hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dài » Hoàng Quốc Hải » Bão Táp Cung Đình[21872] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   4.4/7 - 10 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
    PAGE OF 29
     

    Bão Táp Cung Đình

    Hoàng Quốc Hải

    Bão Táp Cung Đình



    Lời Tòa soạn

    Trước khi lên ngôi thiên tử, đạt đến quyền lực tối thượng hầu hết các triều đại phong kiến đều khởi nghiệp gian nan. Những ông vua đầu tiên phải tìm cách chinh phục, vỗ yên thiên hạ, làm phai mờ ấn tượng về triều đại cũ bằng nét rực rỡ, hoành tráng của triều đại mới. Phong kiến ở châu Á, châu Âu hay châu Phi đều không vượt qua quy luật này. Tất nhiên trừ một số trường hợp ngoại lệ mà trường hợp Thái tổ Lý Công Uẩn là ví dụ. Tuy vậy số này vô cùng hiếm hoi.

    Ở nước ta, khi khởi nghiệp, nhà Trần một mặt lãnh trách nhiệm đảm bảo sự hưng vong của đất nước trước dân tộc, mặt khác chấp nhận tiếng thị phi khi mạnh tay gạt triều Lý đã mục nát sang một bên. Khó có triều đại nào giành lấy quyền lực kiểm soát đất nước, lập nên triều đại mới vừa bài bản, kế hoạch vừa quyết liệt, dữ dội như nhà Trần.

    Có điều ấy có lẽ còn vì bối cảnh đất nước khi ấy đã quá bức bách. Trong nước dân tình ta thán do sự mục nát của hệ thống quan liêu nhà Lý, sản xuất buôn bán đình đốn. Bên ngoài giặc Nguyên - Mông lăm le xâm chiếm Đại Việt để rộng đường tràn xuống vùng biển Đông Nam Á. Không đứng ra thống nhất dân tộc thì sẽ lâm họa diệt vong. Bởi thế những cái đầu quyết đoán của họ Trần đã bước ra vũ đài chính trị Đại Việt.

    Ngoài việc biết chọn đúng thời điểm giành lấy ngọn cờ lịch sử, có lẽ cái may của vương triều này còn thuộc về một điểm hết sức quan trọng - dòng họ này có quá nhiều nhân tài kiệt hiệt và họ đã có quá trình chuẩn bị hết sức chu đáo, kể cả việc đào tạo để con cháu có đủ trình độ, năng lực trên mọi lĩnh vực chứ không riêng gì quân sự.

    Nói đến chuyện nhà Trần khởi nghiệp là phải nói đến vai trò và công lao của Thái sư Trần Thủ Độ. Bàn tay quyết đoán đến bạo liệt của ông đã giúp nội tình đất nước bình ổn tức thời. Người đời sau hay phê phán ông, đặc biệt nhiều sử gia ghi ông tội "chuyên quyền, lạm sát". Nhưng nếu đặt trong bối cảnh rối ren của đất nước khi ấy sẽ thấy Trần Thủ Độ khó lòng làm khác. Bởi trong giai đoạn khởi nghiệp những quyết định của ông đều là những quyết định có tính chiến lược, cực kỳ quan trọng, nó đòi hỏi phải sớm đem lại kết quả, không có nhiều thời gian để chờ vì lửa xâm lăng của ngoại bang đã ham háp vùng biên giới Đại Việt.

    Tiểu thuyết lịch sử Bão táp cung đình của Hoàng Quốc Hải đưa ta về nước Đại Việt của thế kỷ XIII khi những anh thuyền chài bước ra vũ đài chính trị, bắt đầu gầy dựng sự nghiệp hiển hách cho dòng họ mình và cho cả dân tộc. Trên bối cảnh lịch sử ấy, mối bung xung trong quan hệ anh em, thầy trò; những cuộc đấu tranh quyền lực sẽ có cơ hội bùng nổ đến tận cùng cảm xúc. Những chuyện tình thơ mộng giữa những người anh em, chị em, thậm chí là cô cháu khiến ta bám vào trang mạch truyện hấp dẫn từ đầu đến cuối trong niềm say mê.

    Cốt truyện, cái giá đỡ lịch sử ít nhiều bạn đọc đã biết. Phần còn lại là chi tiết truyện, giọng văn và cách dẫn dắt của tác giả sẽ làm nên sự lôi cuốn của bộ tiểu thuyết. Bởi thế, nói nhiều về một bộ tiểu thuyết lịch sử là điều sẽ làm nhiều độc giả phiền lòng.

    Báo Bình Định đã từng giới thiệu và được bạn đọc nồng nhiệt chia sẻ tiểu thuyết lịch sử Huyền Trân công chúa. Hy vọng một lần nữa bạn đọc báo Bình Định sẽ có cảm giác thú vị tương tự với Bão táp cung đình.




    Tựa

    Tôi vốn không có ý định viết gì thêm ngoài những gì đã được trình bày trong sách. Bởi tất cả những ý đồ nghệ thuật, người viết đều bày xếp trong đó cả. Cho nên khi sách đã in rồi, nếu dở cũng không có cách gì biện bác để trở thành hay được. Nếu nó quả thực đã xuôi tai người đọc, hà tất phải dài dòng thêm nữa.

    Thế nhưng cứ sau mỗi lần tái bản thì từ các bậc cao niên vào hàng túc nho, cũng nhưng các bậc thiện trí thức ưu thời mẫn thế, đều khích lệ tôi nên hé lộ cho độc giả biết, vì sao tôi viết tiểu thuyết lịch sử. Lại vì sao tôi chọn nhà Trần để viết. Và vì sao tôi không viết theo lối thông sử, lại cắt ngang lịch sử, chọn những thời điểm gay cấn nhất để làm nền cho cốt truyện. Và nữa, các độc giả ít tuổi thì hỏi tôi lấy tài liệu lịch sử ở đâu mà phong phú thế. Tại sao tôi có thể am hiểu đời sống chính trị xã hội cách đây tới bảy, tám trăm năm để có thể tạo dựng lên được gương mặt xã hội thời đó. Tại sao tôi lại biết được cả y phục, ngôn ngữ và phong tục, tập quán thời đó để mô tả… Với các độc giả trong quân đội, khi đọc "Thăng Long nổi giận" thì hỏi tôi dựa vào đâu để có thể dựng lại được cả một mặt trận quy mô như thế. Và với tất cả những mưu mô ác độc của quân thù cũng được phơi bày. Vân vân và v.v…

    Vâng, những câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng đó lại là một kho vốn liếng cho bất cứ một văn nghiệp nào.

    Trước khi tường giải, mong bạn đọc hiểu cho: Sức người có hạn, dù lao động chân tay hay trí óc cũng vậy thôi. Tôi vốn không phải người giỏi giang uyên bác gì. Chẳng qua chỉ chịu khó học và hỏi, rồi tích lũy những điều mình đã học đã hỏi được mà cảm thấy có ích vào một kho chứa, nhưng có thể lấy nó ra dùng bất cứ lúc nào. Vậy là vốn liếng tôi đều vay mượn của thiên hạ.

    Nhiều lúc tôi tự hỏi, phải chăng đây là một duyên nghiệp mà định mệnh đã ưu ái ban cho. Và những gì thuộc về huyền linh vô thức đều do định mệnh chi phối, chứ thực quả tôi cũng không có làm gì hơn một tên "phu chữ".

    Tôi xin được phép không đi vào giải đáp lần lượt từng câu hỏi một, mà chỉ xin bày tỏ đôi điều. Và tin chắc sẽ không làm hài lòng tất thảy quý vị độc giả.

    Xin thưa, khi đã viết được văn in báo, in sách, thậm chí tới 5 - 6 đầu sách, tôi vẫn chưa dám nghĩ tới việc viết tiểu thuyết lịch sử. Mặt dù tuổi thơ tôi rất hiếu đọc, đặc biệt là các loại tiểu thuyết lịch sử của cả trong nước và ngoài nước. Các truyện nôm khuyết danh tôi không bỏ cuốn nào, và thuộc khá nhiều. Loại truyện danh nhân văn hóa, hoặc tiểu sử các nhà khoa học cũng nằm trong sưu tập của tôi.

    Khi lớn lên, tôi tìm đến các bộ lịch sử như: "Đại Việt thông sử" của Lê Quý Đôn, "Việt sử tiêu án" của Ngô Thời Sỹ, "Lịch triều hiến chương" của Phan Huy Chú, "Việt Nam sử lược" của Trần Trọng Kim, "Đại Việt sử ký toàn thư" của Ngô Sỹ Liên v.v…

    Đọc chính sử đối chiếu với các tiểu thuyết lịch sử của các nhà từ "Hoàng Lê nhất thống chí" của văn phái họ Ngô, tiếp đến các nhà văn cận hiện đại như Nguyễn Triệu Luật, Ngô Tất Tố, Phan Trần Chúc, Lan Khai, Trúc Khê Ngô Vân Triện, Đào Trinh Nhất, Nguyễn Huy Tưởng, Trần Thanh Mại và sau này là Chu Thiên, Nguyên Hồng, Hoàng Yến, Quỳnh Cư, Thái Vũ, Hoài Anh…

    Dường như đây là tất cả các tác giả ít nhiều có viết truyện lịch sử của nước ta, kể từ "Hoàng Lê nhất thống chí" ra đời từ cuối thế kỷ 18 tới nay. Con số người viết thể loại này thật quá ít ỏi.

    Khát vọng của tôi là muốn mở to đôi mắt nhìn vào quá khứ, thấy được những điều kỳ diệu, và cả những khổ đau xưa cha ông ta đã tạo dựng và nếm trải. Nhưng quá khứ luôn được phủ bởi một lớp sương khói khi thì dày đặc đến mịt mờ, khi thì bảng lảng khiến tôi có thể nhận diện được lịch sử. Và vì vậy, ước vọng của tôi cứ mãi mãi lùi xa.

    Có một lần tôi thử làm một nhận xét sau khi đọc hầu như tất cả các tác phẩm tiểu thuyết lịch sử của các nhà. Tôi giật mình nhận thấy, tại sao trải qua các triều đại huy hoàng như Lý - Trần - Lê, mà vẫn chưa có được một bộ tiểu thuyết nào khả dĩ như "Tam quốc", "Thủy hử", "Pi-e đại đế", "Ba chàng lính ngự lâm", "Aivanhô" v.v… của các nước Trung Hoa, Nga, Pháp, Anh.

    Và một điều khinh ngạc nữa là các triều đại với các bậc vua giỏi như Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành… Lý Thái tổ, Lý Thái tông, Lý Thánh tông… Lê Thái tổ, Lê Thánh tông v.v… mà dường như bóng dáng họ đều bặt vắng trên văn đàn, hoặc có được nhắc đến thì cũng đóng vai phụ làm nền cho các danh tướng như Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Phạm Ngũ Lão, Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật, Nguyễn Trãi… lừng lững nổi lên như những chủ thể duy nhất của các triều đại ấy.

    Chính những điều đó làm tôi trăn trở, nghĩ suy. Thử hỏi không có Trần Thánh tông, Trần Nhân tông là các bậc vua anh hùng đức độ, giỏi về triết học, văn chương, tài năng quán thế về chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao, đoàn kết hết thẩy mọi tầng lớp người trong nước để huy động vào việc chống ngoại xâm, thì dễ gì các bậc tể thần như Trần Hưng Đạo, Trần Quang Khải, Trần Khánh Dư, Trần Nhật Duật … làm nên nghiệp lớn.

    Lại như khi giặc Minh sang xâm lược, nhà trí thức lớn Nguyễn Trãi, sau khi tiễn cha tới ải Nam Quan trở về, còn nằm nghe ngóng tình hình tại một góc thành Đông Quan, thì Lê Lợi đã phất cờ tụ nghĩa trên đất Lam Sơn, nhiều phen làm cho quân thù điêu đứng. Và mãi tới lần thứ hai ra mắt Lê Lợi, Nguyễn Trãi mới dâng "Bình Ngô sách", mới nhập cuộc.

    Ấy thế mà các tác giả văn học và văn học sử, hầu như chỉ viết về trận mạc với vai trò của một số vị tướng.

    Lại những năm gần đây, khi đánh giá Nguyễn Trãi với thời đại của ông, các nhà sử học mải tôn vinh ông mà quên khuấy mất vai trò của Lê Lợi, người anh hùng số một trong công cuộc đánh giặc Minh tàn bạo - người làm ra lịch sử.

    Đành rằng như Trần Hưng Đạo là linh hồn, là trụ cột trong cuộc đánh thắng quân xâm lược Nguyên - Mông thế kỷ 13, Nguyễn Trãi là linh hồn của nghĩa quân Lam Sơn trong công cuộc bình định giặc Minh thế kỷ 15.

    Ngay cả các bậc đại hùng đại trí ấy, cũng chưa phải là nhân vật duy nhất, là nhân tố duy nhất quyết định chiều hướng phát triển của lịch sử.

    Một điều nữa làm tôi trăn trở, rằng dân tộc ta có một quá khứ dựng nước và giữ nước đầy nhọc nhằn và kiêu dũng, không thua kém một dân tộc nào, nhưng sao thế giới biết đến ta quá ít.

    Cũng bởi bộ môn tiểu thuyết lịch sử của ta chậm phát triển. Đến nỗi thanh thiếu niên của chúng ta rất thông thạo sử Tầu, sử Ấn, sử Hy - La, sử Anh, sử Pháp v.v… Trong khi đó có sinh viên đại học trả lời phỏng vấn: "Trương Định là tướng Lương Sơn Bạc", và một hoa hậu trả lời các vị nữ anh hùng dân tộc có: "Hai Bà Trưng và Trưng Trắc, Trưng Nhị"; một thanh niên có bằng tú tài sinh ra và lớn lên tại phố Lý Đạo Thành mà không biết nhân vật này là ai v.v…

    Những sự thật đau lòng ấy cứ dần dần thôi thúc tôi phải viết một cái gì đây về lịch sử; để cho con cháu hiểu được cội nguồn, tiên tổ. Ấy vậy mà vẫn chưa dám viết. Bởi tôi thấy sự hiểu biết và đánh giá các thời kỳ lịch sử, cũng như vai trò của các nhân vật lịch sử trong tôi chưa chín. Nói cho đúng, trình độ tôi chưa với được.

    Mãi tới đầu thập niên tám mươi, tôi thường vào công tác phía Nam. Có năm tôi lang thang tại Sài Gòn và các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long tới mười tháng. Thấy dân tình có vẻ ngao ngán. Nhiều người bỏ nước ra đi. Những ca, vè đặt ra để phỉ báng lịch sử nhiều hơn là khích lệ mọi người phải vượt lên, khiến tôi nhức nhối.

    Các bạn tôi ở Sài Gòn, nhất là tôi có người bạn tâm huyết, học với nhau từ thuở thiếu thời, anh thúc giục tôi, bằng mọi giá phải trở về với cội nguồn văn hóa dân tộc; phải làm một cái gì đấy thật cụ thể … Anh bộc bạch với tôi mọi suy tư của anh về thời cuộc, về truyền thống văn hiến của tổ tiên. Phải nói, anh đã thức dậy trong tôi niềm say mê trở về với nền văn hóa dân tộc. Vì thế, khi "Bão táp cung đình" được in, ngay trong đầu tôi đã có lời đề tặng anh.

    Tuy vậy, tôi mới chỉ ráo riết chuẩn bị viết thôi chứ chưa dám bắt tay vào việc.

    Duyên may tôi được mời đi dự "Hội thảo về Trần Nhân tông với phái Thiền Trúc lâm", tổ chức tại Yên Tử - nơi Trần Nhân tông xuất gia tu Phật.

    Sau hội thảo này, tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Tôi đã lờ mờ nhận ra vai trò của Trần Nhân tông trong lịch sử cũng như trong tôn giáo Việt Nam, nhất là phái Thiền Trúc Lâm.

    Nghĩ về phương lược hòa bình của Trần Nhân tông đối với Champa, sau hai cuộc đại thắng giặc Nguyên - Mông 1284 - 1285; 1287 - 1288. Và mối nhân duyên giữa vua Champa Indrvarman III với công chúa Huyền Trân con gái út của ngài, sau gần một năm nhà vua qua thăm Chiêm Thành và điều đình tác hợp. Tôi liền làm một cuộc khảo sát văn hóa - phong tục Champa dọc theo ven biển miền Trung, bắt đầu từ Huế và kết thúc ở Bình Thuận. Qua khảo sát điền dã, kết hợp với các nguồn sử liệu, kể cả huyền thoại, cả những nơi thờ tự hai vị của hai dân tộc Việt - Chăm; lúc về, tôi viết Huyền Trân công chúa.

    Nhà xuất bản Thuận Hóa đón nhận bản thảo rất hào hứng, và đưa ngay vào Sài Gòn in luôn 50.000 bản. Số lượng sách sau đó hai tháng đã bán hết. Nhà xuất bản Thuận Hóa đưa về Huế in nối bản 20.000 cuốn nữa mới có sách đưa ra phía Bắc.

    Chính sự tiếp nhận của bạn đọc đối với tiểu thuyết lịch sử, là sự khích lệ đáng trân trọng khiến tôi lao vào viết tiếp.

    Tức là viết cuốn "Bão táp cung đình". Đây là thời kỳ chuyển chính quyền từ Lý sang Trần, và nhà Trần đi vào công cuộc hồi sinh đất nước,để chuẩn bị đối phó với quân Mông Cổ đang tràn sang xâm lược Trung Hoa, và chúng lâm le tiến vào Đại Việt.

    Tôi thường suy ngẫm về vai trò của nhà chiến lược thiên tài Trần Thủ Độ. Thế nhưng qua sử sách các đời, vẫn coi ông là kẻ tàn bạo, lộng hành và bất trung. Càng nghiền ngẫm, tôi càng thấy không thể đồng tình với các nhà sử gia trung đại. Mặt khác, tôi cũng chờ đợi các nhà lịch sử đương đại phán xét. Nhưng tuyệt nhiên không có một cuộc hội thảo nào, về vai trò của Trần Thủ Độ với vương nghiệp nhà Trần (cho tới trước 1993). Còn với các cuốn sử được viết lại thời nay, tuy không phê phán nặng hơn các sử gia thời trước, song cũng chưa có một đánh giá khả dĩ về nhân vật lịch sử này.

    Tôi nghĩ, Trần Thủ Độ đối với nhà Lý tựa như Mạc Đăng Dung đối với nhà Lê. Bởi tới thời điểm lịch sử ấy, hai nhà Lý và Lê đều đã suy đồi tới cực điểm. Song với quan điểm cố chấp, nếu không nói là ngu trung của các sử gia phong kiến, nên đã coi hai nhân vật lịch sử tầm cỡ này như là giặc của nhà Lý và nhà Lê.

    Với tấm lòng của kẻ hậu thế, nhìn vào quá khứ với thái độ khách quan, kính cẩn và thận trọng, tôi mạnh dạn viết giai đoạn đầu của nhà Trần với vai trò chủ chốt của Trần Thủ Độ, mong trả lại sự công bằng cho nhân vật lịch sử cũng như giai đoạn lịch sử này. Tác phẩm viết xong từ năm 1988, nhưng mãi năm 1989 mới in được.

    Sau khi tác phẩm ra đời, bạn đọc gần xa không những không phản ứng mà còn đồng tình cổ vũ. Thế là tôi lao vào viết tiếp hai tập "Thăng Long nổi giận", nói về cuộc kháng chiến chống Nguyên - Mông lần thứ II (1284-1285). Và "Vương Triều sụp đổ", phản ánh 60 năm suy thoái rồi sụp đổ của cuối vương triều Trần.

    Vậy là tôi đã hoàn thành bộ tiểu thuyết bốn tập về nhà Trần với 2.000 trang in. Đây không phải là bộ tiểu thuyết liên hoàn, bởi như phần trên đã nói, tôi cắt ngang lịch sử, chọn thời điểm gay cấn nhất để làm bối cảnh xã hội của truyện. Tuy nhiên, nếu độc giả đọc cả 4 tập theo thứ tự: "Bão táp cung đình" - "Thăng Long nổi giận" - "Huyền Trân công chúa" - "Vương triều sụp đổ", sẽ hình dung một cách có hệ thống về triều đại này.

    Và nếu như độc giả không có trọn bộ bốn tập, mà chỉ đọc riêng từng tập, vẫn nắm được trọn vẹn giai đoạn lịch sử mà tác phẩm phản ánh.

    Cũng có bạn hỏi tôi chọn trường phái nào để viết.

    Hiện trên thế giới đang tồn tại nhiều trường phái:

    - Có trường phái tôn trọng các sự kiện lịch sử như nó đã xảy ra, trên cơ sở đó hư cấu, cấu trúc để tái tạo lịch sử, dựng lại gương mặt lịch sử như nó có. Và khi đọc, độc giả có cảm nhận: lịch sử là như thế. Điển hình cho trường phái này là Alexis Tolstoi nhà văn Nga, và tác phẩm nổi tiếng của ông là "Pi-e Đại đế", "Con đường đau khổ".

    - Lại có trường phái không coi trọng sự thật lịch sử. Mà lịch sử chỉ là một cái cớ, để từ đó người nghệ sĩ biểu đạt cái mà mình cần phải biểu đạt. Điển hình cho trường phái này là Alexandre Dumas (cha) với tác phẩm "Les trois mousquetaires" (Ba chàng lính ngự lâm). Ông đã từng tuyên bố: "Qu’est ce que l’histoire? C’est un clou, auquel j’accroche mes tableaux" (Lịch sử là gì? Đó là một cái đinh, ở đó tôi treo móc những bức tranh của tôi).

    - Và một trường phái khác cũng khá phổ biến, tức là dựa vào sự thật lịch sử, truyền thuyết lịch sử nhưng viết theo nhãn quan chính trị chính thống của thời đại tác giả. Tác phẩm được xem như có 40% sự thật và 60% hư cấu. Đó là trường hợp tiểu thuyết "Tam quốc chí" của La Quán Trung, được Mao Tôn Cương nhuận sắc theo cùng quan điểm.

    - Một trường phái khác là dựa vào các sự thật lịch sử, sự kiện lịch sử rồi làm biến dạng nó đi một cách tự nhiên chủ nghĩa. Các nhân vật được đẩy lên hàng thần thánh hoặc tụt xuống hàng ma quái, yêu nghiệt. Và để cho hấp dẫn, các nhân vật được "chưởng hóa". Loại tiểu thuyết này có tên là dã sử. Các tiểu thuyết đường rừng của nhà văn Lan Khai thuộc loại đó.

    Ở Trung Quốc tiểu thuyết dã sử khá phát triển ví như "Phong Thần", "Bí mật mả Tào Tháo", "Mả Khổng Minh", và hàng loạt tiểu thuyết "Chinh đông", "Chinh tây" v.v…

    - Còn một loại nữa, tuy không đủ sức trở thành trường phái nhưng đã thấy xuất hiện ở nước ta.

    Đó là thể loại "Kể chuyện lịch sử". Trong đó tác giả kể về các nhân vật và các chiến công của họ. Loại truyện này thường từ 30 trang tới 100 trang hoặc 200 trang, gồm nhiều mẩu ghép lại. Về dung lượng cũng như sức dựng truyện, dựng nhân vật chưa đạt tới trình độ tiểu thuyết. Và nó cũng không phát triển được.

    Hiện nay loại hình hồi ký và tiểu thuyết lịch sử đang phát triển mạnh trên thế giới, nhất là phương Tây. Như nước Anh chẳng hạn, năm 1993 đã có hơn 1.200 đầu sách văn học viết về lịch sử được xuất bản. Riêng thi hào Byron có 300 đầu sách viết về ông.

    Nước láng giềng của ta như Trung Quốc, đang ào ạt dựng phim theo tiểu thuyết lịch sử, và hàng loạt các hồi ký của các nhân vật tai mắt của thời đại, đã ra mắt công chúng.

    Nhân dân có quyền được thông tin, kể cả thông tin về lịch sử. Đáng tiếc, về mặt này chúng ta làm được quá ít.

    Còn một số câu hỏi mang tính bếp núc của nghề văn, như làm thế nào để biết phong tục, tập quán, y phục, ngôn ngữ… thời Trần. Đây là một vấn đề không nhỏ, mang tính nghề nghiệp khá lý thú. Tôi sẽ trình bày vào một dịp khác, mong bạn đọc lượng thứ.

    Nhân đây, xin được tỏ lòng biết ơn, nếu như được các bậc cao minh chỉ giáo cho tác giả những điều còn thiếu sót, hoặc lầm lẫn trong khi viết.

    Tác giả chịu ơn độc giả nhiều lắm.

    Song càng viết, càng cảm thấy thiếu. Vậy xin mượn lời của một nhà thơ trữ tình nổi tiếng để kết thúc bài tựa này:

    "Ai rằng vương nghiệp lung lay
    Ta thành kính ngược thời gian hoài niệm".

    Hoàng Quốc Hải
    Giảng Võ ngày Thân
    Tháng Dần năm Đinh Sửu
    (7-3-1997)




    CHƯƠNG 1

    Cờ cắm la liệt khắp Hoàng Thành và phố xá. Những lá cờ ngũ hành và cờ phướn màu sắc rực rỡ, không có gió, cứ rũ xuống, nép vào thân cột như những hàng cờ tang. Thăng Long vào hội! Hội mừng đức vua đăng quang 1. Một ngày hội buồn tẻ chưa từng thấy trong lịch sử hội hè của đất đế đô. Phường phố văng ngắt không một bóng người qua lại. Chỉ thỉnh thoảng có một toán lính tứ sương 2 vác dáo đi tuần lặng lẽ như những bóng ma. Rồi cứ chừng một khắc canh, lại có một đội kỵ binh phi nước đại vút qua đường, làm cuộn lên một lớp bụi mịt mờ, và ném vào cái không khí u tịch của kinh thành những tiếng vó ngựa khua đục đục đều đều, như có hàng trăm chiếc chày gõ nhịp trên sàn gỗ.

    Trong hoàng thành, quân thánh dực 3 đứng ken dầy bốn cổng đông - tây -nam - bắc; gươm dáo tuốt trần.

    Nội điện đèn lồng, bạch lạp thi nhau tỏa sáng giữa ban ngày. Một tờ chiếu vẽ rồng và mây ngũ sắc trải rộng trên mặt án thư phía hữu ngai vàng, có đóng dấu ấn nhà vua.

    Trống đăng văn vừa dứt. Quan hàn lâm phụng chỉ 4 cùng với quan hành khiển 5, mặc áo đại trào màu tía biếc kính cẩn nâng tờ chiếu lên. Và quan hàn lâm thị độc 6 bước lên bảy bước, nhìn vào tờ chiếu đọc. Đây là chiếu sách lập Chiêu Thánh, thứ nữ của nhà vua làm hoàng tử, và nhận ngôi báu cha truyền.

    Giọng quan hàn lâm thị độc xướng lên với vẻ xúc động. Nhất là ở cái đoạn: "Ta vì đức bạc, không sinh đặng hoàng nam, lại chẳng may mang trọng bệnh. Mệnh ta sớm tối chưa biết thế nào. Nay ta trao ngôi báu cho Chiêu Thánh, mong các khanh hết lòng giúp rập… ".

    Bá quan nhìn lên chiếc ngai vàng bỏ trống, ai nấy lòng đau như cắt. Dứt lời tuyên đọc, một chiếc kiệu rồng tiến vào, hạ ngay xuống cạnh ngai vàng. Nữ hoàng xúng xính trong bộ triều phục dài rộng quá khổ. Các quan hộ giá tả hữu cúi xuống nâng phẩm phục cho vua nhỏ, và bế nhà vua đặt lên ngai vàng. Đúng lúc nhà vua lắc lắc cái đầu, kêu "Rặm quá!". Chiếc mũ miện đảo nghiêng rồi rơi bịch xuống thềm điện. Trời tháng mười se se lạnh mà trán nhà vua lấm tấm mồ hôi.

    Yên vị xong, quan thừa chỉ 7 bèn dâng nhà vua tôn hiệu: "Thiên chương hữu đạo". Triều đình im phăng phắc. Các đại thần đưa mắt rụt rè nhìn về phía điện tiền chỉ huy sứ 8 Trần Thủ Độ. Quan điện tiền vươn mình khỏi chiếc thái sư ỷ, đốc kiếm chạm vào tay ghế lạch cạch khiến các quan xanh cả mắt.

    Chiêu Hoàng nhấp nhổm trên ngai vàng tỏ vẻ khó chịu, vì chiếc mũ đội đầu vừa nặng, vừa rộng trống trếnh, và bộ triều phục thùng thình, khiến nhà vua có cảm giác như bị vướng bẫy. Bỗng có tiếng nói nhỏ từ bức trướng phía sau ngai: "Nữ chúa ngồi yên!"

    Hệt như một đứa trẻ không thuộc bài, sau khi được nhắc, Chiêu Hoàng ngồi lại ngay ngắn, hai chân co lên, đầu gối bằng bặn, cánh tay khuỳnh ra, hai bàn tay với các ngón tay đan khít vào nhau. Giữa lòng bàn tay kẹp một kim hốt. Chiếc hốt vàng mà nữ chúa kẹp trong lòng tay kia, thường là để nhà vua ghi vào đó, những việc cần bàn bạc hoặc phán quyết, mỗi khi thiết triều. Nhưng với Chiêu Hoàng, nó chỉ là một thứ đồ chơi xấu xí.

    Quan điện tiền nhìn về phía quan thái phó Phùng Tá Chu. Phùng Tá Chu bèn đứng bật dậy, hướng về phía ngai vàng vái ba vái rồi phủ phục xuống thềm điện:

    - Muôn tâu thánh thượng, tôn hiệu quốc triều ta mà quan thừa chỉ vừa dâng, thần thấy rất hợp, chẳng hay tôn ý của bệ hạ thế nào? - Ngẩng nhìn nữ chúa, thấy nhà vua dường như không để ý gì đến việc triều thần đang bàn luận, Phùng Tá Chu nói tiếp: - Theo thiển ý của hạ thần, để tỏ lòng hiếu kính với thượng hoàng, triều đình ta cứ dùng tôn hiệu Kiến Gia của tiền triều cho hết năm.

    Lui về chỗ ngồi, quan thái phó thầm nghĩ: "Quan thừa chỉ đúng là một người văn học thâm viễn. Chỉ riêng việc ông dâng tôn hiệu, cũng đủ nói lên cái tâm và cái chí của ông: Thiên chương hữu đạo - Rõ là ông muốn chấn hưng nhà Lý. Muốn Chiêu Hoàng nữ chúa phải theo đúng con đường của vua mở nghiệp. Quả thật, nối tiếp mấy triều gần đây đã đi trệch con đường chính rồi. Cao tôn vô đạo sa vào mê lộ. Ham xây cất cung điện, đền đài, đình tạ, vắt kiệt sức dân. Thường năm mất mùa. Dân phiêu bạt đi kiếm ăn, chết đói, chết rét chật đường chật quán. Nhà vua thì suốt đêm yến tiệc. Tai thích nghe nhạc Chàm ảo não. Mắt thích ngắm những lầu cao, cao mãi. Cung nữ từng bầy, vẫn không thôi tuyển lựa. Cha nào con nấy, hèn gì Huệ tôn chẳng đi vào con đường ngu tối. Triều chính đổ nát. Đời suy. Đạo mờ. Con giết cha. Bầy tôi lập bè lập đảng chống lại vua. Giặc giã nổi khắp nơi. Ra khỏi kinh thành mười dặm đã là đất giặc. Cơ nghiệp nhà Lý thập phần nghiêng ngả.

    Khó lắm! Khó lắm!…"

    Lá màn phía sau ngai vàng lại lay động. Nữ chúa Chiêu Hoàng như giật thột, đứng phắt lên ngai, cầm chiếc hốt huơ lên rồi phất tay áo thụng, miệng lắp bắp chưa nói được thành lời.

    Triều thần đang còn ngơ ngác, thì quan điện súy đô áp nha thống chế 9 chạy xộc vào thềm điện, tay cầm tấm hỏa bài của tốp lính viễn thám, vừa chạy theo đường ngựa trạm báo về. Quan điện súy xá Trần Thủ Độ một xá rồi dâng tấm hỏa bài.

    Quan điện chỉ huy sứ sức lực cường tráng, quắc mắt nhìn vào tấm hỏa bài, chữ viết to như quả trứng ngỗng. Ngài lẩm nhẩm đọc: TẶC ĐÁO BỒ ĐỀ 10.

    Một vài vị tò mò liếc nhìn tấm hỏa bài. Trần Thủ Độ liền xoay mặt có chữ úp xuống rồi nói lớn: "Các quan không về phủ đệ còn ở đây làm gì?". Bá quan vội tản ra. Còn nữ chúa được các quan cận thị thự lục cục 11đỡ vào hậu điện.

    Quan điện tiền chỉ huy sứ, sắc mặt không hề thay đổi, ông sai lấy ngựa và tự mình ra chỉ huy việc cản giặc.

    --------------------------------
    1Đăng quang: Lễ lên ngôi vua.
    2Tứ sương: Quân canh gác bốn cửa thành.
    3Quân thánh dực: Quân trực tiếp bảo vệ nhà vua mỗi khi xa giá ra ngoài cung.
    4Phụng chỉ: chức quan văn chuyên thảo các văn bản cho vua như chiếu, chế, cáo, sắc…
    5Hành khiển: chức quan văn đứng đầu hành khiển ty. Chức này đứng thứ hai sau tể tướng. Theo chế độ cũ của nhà Lý chỉ cho các trung gian (quan hoạn) giữ chức này.
    6Hàn lâm thị độc: chứa quan văn phụ trách việc tuyên cáo các sắc chỉ, lệnh… của vua ban.
    7Thừa chỉ: Chức quan văn ở Hàn lâm viện.
    8Điện tiền chỉ huy sứ: Chức quan võ chỉ huy các sắc lính bảo vệ vua và kinh thành, cùng đội quân trực thuộc triều đình.
    9Chức quan chỉ huy bảo vệ kinh thành đứng sau điện tiền chỉ huy sứ.
    10Chữ Hán có nghĩa là: Giặc đến Bồ Đề.
    11Chức quan hầu cận nội điện.

     
     
    PAGE OF 29
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Tam Hạp Bửu Kiếm

    Thanh Phong

    1.Vũ Thần [16777215]
    2.Tinh Thần Biến [16777215]
    3.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646569]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502465]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639599]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471203]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340755]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600449]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689668]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2491963]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300280]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010335]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972328]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548846]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1469973]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445615]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204051]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150591]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078601]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062549]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028759]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026387]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959411]
    25.Quỷ Bảo [921679]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907531]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905271]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [876907]
    29.Hắc Nho [852101]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843105]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840045]
    32.Hóa Huyết Thần Công [755961]
    33.Tru Tiên [747740]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745073]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661885]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622390]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592483]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569336]
    39.Hoàn Hảo [557770]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536770]
    41.Tầm Tần Ký [511932]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456191]
    43.Thiên Đường [452684]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450809]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439777]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [433994]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427339]
    48.Cậu Chó [417215]
    49.If You Are Here [411828]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408161]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm