hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Ngắn » Lê Thị Thái Bình » Bánh Chưng Xanh[3825] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   1.0/7 - 1 vote
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     

    Lê Thị Thái Bình

    Bánh Chưng Xanh



    TỦ SÁCH TUỔI HOA

    Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 231, Tết Ất Mão, ra ngày 25-1-1975

    Bánh Chưng Xanh

    Năm nào cũng thế, cứ gần Tết là y như trong nhà có một cuộc bàn cãi sôi nổi. Ban đầu là em lên tiếng :

    - Năm nay có gói bánh chưng không hả mẹ ?

    - Để xem nào…

    Mẹ còn đang ngần ngừ, anh Chất đã vội vàng tấn công :

    - Gói đi mẹ. Một năm mới có một lần.

    - Năm nay cái gì cũng đắt. Dám nồi bánh tới hơn mười nghìn đó, rồi tiền đâu ra mà gói cơ chứ ?

    Em cong cớn phản đối, vì cứ nghĩ đến cái vụ còng lưng rửa lá, canh nồi bánh, là em đã ớn tới tận xương sống rồi. Mẹ ngẫm nghĩ, rồi thở dài :

    - Đắt rồi có khỏi mua không ? Có năm nào bỏ bánh cho được đâu. Không gói mà đi đặt ấy à, chẳng tốn gấp mấy mà ăn chẳng ra gì. Mẹ nhớ cái năm nào đó…

    Thôi thế là âm mưu của em bị phá vỡ rồi. Chả là vì có năm mẹ nghe người ta rủ rê thế nào, mẹ bùi tai đi đặt bánh chưng của một bà tự xưng là dân gói bánh chuyên nghiệp “ở Hàng Đường Hà nội” – Của đáng tội, năm ấy mẹ vừa ốm khỏi cũng không còn hơi sức đâu mà lo bánh với trái. Khổ một nỗi nhà ăn bánh ngon quen rồi, cái bánh phải xanh lá này, “bánh chưng tám góc” này ; gạo phải dền, đậu phải nhuyễn, miếng thịt mỡ phải to bằng hai bàn tay người lớn, để khi luộc mỡ nó chảy ra tươm vào nhân – Thử hỏi có nhà ai gói được như thế hay không ? Thành thử khi bà hàng mang bánh đến, y như có một màn la lối om sòm. Mẹ cáu quá gắt inh ỏi :

    - Giời đất ơi, thế mà bà dám nhận là dân gói bánh Hà nội. Gớm Hàng Đường với lại chả hàng muối !

    Quả thực nom cái bánh đến là khó ưa. Bánh chi mà đen thùi thùi, méo xèo xẹo, không ra cái thống chế gì cả. Cuối cùng, thở ngắn than dài một chập rồi mẹ cũng nhận đủ hai chục bánh vì thấy bà hàng năn nỉ quá. Chả như thế, bác Phục, nhất định dẫy lên không chịu nhận, bắt bà ấy phải mang bánh về. Đã xong cho đâu, bánh bóc ra nhìn mãi mới khám phá được miếng mỡ bé tí tẹo nằm khiêm nhường ở một góc, đậu thì rời rã cả ra. Bố khai mào, xắn lấy một miếng đưa lên miệng – Đang nhai bỗng nghe một tiếng “cốp” – Bố trợn mắt nhả vội ra. Chao ơi, cái sạn to bằng hạt đỗ !

    - Với lại, bố đau dạ dày, ngày Tết không có bánh chưng chả lẽ bắt bố nhịn đói ư ?

    Tiếng mẹ cất lên, khiến tư tưởng em vội ngừng ngay lại không thể tiếp tục phiêu lưu cho trọn cái đoạn đường bánh chưng khốn khổ. Em hơi buồn buồn, mà cũng hơi vui vui. Năm nào cũng thế, khi mẹ giở cái điệp khúc “bố đau bao tử” ra, là tình thế đến hồi không cứu vãn được nữa. Nói thế không có nghĩa là em ghét gói bánh chưng. Gói bánh chưng vui lắm chứ, chỉ bực là lũ con trai hô hào mạnh thế, nhưng đố mà ông nào nhúng lấy một ngón tay vào việc.

    Mấy ngày sau đã thấy mẹ khệ nệ khuân về nào là đậu xanh, nào là gạo nếp. Và khi em ăn liên hoan tất niên ở trường về, đã thấy đống lá dong xếp lù lù trong góc phòng tắm như chờ đợi em vậy. Em thở dài đánh sượt, lên lầu thay áo. Trong bữa cơm mẹ bảo :

    - Ăn nhanh rồi ra rửa lá đi con nhé. Chỉ mày rửa là tao ưng ý. Gớm cái năm để chị Thu chị ấy rửa, cầm tàu lá nó nhớt cả tay, mẹ đến là kinh.

    - Vâng ạ !

    Đấy, mẹ chính trị cao thế đấy. Cứ cho con bé uống nước đường hoài thôi. Biết là mẹ nói phỉnh, nhưng ít ra “không có lửa sao có khói ?” Em cũng hãnh diện vì mình làm ăn kỹ càng đâu ra đấy. Em đã không làm thì thôi, chứ đã ra tay thì năm trăm lá cũng xong chứ đừng nói là ba trăm. Thôi thế là vừa buông bát đũa, em đã hấp tấp bỏ ra sân sau. Lịch kịch lôi ra nào chậu lớn, chậu bé, ván giặt, giẻ màn rách, rồi cặm cụi ngồi rửa lá, kỳ sạch từng đường gân, từng phiến lá. Phải miết thật mạnh nó mới đi hết rêu rong bám đen, nhưng cũng phải lựa chiều sao cho suôn sẻ chứ không rách một cái là đi đời. Một tấm lá trị giá cả chục bạc chứ ít đâu.

    Trong khi em rửa lá, mẹ giục chị Ba đun nước để ngâm đậu. Em thì không còn biết trời đất gì nữa, cắm đầu vào đống lá kỳ cọ như cái máy. Tay chân bắt đầu cóng vì lạnh, lưng thì muốn gãy ra vì mỏi. Đến gần tối mới xong, em phải khòm khòm một lúc lâu mới đứng thẳng dậy được.

    Lại một bữa cơm vội vã, cả nhà bắt đầu có cái không khí bận rộn rồi đây. Mẹ trải chiếc chiếu ra sân nhà, úp cái mâm xuống để xếp lá. Mẹ đặt sấp tàu lá, gấp lại theo đường dọc, rồi gấp lại theo đường ngang, loay hoay chặt một hồi thì nó ra hình hết sức là vuông vắn. Cu Tài có nhiệm vụ nện búa vào sống dao cho mẹ mà thôi. Em cũng bắt chước lựa lá nhỏ chặt lấy ít chục để gói bánh con nít. Cứ mỗi bánh thì bốn cái lá gấp xếp lại thành hình vuông như cái hộp, với một cái lá lớn bọc ở ngoài gọi là lá áo – Khỏi cần khuôn gỗ mà cái bánh vẫn đủ tám góc vuông vức như nặn, có thế mới khéo chứ.

    Lóc cóc mãi mà đến 1 giờ mới được đi ngủ. Khi ấy, từng chục lá đã gói lại gọn gàng, xếp trên cái sàng lớn. Mẹ phủ thêm tấm khăn để tưới nước cho lá luôn tươi và cứng thì mới dễ gói. Mẹ thì cẩn thận nhất rồi.

    Trưa ngày hôm sau chị Ba đãi đậu. Mẹ động viên cả nhà ra ngồi nhặt, kỹ càng hơn cả người ta nấu chè. Một chút mày vỏ đen đen, một hạt sượng vàng úa, đều phải bỏ đi, có thế nhân bánh mới đẹp và ngon. Gớm hai cô em gái vừa làm vừa giỡn, vung vẩy đậu ra khắp sân. Còn mấy anh chàng con trai, mắt trước mắt sau chỉ chực mà chuồn cho lẹ. Lại một phen mẹ gào đến rát cổ họng thì đâu đấy mới yên.

    Đến chiều thì mấy rá đậu nhặt tinh tươm, mẹ dặn dò chị Ba ở nhà lo đồ đậu rồi tất tả giục bố đưa đi chợ. Phải sẩm tối thế này người ta mới có thịt mới. Mẹ cứ đi điểm binh hết các mặt quầy : Con heo nào không quá già, không quá nhỏ, mỡ dầy dặn thì mẹ mới chịu. Mua cả tảng bì, mỡ, dính chút nạc thế là vừa ngon. Lại thịt thủ để gói giò ép nữa cơ, giò này nhậu với dưa chua và hành nén thì tuyệt.

    Tối về hối hả lùa mấy miếng cho xong bữa thế là lại ngập đầu vào việc. Chị Ba lo cạo rửa thịt, em thì giã đậu cho mẹ nắm thành viên. Một bánh là hai nắm đậu to hơn quả bóng ten nít, mẹ đã ra cữ thế rồi, chả sợ thừa thiếu gì cả. Ấy là không kể có năm đậu tốt con dôi ra được nồi chè kho nữa chứ.

    Xong đậu thì chị Ba bưng rổ thịt lên. Mẹ cứ quay mòng mòng như chong chóng. Bây giờ đến chầu ra thịt. Mẹ nghề lắm nhé, làm sao mà cắt miếng thịt đều đặn đến là tài. Một cái bánh là một miếng thịt to nằm chềnh ềnh gần hết bề mặt của nhân, khi nào hơi hụt thì chèn thêm tí vẻo nữa. Không miếng nào dày mỏng, to nhỏ khác nhau quá nhiều, có vậy bánh gói mới đều tay. Thịt xẻ xong được ướp muối tiêu thơm phức. Mẹ không cho hành sợ bánh chóng thiu, vì bánh nhà em có khi ăn gần trọn tháng giêng mới hết. Khi đậu, thịt được thanh toán gọn ghẽ, mẹ mới chịu đi ngủ. Em thì đã lẳng lặng rút lui có trật tự để mà chui vào chăn cho khỏe cái tấm thân. Mẹ vẫn bảo em là thứ con gái lười chẩy thây mà lại. Nhờ ăn no ngủ kỹ thế em mới cân được 48, 49 ký lô chứ đâu có còm nhom như mẹ ! Lúc em lục đục bò xuống nhà rửa mặt, thì đã thấy mẹ ngồi chễm chệ bên một chồng bánh cao ngất. Mẹ đang gói bánh. Thấy em, mẹ lườm cho một cái rồi cười rõ tươi :

    - Nước chè hâm lại, con gái ngủ trưa… đẹp mặt quá nhỉ ! Có mau mà gói bánh con đi không, để cho lũ giặc này nó phá rồi đừng có bắt đền mẹ nghe.

    Em giật mình. Quả ông Tài, ông Hòa đang hí hoáy cột cột gói gói. Thôi chết rồi, mấy ông ấy chọn hết lá đẹp của em rồi còn gì ? Vội vàng quên cả ăn sáng, em ngồi sụp xuống bên mẹ.

    - Thịt bánh con đâu mẹ ?

    - Đây này, trong cái soong nhỏ. Thịt nạc của con để riêng bên cạnh đấy nhé.

    - Đậu bánh con đâu mẹ ?

    - Trong cái rổ nhỏ ấy thôi ?

    - Lạt bánh con đâu mẹ ?

    - Mấy cái thằng khỉ nó lôi đâu rồi. Kiếm lấy mà gói chứ hỏi gì mà hỏi lắm thế !

    Mẹ đã phát cáu rồi. Em biết thân ngồi im thin thít. Xục xạo mãi mới thu hết được đồ lề vào một góc, em bắt đầu chăm chăm chúi chúi lo gói ít cái bánh chưng nho nhỏ. Đầu tiên là đặt cái lá áo sấp xuống này. Đặt cái lạt nằm ngang lên này. Dựng bốn cái lá gấp vào bốn góc như cái hộp này. Đong một bát gạo nhỏ, đổ đều vào trong. Bóp một nắm đậu nhỏ rải lên trên. Để miếng thịt chính giữa, lại bóp thêm một nắm đậu, đổ thêm một bát gạo. Úp theo một mảnh lá cầu đề phòng lá nó hở, rồi gấp lá đậy lại, vặn chéo sợi lạt cho chắc. Xong một chiều, xoay lại gói nốt chiều kia. Buộc thêm bốn cái lạt ra ngoài nữa là chu. Em bắt chước mẹ, vỗ bép bép lên cái bánh cho nó cân đối. Ơ kìa… sao có một góc cao mà lại một góc thấp thế nhỉ ? Em nắn mãi, vỗ mãi nó vẫn trơ trơ. Hình như thấy em loay hoay mãi, mẹ sốt ruột liếc mắt nhìn sang. Hiểu ngay tình cảnh khốn khổ của em, mẹ lên tiếng :

    - Con phải san gạo đều ra bốn góc, chứ gói vào rồi thì còn sửa sao được nữa ?

    - Vâng ạ.

    Thế này gọi là “vạn sự khởi đầu nan” đây mà. Quen tay em gói liền một hơi năm cái nữa. Đó là phần của em, anh Chất, với lại của lũ bạn thân em nữa. Tí và Phượng thì lẵng nhẵng theo nài nỉ bố :

    - Bố gói bánh nhỏ cho tụi con đi, hông có tụi con bắt đền. Chị Bình, anh Tài, anh Hòa có hết rồi kìa.

    - Ờ, để yên bố gói cho các con mà. Mỗi đứa mấy cái ?

    - Hai cái bố ơi.

    Vì không biết ngồi xổm, bố phải đứng gói ở cái bàn tròn. Đứng gói thì khó lắm vì không thể lấy ngón chân mà chặn lên dây lạt được, thành ra hai con nhỏ có một chầu cứu viện cho bố. Hết chặn đầu này lại túm đầu kia, rốt cuộc bố cũng hoàn thành được bốn cái bánh. Nom có vẻ bánh chưng ra phết. Nghe tiếng bố thở phào khoan khoái, mẹ ngước lên nhìn bố. Bố nhìn lại mẹ, mắt long lanh ra chiều hãnh diện.

    Khoảng xế trưa thì bánh đã gói xong xếp thành từng chồng cao ngất. Giờ thì bố phải lo phần việc còn lại. Bố lui cui chất mấy hòn gạch làm bếp, có năm kê bằng đá tảng, đang đun nửa chừng đá nó nứt làm hai khiến cả nhà phải một phen lên ruột. Bố thử đặt cái thùng tôn to tướng lên trên, liệu chắc chắn cân bằng rồi, là bắt đầu xếp bánh vào. Dưới đáy nồi phải lót cuống lá, phía trên cứ từng cặp đâu mặt với nhau, đủ 32 cái lớn là vừa chật. Bánh con thì để chèn thêm vào những khoảng trống xung quanh. Xong xuôi mới đổ nước nóng đun sẵn vào, đậy vung rồi nhóm lửa bếp. Tới 3 giờ chiều thì nồi bánh sôi đều, bố lấy phấn ghi giờ giấc nơi vách bếp.

    Đến đây, vấn đề mới thật là nan giải. Năm nào cũng thế, em đều phải canh nồi bánh oặt cả xương sống xương sườn. Năm nay em ngán quá rồi nên đã ra điều kiện :

    - Kỳ này con khỏi canh bánh chưng nghe mẹ. Năm nào cũng có mình con thức không à.

    Mẹ lúng túng. Mẹ với chị Ba làm nhừ tử mấy ngày giáp Tết rồi, còn thức đêm thức hôm nữa thì sức đâu mà vớt bánh ? Anh Chất nghe vậy liền hăm hở :

    - Ối chào, tưởng cái gì khó cơ chứ. Bình coi nồi bánh ban ngày, ban đêm đến phiên tụi anh coi giùm cho.

    Mẹ hơi ngần ngừ. Liệu có thể tin tưởng vào cái lũ con trai vô tích sự không đây ? Tụi nó mà làm hấy nồi bánh thì thật toi công vất vả suốt mấy ngày. Chừng như hiểu ý mẹ, lũ Tài, Hòa nhao nhao góp ý :

    - Được rồi mà, mẹ để tụi con coi nồi bánh đi. Tụi con chia phiên ba người canh. Mẹ mua cho tụi con một lạng cà phê là được.

    Gì chứ cà phê là mẹ sẵn sàng cung cấp liền. Không những thế mẹ còn cứu trợ thêm cho nồi chè đậu đen nữa, miễn sao bà con tỉnh táo mà chăm chú củi lửa cho mẹ là tốt lắm rồi.

    Em nghe anh Chất phân công rõ ràng :

    - Từ giờ đến 9 giờ là phiên nhỏ Bình. Từ 9 giờ đến 12 giờ là phiên của anh. Từ 12 giờ đến 3 giờ là phiên nhỏ Hòa. Từ 3 giờ đến 6 giờ là phiên nhỏ Tài. 6 giờ vớt bánh phải không mẹ ?

    - Có thể sớm hơn một chút cũng không sao.

    Kể ra thế thì hơi bất công vì em phải canh những sáu tiếng đồng hồ, nhưng thôi khỏi phải thức khuya, với lại nếu em cằn nhằn thì không chừng phải lãnh trọn cả đêm như mọi năm. Mấy ông con trai thế là đã chứng tỏ thiện chí ghê lắm rồi.

    Nói cho cùng, canh nồi bánh chưng thì có gì là khó ? Cứ trông cho củi lửa cháy đều ba mặt, lâu lâu lại mở vung đổ vào ít gáo nước nóng đun sẵn ngay bên cạnh. Cái khổ là khói quá đi, khói muốn lòi con ngươi ra vậy đó. Lại lạnh nữa. Trời cuối năm sương sa tê buốt cả người. Phía nào quay vào lửa thì nóng rát, phía nào quay ra ngoài thì cóng xương.

    Em gân mình chịu đựng như vậy cho đến hơn 8 giờ. Anh Chất lần này có vẻ thủ tín, chịu khó quanh quẩn ở nhà không bỏ đi chơi. Thấy sắp đến phiên, anh trịnh trọng vào nhà khuân cái chiếu ra trải ngay xuống sân kế bên bếp lửa. Em la lên :

    - Trời đất, ở ngoài này lạnh lắm chịu gì nổi. Anh Chất vào nhà đi chừng mười lăm phút ra coi một lần là được rồi.

    - Thôi khỏi. Hòa vào mang cho anh cái chăn bông ra đây !

    Anh quấn chăn sù sù ngồi án ngữ ngay chỗ cửa ra vào. Nơi ấy có mái hiên che đỡ sương phần nào, nhưng chắn mất chỗ cho củi vào lò. Mà mặc kệ anh ấy, phiên của anh ấy mà.

    - Ui da mỏi lưng quá. Tên Tài vào lấy cho anh cái gối mau lên.

    Em ngán ngẩm nhìn anh gối đầu, quấn chăn nằm thù lù một đống. Mới chưa đầy nửa giờ chứ mấy ? Mà thôi kệ, để xem anh ấy làm ăn ra sao !

    Làm ăn ra sao thì biết liền. Vào nhà dọn dẹp một lát xong tính đi ngủ, em đảo qua nồi bánh xem tình hình. Trời đất ơi ! Ông anh ngáy khò khò, còn lửa bánh thì hiu hiu sắp tắt. Em lay anh :

    - Dậy mau, dậy mau cho củi vào mau đi anh Chất.

    - Ứ… ừ… ra chỗ khác đi, lộn xộn cái gì ?

    Anh gắt gỏng nhăn nhó rồi lại ngủ tiếp. Em chạy bay vào lo báo cáo mẹ. Mẹ vội vàng trở ra :

    - Cái thằng… không làm thì thôi còn nằm chướng thế này, ai mà cho củi vào bếp được hở trời !

    Phải thêm chị Ba phụ lực nữa, mẹ mới dựng được ông con cả dậy để tống vào buồng ngủ. Mẹ thở dài. Em thông cảm, bèn trả lời xuôi xị :

    - Thôi mẹ đi nghỉ đi vậy, để con coi đến khi nào tên Hòa ra thay.

    Mẹ lắc đầu nhìn em rồi bỏ vào nhà. Được cái rất may là tên Hòa đã rủ thêm được một đứa bạn để thức chung cho vui. Hai thằng lục đục đi lấy ấm đun nước pha café. Phải pha sẵn uống cho ngấm, cũng gần tới phiên rồi mà. Đang hì hục cho củi vào lò, em chợt nghe tên Tâm hỏi tên Hòa :

    - Ê Hòa, mày uống thử sao cà phê kỳ cục quá à.

    - Ủa ! Sao nó chua chua mày nhỉ ! Thôi đúng mẹ tao mua cà phê Lễ Ký rồi.

    Em vội vàng quay lại :

    - Chỉ láo. Chị đi mua cà phê Moka rõ ràng. Mấy đứa pha phách ra sao lại còn chê với bai.

    Tên Hòa nghe em cải chính, ấm ức mang bình cà phê đến cho em nếm thử. Vừa rót ra cốc, đưa lên miệng hớp một ngụm, em đã rùng mình phun phì phì, cố nén cơn buồn nôn khủng khiếp. Cà phê chi mà tanh tanh, chua chua, mằn mặn, ngòn ngọt, đắng đắng… chợt hiểu em la lên :

    - Chết cha rồi ! Hỏng rồi ! Tên Hòa lấy nhầm lọ bột ngọt rồi !

    Nghe em nói, Hòa và Tâm ngẩn ra nhìn nhau. Như còn chưa tin, Tâm vác “lọ đường” ra gần đèn để… nghiên cứu kỹ lưỡng. Em nghe nó lẩm bẩm :

    - Đâu có phải đường…

    Thế là đi đời món cà phê. Em ái ngại nhìn mấy đôi mắt nhướng lên không nổi của hai đứa, đành phải xua tụi nó đi ngủ. Thôi, nông nỗi này ta phải tự lực tự cường là hơn. Nói gì đến ông Tài, nửa đêm có mà súng cà nông bắn nó cũng chẳng thèm nhúc nhích, chẳng thà em bao thầu luôn cái vụ củi lửa còn được tiếng tử tế với đàn em.

    6 giờ sáng em vào mời bố mẹ ra vớt bánh. Chị Ba sẵn sàng một bên đón từng tấm bánh do bố vớt lên từ nồi, nóng hổi, rửa sạch trong thau nước lạnh, đưa cho em lau khô rồi chuyền sang mẹ. Mẹ xếp đều trên tấm phản để nén bánh cho róc nước.

    Khi mọi sự xong xuôi thì đã 8 giờ hơn. Em ngật ngưỡng lên lầu như trong cơn mộng du. Không còn cảm thấy gì ngoài nỗi mệt mỏi nặng trĩu, mênh mông… Tuy thế, trước khi chìm hẳn vào trong giấc ngủ em còn nghe tiếng lũ con trai nhốn nháo dưới sân :

    - A, bánh vớt xong rồi hả mẹ ? Kìa có cái bánh phòi ruột, mẹ lấy ra cho tụi con ăn sáng đi mẹ. Nóng hổi vừa thổi vừa ăn mà !

    Lê thị Thái Bình


     
     
    nguồn: hatnang.com

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Còn Một Đêm Nay

    Thanh Nam

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5646697]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5502561]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4639764]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471334]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4340943]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3600554]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2689867]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2493578]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2300475]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010543]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972335]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1548916]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470045]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1445744]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204071]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150639]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078721]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062566]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1028851]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026467]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959456]
    25.Quỷ Bảo [921728]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907592]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905329]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877038]
    29.Hắc Nho [852177]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843179]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840074]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756034]
    33.Tru Tiên [747775]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745217]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [661914]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622437]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592494]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569368]
    39.Hoàn Hảo [557786]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536793]
    41.Tầm Tần Ký [511989]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456266]
    43.Thiên Đường [452702]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [450879]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439790]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434020]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427437]
    48.Cậu Chó [417262]
    49.If You Are Here [411857]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408226]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm