cho quà.

    Chương Còm giải nghĩa :

    - Ông già Nô en của chung trẻ con chứ của riêng đứa nào mà sợ. Em thử bắt chước tụi nhãi Pháp xem sao.

    - Nhà mình cũng không có ống khói ?

    - Thì ông ấy chui bằng ống máng.

    - Anh có để giầy không ?

    - Không.

    - Tại sao thế ?

    - Vì anh hư, chắc chắn ông già râu bạc sẽ tặng anh cái roi mây.

    Hai anh em thằng Chưcrng Còm cười rúc rích. Con Hương tin chuyện anh nó. Cả buổi chiều nay, nó chỉ nghĩ tới ông già Nô en. Chuông nhà thờ inh ỏi khua trong máy thu thanh càng làm cho Hương mơ mộng những tặng phẩm của thánh thần.

    ĐÚNG NỬA ĐÊM 24 THÁNG 12, ÔNG GIÀ Nô en đáp con tầu vũ trụ xuống phi trường Tân Sơn Nhất, ông kêu một chiếc tắc xi và bảo chạy tới số nhà 215D/17 đại lộ Chi Lăng Phú Nhuận. Người tài xế bắt chẹt ông, đòi tăng giá lên một trăm phần trăm. Đôi co một lát, thành thử, chậm mất năm phút. Cái tên tài xé ác ôn dở chứng không chịu rẽ vô ngỏ D, bắt tội ông già lội bộ một quãng.

    Đến nhà Hương, ông già Nô en mở sổ tay xem lại một lần cho chắc ăn rồi phi thân lên mái nhà. Đáng lẽ, ông già vào nhà bằng lối nào cũng được. Nhưng theo truyền thống bất diệt của Nô en ông bắt buộc phải chui xuống ống khói. Lần đầu tiên, từ khi loài người phụng thờ Chúa, ông già Nô en mới đặt chân lên giải đất com cỏi đầy đau khổ và uất hận này.Vì chui ống máng nên ông hơi lúng túng. Cuối cùng, ông cũng tìm thấy giườg ngủ của con Hương.

    Lúc ấy con bé đang thiêm thiếp ngủ. Ông già Nô en bật ngọn điện. Căn phòng sáng trưng. Hai đứa bé không hay gì cả. Ông già bắt gặp đôi giầy ủng ở đầu giường Chương Còm. Ông mỉm nụ cười đại lượng. Vốn biết xem tướng, ông đoán thằng nhãi này mai sau sẽ nổi tiếng về nghề chọc cười nhân loại. Con Hương ghét kiểu nghịch của anh nó. Nó treo lủng lẳng cái giỏ mây trên cột bàn.

    Ông già Nô en tự nhiên xúc động một cách lạ lùng. Ông hối hận ngót hai ngàn năm nay ông chỉ ban nguồn vui cho trẻ con châu Âu, châu Mỹ. Khoảnh khắc suy nghĩ, ông già Nô en bỗng nhớ ra một món quà mà năm nay Chúa định nhờ ông tặng hai đứa con của cố tổng thống Ken-nơ-đi. Thôi để tặng hai đứa trẻ Việt Nam này có lẽ Chúa hài lòng hơn. Chúng nó xứng đáng nhất. Ông bèn mở cửa màn chui vào ngồi bên cạnh con Hương, vuốt ve mái tóc rối của nó.

    Con Hương cựa quậy mình. Nó đưa tay dụi mắt, chợt nó mở mắt và há hốc mồm. Ông già Nô en nhẹ nhàng bịt miệng nó. Ông khe khẽ nói :

    - Đừng sợ cưng ! Ta là ông già Nô en đây mà.

    Tiếng nói của ông già mơ hồ như một khúc nhạc thần tiên. Tiếng nói ấy xoa dịu sự thương đau của loài người và không làm ai sợ hải cả. Ông già Nô en rút bàn tay khỏi miệng con Hương. Con bé thấy ông già thân mật quá. Ông chẳng khác gì ông nội nó. Cái mũi hơi hơi lõ, bộ râu dài hơn. Chỉ khác có thế. Ông già Nô en đâu có hình thù quái gở như Hương đã từng ngắm nghía ở các nhà hàng lớn trên phố Tự Do. Nhưng Hương vẫn nghi ngờ. Nó nhỏ nhẹ hỏi :

    - Thật ông là ông già Nô en, hở ?

    - Ừ, thật cháu ơi ! Ông có thẻ căn cước bọc nhựa của Chúa trời cấp đây. Cháu muốn xem không ?

    - Thưa ông không.

    - Cháu tốt lắm.

    - Thưa ông tại sao ông phải có thẻ căn cước ?

    Ông già vuốt chùm râu bạc :

    - Tại vì có nhiều kẻ vỗ ngực nhận đại mình là ông già Nô en. Bọn lưu manh này làm cho loài người càng ngày càng xa Chúa nên Chúa bất đắc dĩ phải cấp thẻ căn cước cho ông để tránh sự giả mạo của bọn giả hình.

    Ông già Nô en toan giảng thêm. Song ông nhận ra ngay kẻ đang nghe chuyện ông là một đứa con gái ngoại đạo, học lớp nhì B trường tiểu học Võ Tánh nên ông "tốp" lại gấp. Con Hương mím môi nghĩ ngợi. Đoạn nó hỏi :

    - Đứa nào bảo ông là con chuột ông có ghét nó không ?

    - Không, ông không bao giờ ghét ai cả.

    - Thế sao anh cháu bảo ông chê con gái ?

    Ông già Nô en nhìn sang phía giường Chương Còm, nhăn mặt :

    - Anh cháu xạo số dzách ! Thôi không nói dài giòng mất thì giờ. Ông từ trên trời xuống đây muốn cho cháu một món quà đặc biệt.

    Con Hương rối rít :

    - Đâu, đâu hở, ông ?

    Ông già Nô en xua tay :

    - Cháu nói lớn quá. Khoan rồi ông cho cháu hay. Bây giờ, cháu sang đánh thức anh cháu đi.

    Con Hương tung chăn, vén màn bổ đi gọi anh. Hai đứa thì thầm với nhau một lát. Chương Còm bối rối theo em ra chào ông già Nô en. Không để nó ba hoa con chích choè, ông già nói :

    - Ông mang lỗi nhiều với các cháu Việt Nam. Vậy năm nay ông tặng hai cháu một món quà phi thường, một món quà mà từ trẻ con đến ngưới lớn trên thế gian này đều mơ ước. Đó là cuộc du lịch ở Hỏa Tinh. Cuộc du lịch vĩ đại của thế kỷ thứ hai mươi. Đừng hỏi lôi thôi hảy theo ông mau !

    Chương Còm thắc mắc :

    - Phải thay quần áo chứ ông ?

    Ông già Nô en đáp :

    - Khỏi khỏi !

    CHIẾC TẮC XI NEO SẴN CHỜ BA NGƯỜI rồ máy phóng nhanh. Mười phút sau họ đã tới phi trường Tân Sơn Nhất, ông già Nô en dẫn anh em Chương Còm đến chỗ đậu con tàu vũ trụ. Ông mở cửa, bế hai đứa chui tọt vào con tầu. Ông già "đề ma rê", con tầu vũ trụ từ từ rời mặt đất. Ngồi trong đó, anh em Chương Còm cũng chẳng hiểu nó bay nhanh hay chậm. Ông già Nô en vỗ vai Chương :

    - Cháu nhớ nhé ! Mỗi phút chúng ta bay được sáu trăm ngàn cây số. Sang năm 3000 thì tốc độ này không còn giới hạn nữa. Các cháu hãy nhìn trong máy "ra đa".Chúng ta đã thấy Hỏa Tinh rồi. Chương có thấy vì sao hơi hơi đỏ không cháu ?

    - Thưa ông có ạ !

    - Hỏa Tinh đấy. Nó nhỏ hơn Trái Đất một chút các cháu ạ ! Trái Đất quay chung quanh Mặt Trời 300 ngày nhưng Hỏa Tinh phải quay mãi 687 ngày cơ.

    - Lâu quá ông nhỉ ?

    - Ừ.

    - Quay nhanh thế nó có chóng mặt không hở, ông ?

    Ông già Nô en béo tai con Hương :

    - Cháu chóng mặt chớ Hỏa Tinh "chiến" lắm ! Các cháu lấy giây lưng buộc bụng chặt di. Ông cho con tầu xuống phi trường Hỏa Tinh đây. Ông đợi các cháu nhé ! Nô đùa với tụi nhãi Hỏa Tinh cho thỏa thuê, lúc nào chán ông chở về nha.

    Chương Còm hỏi :

    - Tụi nó có biết nói tiếng Việt như ông không ?

    - Yên chí, chúng nó "cừ" mà !

    Ông già Nô en thắng mạnh. Con tàu vũ trụ đứng im trên mặt đất Hỏa Tinh. Ông mở cửa, bế hai đứa trẻ Việt Nam xuống. Anh em Chương Còm quá đỗi ngạc nhiên. Chúng nó không tưởng tượng nổi bọn trẻ con Hỏa Tinh đã lũ lượt ra phi trường đón tiếp chúng nó.

    Sau những nghi lễ xã giao quốc tế, anh em Chương Còm được mời về gia đình ông Mác-sơ trú chân. Ông bà Mác-sơ có hai đứa con, một trai, một gái. Thằng Mác-tàng bằng tuổi Chương Còm -Con Mác-bộ hơn Hương sáu tháng.

    Mác-tàng và Mác-bộ nói tiếng Việt rất giỏi. Chỉ hơi chê một chút là chúng nó cứ lẫn lộn n với l. Anh em Chương Còm ngồi trong phòng khách bài trí hết sức sang trọng và lạ lùng. Những đồ vật của ông Máe-sơ, anh em Chương Còm chưa hề trông thấy ở quê hương chúng nó. Hai anh em nó như sống trong ảo cảnh. Một lát, anh em Mác-tàng đi guốc máy tự động bay vào phòng.

    Mác-tàng bắt tay Chương Còm. Nó tự thiệu :

    - Tôi Mác-tàng, con bé lầy nà em tôi, tên nó Mác-bộ.

    Chương Còm đứng dậy đáp lễ :

    - Tôi là Vũ Nguyễn Thiên Chương tức Chương Còm, em gái tôi đây là Vũ Nguyễn Thiện Hương, con của ông Vũ Mộng Long ở nhà số 215D/17 Chi Lăng, Phú Nhuận Việt Nam.

    Mác-tàng nhe răng cười hềnh hệch.

    - Các bạn nên đây chắc vui nắm nhỉ ?

    Chương Còm sửa, gáy Mác-tàng :

    - Dạ, vui nắm nắm ạ !

    Mác-tàng tưởng "bở" khoe khoang :

    - Ở Hỏa Tinh của chúng tôi, muốn đi từ phi trường về nhà, chúng tôi khỏi cần sài tắc xi. Chúng tôi có hai cách một đi siêu guốc tự độug, hai ngồi trên chiếc siêu trực thăng tự động do vô tuyến truyền hình điều khiển. Như thế, chỉ mất có vài giây, chả no kẹt đường.

    Mác-tàng rút chiếc guốc siêu tự động cho Chương Còm xem, Chương Còm xuýt xoa :

    - Các bạn tiến bộ quá cỡ !

    - Chúng tôi đã có bao nhiêu thế kỷ văn minh trước những kẻ náng giềng đáng thương hại. Ồ, chúng tôi sẽ nàm các bạn sung sướng ! Ở đây, tất cả đều siêu điện khí, siêu điện tử, siêu nguyên tử, siêu âm. Đời sống, thực phẩm, học vấn, du nịch, giải trí, trò chơi, đồ chơi...

    Con Hương có vẻ sôi tiết. Nó "kê" Mác-tàng:

    - Thế bạn có Siêu sắc thuốc không ?

    Chương Còm nháy mắt khuyên em đừng gây sự. Mác-tàng say sưa khoe, bất kể bị "kê" tủ đứng vào mồm. Nó hơi sững sờ, nhưng Chương Còm đã vuốt ve vội :

    - Các hạn tiến bộ quá cở !

    - Các bạn cũng chưa biết những thứ ống nhòm siêu quang học của chúng tôi. Ống nhòm lày cho phép chúng tôi nhìn rõ tất cả mọi sự vật diễn biến trên tất cả mọi hành tinh vây quanh chúng tôi Nhưng chiếc ống noa siêu âm thanh, phát minh mới nhất trong mùa. Nhờ những ống noa lày, chúng tôi nghe được tất cả mọi tiếng lói, mọi giọng hát cách xa hàng ngàn cây số. Những chiếc máy siêu ghi âm của chúng tôi có khả lăng dịch tất cả mọi thổ ngữ trong vũ trụ sang tiếng lước Hỏa Tinh.

    Mác-tàng ngừng lại giây lát, gật đầu hươu hươu tự đắc :

    - Thí dụ tiếng Việt Lam của các bạn. Tiếng lước Việt Lam hay thật, hay nhất thế giới.

    Con Mác-bộ tự nãy câm như hến, giờ mới tiếp lời anh :

    - Chúng tôi có những chiếc máy siêu vi âm cảm thụ, nhờ mà chúng tôi bắt được mọi điệu hát tân tiến nhất của trời đất.

    Con Hương xỏ ngọt :

    - Chắc bạn biết hát vọng cổ ?

    Mác-bộ thành thật nói :

    - Tôi ghét vọng cổ lắm bạn à.

    - Thế bạn thích gì ?

    - Tôi thích nghe ban A.V.T.

    Anh em Chương Còm thật bối rối trước sự kiêu ngạo, phách lối của hai đứa ranh con Hỏa Tinh. Chúng nó tưởng xứ sở của chúng nó tiến bộ tuyệt vời là chúng nó có quyền coi thiên hạ hơn rác. Cái giọng của anh em Mác-tàng hỗn quá, thiếu cảm tình nữa. Chương Còm đang định trổ tài vặt hạ Mác-tàng cho hết làm tàng thì con Hương đã nhanh nhẩu hỏi :

    - Thế Giáng Sinh ? Giáng Sinh trên này có gì lạ ?

    Mác-tàng và Mác-bộ lo lắng, trợn trừng con mắt :

    - Giáng Sinh ? Giáng Sinh lào ?

    - Giáng Sinh ấy mà...

    Mác-tàng lúng túng :

    - Các bạn nói Giáng Sinh lào, tôi không hiểu.

    Anh em Chương Còm kinh ngạc nhìn hai đứa Hỏa Tinh :

    - Ngày 25 tháng 12 đối với các bạn như mọi ngày khác, hở ? Nó giống ngày 14 tháng 6 hay ngày 1 tháng 11 thôi à ?

    Mác-bộ ấp úng :

    - Phải... phải... tại sao ?

    Chương Còm nháy em, Con Hương hiểu ý anh, tấn công :

    - Các bạn không có hang đá và tượng Chúa hài đồng, hở ?

    - Không.

    - Tượng siêu nguyên tử cũng không, hở ?

    - Không.

    - Các bạn không có đèn ông sao thắp nến, không có cành thông chằng chịt những ngọn đèn nhỏ, hở ?

    - Không.

    - Các bạn không có những hồi chuông inh ỏi và ông sao Mai lấp lánh trên nền trời, hở ?

    - Không.

    - Thế ông già Nô en ?

    Mác-tàng chớp mắt :

    - Ông già en ai ?

    Hương cầu cứu anh. Tên học sinh đệ thất liền thi thố tài học :

    - Ông già Nô en tức là Xén-tơ Cờ-lo. Hàng năm, cứ đúng đêm 24 tháng 12, ông chui ống khói xuống đem quà cho trẻ con chơi. Chính ông ta chở con tàu vũ trự đưa anh em tôi lên đây.

    Mác-bộ buột miệng :

    - Thích nhỉ ?

    Chương Còm hứng chí kể lia lịa :

    - Ừ, thích lắm. Anh em tôi không có đạo mà còn thích nữa là. Nếu các bạn quen với trẻ con theo đạo thiên Chúa, chúng nó sẽ tả cho các hạn nghe những tiếng nói vui vẻ buổi sáng ngày 25, những ngọn nến nhỏ của cây Giáng Sinh, bữa tiệc lớn, những bà mẹ kể chuyện Chúa, những chiếc bánh ngọt đầy bơ...

    Anh em thằng Mác-tàng nghe hai đứa trẻ kể chuyện Trái đất say mê không thể tả. Đó là phép mầu nhiệm của Giáng Sinh. Đã 1963 nărn rồi, đây là năm đầu liên, hai đứa trẻ Hỏa Tinh tự phụ, kiêu hãnh tất cả những thứ chúng có, kiêu hãnh tất cả những điều chúng biết, chăm chú nghe Chương Còm nói chuyện Giáng Sinh :

    - Ngày 25 tháng 12, Chúa ra đời hở, bạn Chương ?

    - Phải, Chúa ra đời để trẻ con chúng ta có đồ chơi sinh nhật.

    Hai đứa trẻ Hoả Tinh bắt đầu khóc. Nước mắt của chúng làm tiêu tan sự ghét bỏ của anh em Chương Còm. Con Hương thương hại chúng nó. Mác-bộ thút thít :

    - Mọi thứ siêu chúng tôi có cả mà không có Giáng Sinh, coi như chả có gì ráo trọi.

    Chương an ủi :

    - Nếu các bạn muốn hưởng lễ Giáng Sinh, sẵn có con tầu vũ trụ của ông già Nô en, anh em tôi mời các bạn xuống nhà chúng tôi chơi. Dĩ nhiên Mác-tàng và Mác-bộ bằng lòng.

    NĂM NAY TRÊN HÈ PHỐ SÀI GÒN, TỐI ngày 24 tháng 12 có hai đứa trẻ, một trai, một gái rất ngộ nghĩnh, chen vai chích cánh tới nhà thờ Đức Bà. Ai có gặp anh em nó đừng nhìn lâu, mà chúng nó rnắc cở. Hai đứa trẻ này đáng được thương xót vì chúng nó trót sinh lầm ở xứ sở quá văn minh kỹ thuật.

    Chúa đã ủy thác cho anh em thằng Chương Còm mang quà của Ngài lên Hỏa Tinh tặng chúng nó.

    (Noel 1965)


     
     
     
    Posted by: mailfish

    This post was scanned, typed and proofed by vm staff and members. If you use our source on your website please give us credit and link back to vietmessenger.com. Please do not copy our source for commercial purposes. Much thank.

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Vào Vùng Giông Bảo

    Nguyễn Đình Thiều

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646581]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502485]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639635]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471234]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340785]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600469]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689709]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2492274]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300310]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010386]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972329]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548850]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469985]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445636]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204055]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150597]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078637]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062555]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028777]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026401]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959417]
    25.Quỷ Bảo [921687]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907547]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905277]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876911]
    29.Hắc Nho [852123]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843117]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840056]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755967]
    33.Tru Tiên [747753]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745178]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661891]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622399]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592483]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569340]
    39.Hoàn Hảo [557773]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536780]
    41.Tầm Tần Ký [511946]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456203]
    43.Thiên Đường [452685]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450820]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439780]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433997]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427347]
    48.Cậu Chó [417221]
    49.If You Are Here [411828]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408173]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm