hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Colleen Mc Cullough » Ám Ảnh[30260] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   2.5/7 - 6 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
    PAGE OF 40
     

    Colleen Mc Cullough

    Ám Ảnh



    Dịch giả: Văn Hòa



    Ám ảnh là cuốn tiểu thuyết đầy kịch tính. Mẹ cô - bà Elle là một phụ nữ xinh đẹp - bà quyết định qua Mỹ để tìm cha. Tại đây bà đã gặp Duke, nhưng cha anh ta - H.D Hyland - đã nhanh tay hơn và Elle đã trở thành tình nhân của ông. Khi H.D Hyland quyết định bỏ rơi bà thì một người con trai khác của ông là Babe lại muốn cưới Elle làm vợ. Vâng bi kịch bắt đầu từ đây…Và kết thúc là bà đã chết bất đắc kỳ tử khi Niki còn rất nhỏ. Ai đã giết bà? Ai là cha của Niki? Và nỗi ám ảnh đã theo Niki từ khi cô bé vừa lọt lòng đến khi cô trưởng thành và quyết định trả thù cho người mẹ xấu số của mình. Cô bị ám ảnh bởi cái chết bất đắc kỳ tử của của người mẹ, cũng như luôn bị ám ảnh bởi những nỗi đau khổ của bà ngoại và của mẹ cô khi bị những người đàn ông mà họ thương yêu ruồng bỏ họ, và bị ám ảnh bởi cả mẹ cô cũng như cô đều là những người con hoang không có cha. Và cô đâm ra nghi ngờ tất cả cũng như khép kín lòng mình khi có những chàng trai muốn thổ lộ tình cảm với cô… Và cuối cùng thì cô cũng tìm được kẻ đã giết mẹ cô cũng chính là người đã sinh ra cô.



    Chương 1

    Chiếc Rolls Royce màu xanh da trời đang chạy chầm chậm trên con đường rộng vắng tanh, bỗng thắng gấp để tránh khoảng một chục con ngựa vằn từ một khóm cây cọ phóng ra băng qua đường.

    Ngồi ở ghế sau, Niki Sandeman bị đẩy ra phía trước vì xe bất thần giảm tốc độ. Cô vung hai tay ra để chống vào tấm ngăn bằng gỗ sơn mài ngăn đôi bên trong xe. Ngay cả sau khi đã lấy lại thăng bằng, cô vẫn ngồi ở mép nệm để quan sát những con vật ở xứ lạ, màu đen và trắng, đang biến mất ở một lùm cỏ cao.

    Ngựa vằn! Khó tin rằng cô không phải đang ở Châu Phi, mà là trên một hòn đảo của tư nhân chỉ cách bờ biển Carolina Bắc mười lăm dặm. Dĩ nhiên không phải dễ dầu gì mà cô có mặt trên đảo Hồng Hạc này. Chẳng phải cô đã bị cấm không bao giờ được đặt chân lên cái thiên đàng riêng của dòng họ Hyland này, từ khi cô sinh ra đời hay sao?

    Niki Sandeman không nén được nụ cười tự mãn. Dù gia đình Hyland không muốn, họ cũng đã bị bắt buộc phải nhượng bộ và mời cô đến nhà họ để họp bàn hôm nay.

    Niki mở cờ trong bụng. "Duke" Hyland ắt hẳn phải nuốt một liều thuốc đắng, tuy cô có thể tiên đoán rằng, ông ta sẽ tìm cách làm nhục cô để gỡ gạc lại, một khi cô ở trên đất của ông ta. Được lắm, cứ để cho ông thử làm …

    Tiếng người tài xế cắt đứt dòng tư tưởng của cô:

    - Xin lỗi đã làm cô bị sốc, thưa cô Sandeman.

    Tài xế là một người đàn ông mặt đen bóng như mun, đầu tóc bạc phơ dưới cái mũ đồng phục. Ông ta tự giới thiệu một cách đơn giản là Lazarus, khi đón cô xuống máy bay ở sân bay riêng. Niki dựa lui và nói:

    - Không sao, Lazarus. Chắc ông khó lái xe giữa những con dã thú chạy khắp nơi như thế này.

    Họ mới đi được hai dặm khỏi phi trường, mà Niki đã thấy từng đàn thú vật khác loại, hươu cao cổ, linh dương, trâu nước, cũng như đàn chim có lông màu hồng và chân dài, đang bơi lội trong một cái vịnh mà con đường đang chạy quanh, do đó hòn đảo này đã được đặt tên là Đảo Hồng Hạc. Người tài xế cười khúc khích đáp:

    - Dạ phải, thưa cô. Chắc chắn là dễ lên ruột lắm.

    Niki thấy mắt người tài xế liếc nhìn cô trong kính chiếu hậu như để xem ông ta có thể nói tự do đến mức nào. Ông ta có vẻ tin tưởng ở cô nên nói tiếp:

    - Đem những sinh vật này đến một nơi cách xa chỗ Chúa đã đặt chúng nó như thế này có vẻ là kỳ cục, phải không? Tôi muốn nói rằng, nếu người ta có khả năng làm được việc đó, thì tại sao lại không xây lên một tòa cung điện ngay giữa rừng già?

    - Tôi chắc, có một số người muốn chứng tỏ mình có thể làm như Chúa Trời, vì có nhiều tiền.

    Người tài xế do dự một lúc, rồi phá lên cười vui vẻ:

    - Ờ, cô nói rất đúng sự thật, thưa cô. Gia đình Hyland thật tình thích phô trương khả năng của đồng tiền … Chẳng phải là tôi có lý do để than phiền. Luôn luôn tôi và gia đình tôi được đối xử tử tế, ông Duke và ông cụ thân sinh ra ông ta trước đây luôn luôn đối xử tốt với chúng tôi.

    Cặp mắt màu nâu của ông ta lại liếc vào kính chiếu hậu để quan sát cô. Niki gật đầu rồi quay nhìn qua cửa sổ. Lời nói của người tài xế làm cô chua xót. Phải chi họ đã đối xử tốt với mẹ cô, thì cuộc đời của hai mẹ con đã khác nhiều.

    Niki nghẹn ngào vì xúc động. Cô vội đưa bàn tay lên để chùi nước mắt bắt đầu ứa ra. Cô tự bảo, không được yếu đuối trong lúc này, đây không phải là lúc để nuối tiếc quá khứ. Cô phải bám vào sự tức giận đã là động cơ của cô trong nhiều năm qua, tức giận vì những chuyện đã xảy ra. Động cơ ấy đã luôn luôn thúc đẩy cô, dẫn đưa cô đến lúc này, là lúc cô gần đạt được chiến thắng kẻ thù và trả được mối thù vì họ đã đối xử tàn tệ với mẹ cô.

    Niki nghĩ rằng, có lẽ cần sửa sang lại trang điểm, nên cô lấy hộp phấn từ cái bóp da kỳ đà đeo ở vai và mở ra để soi gương. Không phải vì làm dáng, mà vì biết rằng cô phải không có chổ nào chê bai được trong cuộc họp sắp tới. Cô đã cân nhắc và chọn kỹ từng điểm dáng vẻ bên ngoài của cô, để chứng minh là cô không thua họ về khiếu thẩm mỹ, lịch sự, cũng như chất lượng.

    Thiên chức chắc chắn đã dự phần trong đó. Ba mươi ba tuổi, Niki Sandeman đang ở độ sung mãn nhất của sắc đẹp. Cô có làn da mịn như lụa, mái tóc dày màu vàng óng ả, hai gò má cao, cái miệng cương quyết, mạnh bạo và đôi mắt màu xanh da trời đậm. Will đã gọi đôi mắt ấy là đôi mắt của người Gypsi. Phải rồi, cô nghĩ thầm, ta đã là một người Gypsi quá lâu, trên đường đi tìm một chỗ của mình. Nhưng thời đó đã qua. Những năm dài sống lưu vong sắp sửa chấm dứt.

    Trong một vài phút, Niki thư giãn và ngắm nhìn những cảnh tuyệt đẹp đang hiện ra bên ngoài kính xe, những màu sắc rực rỡ của hàng ngàn chùm hoa kỳ lạ mọc hai bên đường, những con chim có lông sặc sỡ thoáng hiện ra trên những cành cây cao và các bụi rậm, những đàn thú vật của những nơi xa xăm, di chuyển rất đẹp. Cô đã nghe nói nhiều về chỗ này. Cô nhớ đã nghe mẹ cô là Elle kể về chỗ này khi cô còn rất bé. Phải chăng đó là ký ức sớm nhất của cô? Mẹ cô đã nói đến chỗ ấy, như một phần trong quyền sở hữu của cô, vào một ngày nào đó sau này cô được hưởng. Trong những ý kiến ám ảnh mẹ cô và đã không thực hiện được, đáng buồn nhất là ý kiến cho rằng một ngày nào đó cô sẽ được vào và thậm chí ngự trị trên cõi thiên đường này. Bởi vì bây giờ Niki thấy tận mắt là thực tế còn hơn xa quang cảnh do mẹ cô đã phác họa. Đây là cả mười ngàn mẫu Anh, trong đó có những dòng suối, thác nước, khu bảo vệ thú rừng, rừng già, tất cả đều do bàn tay con người tạo ra và chứa những loại chim, cá và cây từ những vùng xa lạ nhập vào như từ các đảo ở Nam Thái Bình Dương. Khi ngồi trên máy bay, Niki cũng đã thấy nhiều chiếc du thuyền đậu chụm vào nhau trong một cái vịnh nhỏ, ở một đầu hòn đảo có hình lưỡi liềm này và một khu gia cư nguy nga chung quanh có những có những khu vườn được săn sóc kỹ lưỡng trãi dài xuống những bãi biển cát trắng. Trong thế giới ngày nay, Đảo Hồng Hạc là một lãnh địa phong kiến lỗi thời của dòng họ Hyland, được phục vụ bởi một đội quân kẻ ăn người ở, sống trong những túp lều nhỏ đơn sơ, giống như ông bà cha mẹ của họ trước đây đã sống.

    Theo một chuyện được kể lại, hòn đảo này đã thuộc về tay của ông tổ dòng họ là H.D Hyland, do đánh thắng trong một ván bài. Nhưng Niki biết sự thật là khác. Tài sản khổng lồ này đã được mua chỉ với giá nửa triệu đô la, của một người đầu cơ chứng khoán vào năm 29. Thủ đoạn này là điển hình. Với tiền bạc vô tận, dòng họ Hyland luôn luôn sẵn sàng sà xuống rúc rỉa những bộ xương của bạn cũng như xương thú, giống những con kên kên.

    Chuyện đó rồi không bao lâu nữa sẽ phải thay đổi. Rất sớm.

    Chiếc Rolls Royce quẹo vào một cái cổng rộng có vòm bằng sắt uốn, thếp vàng, gắn một chữ H thật lớn. Ở đằng xa, một tòa nhà đồ sộ màu trắng đứng sừng sững, cuối một con đường dài thẳng tắp, hai bên trồng những cây đu.

    Tuy trước đó Niki đã cảm thấy tự tin, bây giờ cô cảm thấy căng thẳng khi nhìn thấy lần đầu tòa nhà có tên là tòa nhà Hoàng Hôn. Tòa nhà này có biểu tượng của dòng họ Hyland, đã chiêu đãi những chính khách, nhà doanh nghiệp, chủ ngân hàng có quyền thế nhất nước Mỹ, những ngôi sao màn bạc ở Hollywood, thậm chí cả những vua chúa từ Châu Âu đến. Và trong tòa nhà ấy, hôm nay Niki sẽ phải đương đầu với không những chỉ một kẻ thù, mà là cả một liên minh…

    Để chuẩn bị cho cuộc thách thức, cô hình dung ra từng người một, trong ba người đang liên kết để chống cô. Đứng đầu là người gia trưởng, Edward Hyland, tên gọi thân mật là "Duke", một con người ngạo mạn và ác độc. Với một bề mặt quý phái miền Nam. Người thứ hai là Penelope Hyland, tên thân mật là "Pepper", đã làm cho Niki nổi da gà trong lần gặp trước đó.

    Chỉ người thứ ba không gợi lên sự thù ghét hoặc khinh bỉ nào nào ở Niki. Đó là "Babe", không ai gọi anh ta bằng tên thật là William bao giờ. Anh này thật ra cũng là một nạn nhân của gia đình giống như Elle, tuy anh ta có những đặc quyền do của cải mang lại. Đối với Babe, Niki còn có thể thương được. Thật ra, cô nhớ lại đã có một thời, cô có cảm tình với anh ta…

    Chiếc xe đậu lại trước hàng cột cao ngất ở cửa vào chính của tòa nhà kiểu Hy Lạp, người tài xế đi vòng quanh xe để mở cửa xe cho Niki, rồi theo cô đến trước cánh cửa đồ sộ, dùng cái búa bằng đồng sáng loáng, gõ vài lần vào cửa. Niki sửa lại bộ áo quần hiệu Valentino bằng vải phin màu ngà và sửa lại cổ áo mặc trong bằng lụa màu xanh nước biển.

    Một quản gia người da đen mặc áo vét trắng bước ra mở cửa. Lazarus nói:

    - Đây là cô Sandeman. Ông Duke đang chờ cô ấy.

    - Chào cô. Xin cô vui lòng theo tôi - người quản gia nói.

    Niki đi băng ngang qua tiền sảnh rộng thênh thang, ở đó có treo cả một dãy tranh vẻ chân dung các người trong dòng họ Hyland từ xưa đến nay. Nhìn lướt qua các bức chân dung ấy, cô cảm thấy nặng ở ngực và hơi chóng mặt. Làm như họ cũng liên kết để chống cô và nói vẻ mặt tự mãn: "Cô không thuộc về nhà này và sẽ không bao giờ là vậy".

    Cô không nhìn vào các bức tranh nữa và tự nhắc nhở nữa là đừng yếu đuối. Ta đã đi một đoạn đường rất xa, không có gì ngăn chặn được ta. Cô nắm tay lại và đi theo người quản gia vào một thư viện rộng.

    Và họ đang ngồi đấy, trên những ghế nệm dài bọc gấm, giữa những của cải tích lũy của họ. Những bức tranh của Matisse và Renoir treo trên tường, bộ sưu tập sách quý vô giá của dòng họ Hyland và những đồ cổ đẹp nhất có thể mua được với tiền bạc.

    Bức tranh gia đình dễ thương làm sao, Niki nghĩ thầm, trong khi để ý đến lớp son phấn lòe loẹt của Pepper cố che giấu tuổi già và khuôn mặt lo lắng của Babe, cuối cùng là vẻ mặt thù ghét lộ liễu của Duke. Ông ta cũng giống như một con thú hoang, Niki nghĩ bụng, có điều ông ta còn nguy hiểm hơn những con thú do ông ta mang về đây.

    Chỉ có Babe đứng dậy, tiến lên đón cô. Người to như một con gấu, cao 1,88m. Anh đã bốn mươi lăm tuổi mà khuôn mặt vẫn còn như trẻ con, tóc vàng quăn tự nhiên và mắt xanh trong trẻo, một khuôn mặt chứng tỏ anh chưa bao giờ bị bắt buộc phải chịu đựng sự nhọc nhằn về thể chất, hoặc thậm chí phải lấy một quyết định khó khăn nào, vì chế độ con trưởng nắm hết quyền của miền Nam, vẫn còn ưu thế trong dòng họ Hyland. Babe đã bị người anh cả không cho tham dự tích cực vào công việc kinh doanh của gia đình Hyland, hoạt động chính của anh hiện nay là đua thuyền có động cơ mã lực lớn, mà anh bỏ hàng triệu đô la ra để vẽ kiểu và tự đóng lấy. Tuy môn thể thao này là nguy hiểm, ngay cả những sự căng thẳng ấy cũng không để lại dấu vết gì nơi anh. Niki chợt nghĩ rằng, Babe có lẽ không để tâm đến những nguy hiểm, bởi vì anh ta không bao giờ coi cuộc đời của anh ta có giá trị gì nhiều. Babe nói:

    - Chào cô Niki… lâu lắm không gặp.

    - Phải, lâu lắm - Niki đáp, cô không ưa những lời xã giao chiếu lệ.

    - Mời ngồi, Niki - Pepper Hyland nói với giọng khàn khàn, vì đã hút trong nhiều năm loại thuốc điếu không có đầu lọc của công ty Hyland sản xuất dưới nhãn hiệu "Kim Tự Tháp". Đã bốn mươi bảy tuổi, Pepper vẫn còn một thân hình vạm vỡ mượt mà và một khuôn mặt loắt choắt như mặt mèo giữa mái tóc vàng cắt ngắn. Tuy nhờ kiêng ăn rất kỹ và giải phẫu thẫm mỹ, nên chị ta vẫn còn giữ được một ảo ảnh trẻ trung. Niki có thể thấy chung quanh mặt chị ta đã bắt đầu có nhiều nếp nhăn.

    Tuy giọng nói của Pepper hách dịch, Niki không nói gì hết, cô ngồi xuống một đầu chiếc ghế nệm dài mà đầu kia Babe đang ngồi. Cứ để cho họ nghĩ rằng cô sẵn làng nghe họ.

    - Cô muốn dùng cà phê không? - Babe nói, không sợ làm cho người anh bất bình.

    Niki có lẽ đã trả lời không, nhưng Duke Hyland không để cho cô kịp nói. Ông ta nói với Babe với giọng miền Nam kéo dài mà ông ta đã giữ được và cố vun vén, không như Babe và Pepper:

    - Tôi không nghĩ rằng chúng ta phải làm như là giờ uống cà phê vui vẻ buổi sáng. Niki không muốn ăn hay uống với chúng ta đâu.

    Ông ta quay qua cô:

    - Phải không Niki?

    Niki nhìn lại Duke trừng trừng. Câu hỏi không những là một sự phủ nhận, mà còn là một lời nói châm chọc cay độc, bởi vì đã có một thời cô sẵn sàng đổi bất cứ cái gì trong đời, để được ngồi chung bàn ăn với họ. Cô lạnh lùng đáp:

    - Không, không còn nữa.

    - Vậy thì chúng ta hãy bắt đầu bàn công việc, được chưa?

    Nói thì nghe gấp rút như vậy, nhưng Duke ngừng lại để lấy một điếu thuốc có đầu lọc, để chung với nhiều điếu khác trong một cái tách vàng, đặt trên bàn cạnh ghế ông ngồi.

    Niki tiếp tục nhìn ông ta trừng trừng, trong khi ông lấy ra một hộp quẹt máy bằng vàng, hiệu Dunhill và châm lửa đốt thuốc hít một hơi. Có một thời ông ta đã là một trong những người đàn ông bảnh trai nhất mà cô đã từng thấy, với mái tóc màu gỗ sồi rũ xuống trên đôi mắt màu xám bình thản, một cái mũi dọc dừa, một cái cằm cương nghị có vết chẻ ở giữa. Bây giờ tóc ông đã hoa râm, cặp mắt gần như đã phai hết màu và khuôn mặt hốc hác, bơ phờ. Phải chăng chỉ vì thời gian hay vì những thói quen xấu mà ông đã mất hết vẻ đẹp trai cố hữu, thay vì tinh thần của ông thối nát nên nó đã bị gậm nhấm từ bên trong?

    Duke nói tiếp:

    - Chỉ có một lý do để chúng tôi gọi cô đến đây, vì đó là chúng tôi sẵn sàng để đưa ra một đề nghị với cô. Tôi nghĩ rằng cô đã đến, bởi vì cô sẵn sàng nghe đề nghị ấy. Nhưng cô đừng lầm, Niki, với chúng tôi không thể mặc cả được đâu. Cô chỉ có được cơ hội này và nếu cô không muốn nắm lấy nó…

    Ông bỏ lửng câu nói, như một lời đe dọa lơ lững trên không.

    Niki vẫn nhìn trừng trừng vào ông. Duke nhếch mép mỉm cười và nói tiếp:

    - Nhưng bởi vì cô đã nhận lời mời của chúng tôi, tôi nghĩ rằng đó là vì cô đã sẵn sàng nghe xem cô sẽ được gì.

    - Phải, tôi sẵn sàng nghe - Niki đáp.

    - Tốt lắm. Vậy thì đây, tôi nói: năm chục triệu đô la không một ràng buộc gì hết.

    Ông ngừng lại một chút để cho con số khổng lồ ấy ngấm vào, rồi nói tiếp:

    - Để đổi lại, cô phải thỏa thuận chấm dứt việc… gây sự với chúng tôi và từ khước vĩnh viễn mọi đòi hỏi quyền lợi trong công ty thuốc lá Hyland. Cô sẽ phải làm giấy tuyên bố cô không có quyền gì trong đó hết.

    Niki lặp lại trong đầu, năm mươi triệu đô la. Ngay cả đối với dòng họ Hyland, đó cũng là một số tiền rất lớn. Nó nói lên cho cô biết họ đang khiếp sợ.

    - Và các người tính trả tiền bằng cách nào? - Cô hỏi.

    Pepper xen vào trả lời thay và tỏ ra đoàn kết với Duke:

    - Bằng cách nào tùy cô. Chi phiếu… và… tài sản có số ở một ngân hàng Thụy Sĩ. Cô có thể có một số nữ trang của tôi nếu cô thích.

    Duke lại nói:

    - Các luật sư của chúng tôi đã nhận được chỉ thị. Số tiền có thể được chuyển giao trong vòng hai mươi bốn giờ.

    - Hay lắm, như vậy là chỉ trong một ngày, bằng chỉ một hành động, các người định xóa hết tất cả sự đau đớn và khổ sở các người đã gây ra từ khi tôi ra đời, à không, kể từ ngày tôi được thụ thai. Vậy thì tôi cho các người biết, số tiền ấy chưa đủ bù đắp.

    Duke và Pepper chồm tới nhìn cô với vẻ mặt sửng sốt. Nhưng chỉ một lát sau Duke đã phản ứng:

    - Vậy thì cô muốn bao nhiêu? Cái giá của cô là bao nhiêu… để đi thật xa và vĩnh viễn biến mất? Thế nào cô cũng có một cái giá chứ, Niki, tôi chắc vậy. Mẹ cô đã bị mua chuộc, nên tôi chắc rằng cái đó nó cũng có trong dòng máu của cô…

    Niki bỏ qua câu nhục mạ mà không nói gì. Đó là cách của Duke muốn đánh bại cô, bằng cách chọc tức cô để cô mất quyết tâm. Cô bình tĩnh đáp:

    - Phải, tôi có một cái giá.

    - Giá đó là bao nhiêu? - Babe hỏi, vừa ngạc nhiên vừa tò mò.

    Niki nhìn quanh từng người một đang chờ cô trả lời, rồi đáp:

    - Đó là cái giá tôi đã luôn luôn muốn, cũng như mẹ tôi đã muốn. Tôi muốn được hưởng tên họ và tất cả những quyền lợi khác kèm theo việc đó.

    Cả Babe và Pepper nhìn vào người anh cả. Còn Duke thì cười ầm lên:

    - Cô không bao giờ có được đâu, Niki. Không bao giờ.

    Niki đứng dậy nói:

    - Vậy thì tôi đã phí thì giờ khi đến đây.

    Cô bắt đầu đi ra cửa. Duke gọi với theo:

    - Sẽ không còn một đề nghị nào khác đâu. Và nếu như cô ra về, mà không ký vào các giấy tờ tôi đã chuẩn bị sẵn ở đây, thì cuộc tranh chấp do cô khởi đầu sẽ tiếp tục và nó sẽ trở nên xấu hơn nhiều, tôi cho cô biết vậy. Chúng tôi sẽ làm cho cô phải ước mong rằng cô đã không bao giờ sinh ra trên đời này.

    Niki dừng lại và quay lui nói:

    - Cái đó không có gì mới mẻ, Duke. Ông đã làm việc đó rồi, hơn một lần. Ông H.D, tất cả các người…

    Babe đứng bật dậy và năn nỉ:

    - Niki, hãy để cho việc này kết thúc, vì quyền lợi của cô cũng như của chúng tôi. Cô hãy nhận món tiền ấy. Cô không thấy rằng Duke không thể nào nhượng bộ hay sao? Nếu không có anh ấy đồng ý, thì dù cho tôi muốn…

    Pepper ngắt lời trước khi anh ta nói hớ để lộ sự rạn nứt trong nội bộ:

    - Babe! Không phải chỉ là Duke, mà là cả gia đình! - Chị ta nhìn vào Niki - cũng vì H.D nữa. Chúng ta phải nghĩ đến hương hồn của ông.

    Niki nhìn lại Pepper với sự khinh thị ra mặt. Bộ chị ta nghĩ rằng lập trường của chị ta viện đến sự kính trọng đối với người đã chết sao? H.D Hyland đã là nguồn gốc gây ra sự đau khổ mà Niki đã quyết tâm trả thù.

    Cô quay lưng lại và tiếp tục đi ra. Đằng sau cô, Duke la rầm lên tức giận:

    - Đây là cơ hội cuối cùng của cô, Niki.

    Cô dừng lại một lần nữa ở cửa và nói, không ngoái lui:

    - Không, Duke, ông đã nói ngược và ông biết. Đây là cơ hội cuối cùng của ông.

    Cô bước dọc theo hành lang cẩn đá cẩm thạch, băng qua tiền sảnh và ra cửa trước.

    Chỉ khi ra đến ngoài, cô mới dừng lại để thở. Lúc đó cô mới nhận thức mình đang rung rẩy. Dầu đã tỏ ra bạo phổi, cô vẫn lo không biết có thực sự thắng được không. Cuộc tranh chấp để đòi được công nhận là con gái của H.D Hyland đã chiếm hết cuộc đời cô và nghị lực của cô. Phải chăng đây là một cuộc thánh chiến cao quý phải tiếp tục để cho cuộc đời của mẹ cô cũng như cuộc đời cao quý của cô có ý nghĩa, hay chỉ là một sự ám ảnh có cơ tiêu diệt đời cô?

    Cô biết ngay cả lúc này, nếu muốn lấy tiền cũng chưa phải là quá trễ, cô có thể từ bỏ cuộc đeo đuổi tìm kiếm sự chính thức hóa.

    Người tài xế đã thấy cô và đang mở sẵn cửa xe. Thấy cô chần chừ, ông ta hỏi:

    - Cô ra về chưa, cô Sandeman?

    Cô chỉ ngần ngừ thêm một giây, rồi nói:

    - Có, Lazarus. Tôi ra về đây.

    Niki hiểu rằng không còn sự lựa chọn nào khác. Dẫu đó có phải là một ám ảnh hay không, đó cũng là số mệnh của cô. Việc đó đã được khởi đầu cách đây đã lâu, vào một ngày đẹp trời mà bất cứ người phụ nữ nào cũng bị ru ngủ và tin vào những chuyện thần tiên, như việc đó đã xảy ra một cách bi thảm cho mẹ cô.

    ° ° °

    Monaco, 12 tháng 4 năm 1956, 6g30 sáng



    Tại hải cảng của tiểu vương quốc Monaco, ông hoàng Rainier của xứ Monaco đã lên chiếc du thuyền Deo Juvanta II nhổ neo chạy ra vịnh Hercules để đón chiếc tàu thủy chạy hơi nước Constitution đang vào xứ của ông để nghênh đón vị hôn thê của ông là Grace Kelly đang đến vương quốc nhỏ bé do ông trị vì.

    Chen chúc nhau trên các sân thượng của sòng bạc và trên các đường phố dọc theo bờ biển, hai mươi ngàn người dân Monaco, các kí giả, du khách và người hiếu kỳ từ khắp thế giới đổ về quan sát chiếc du thuyền đang băng qua vịnh, mang theo ông hoàng Rainier đứng ở mũi.

    Các đám đông không ngại mưa lất phất, sẵn lòng đứng chờ bao lâu cũng được, để nhìn thấy người phụ nữ trẻ đẹp, lộng lẫy, đã thoái vị ngôi nữ hoàng điện ảnh, để trở thành một bà tiểu vương trong đời thật.

    Trên một sân thượng, Gabrielle Veraix chống tay vào lan can bằng đá, đã đẩy lui đám người sau lưng cô càng lúc càng đông. Elle, tên người ta thường gọi cô, là một thiếu nữ mười chín tuổi, thân hình mảnh dẻ, có khuôn mặt trái tim xinh đẹp, đôi mắt nâu và mái tóc nâu nhạt cắt ngắn trên vai, trông có vẻ mảnh mai, yếu ớt, thậm chí trẻ con. Tuy nhiên cô có sức mạnh trong thân mình và hai cánh tay thon nhỏ, nhờ đã làm lụng từ khi lên tám và bơi lội theo lời mẹ ở những con suối trên núi từ khi còn bé. Khi Elle Veraix đẩy lại, dù là một đám đông, cũng thấy kết quả. Sức đè nặng sau lưng cô giảm bớt, xê dịch qua chỗ khác kháng cự yếu hơn.

    Elle lại chú mục vào chiếc du thuyền của hoàng gia, bây giờ đang đến gần chiếc tàu thủy hơi nước, nhưng xa quá, cô chỉ thấy ông hoàng như một chấm đen ở mũi tàu.

    - Chuyện gì đang xảy ra? - Elle hỏi và thúc tay vào một ông to béo đứng bên cạnh có một ống nhòm.

    Ông ta không trả lời một lúc, rồi vọt miệng nói:

    - Cô ta kia kìa, đang ở trên mũi tàu lớn … và cô đang vẫy tay chào ông hoàng.

    Nghe ông kể, đám đông khoái chí vỗ tay reo hò.

    - Bây giờ ông hoàng đang đưa tay lên và chào lại cô ta.

    Đám đông cười vang.

    Nhưng Elle lại nhăn mặt. Sao lại chào? Thật là cụt hứng! Cô đã nghe thiên hạ bảo rằng, đó là một chuyện tình như trong truyện thần tiên, cuộc đeo đuổi kỳ lạ và cuộc hôn nhân do sắp đặt giữa ông hoàng và nữ minh tinh điện ảnh, Elle nghĩ bụng. Dĩ nhiên lấy một người đàn ông chủ một cung điện là một điều hay… nhưng xứ do ông trị vì chỉ bằng lỗ mũi và thậm chí ông không giàu bằng gia đình vợ, người ta đồn thế - thật vậy, cái xứ nhỏ bé cần tiền của cha cô dâu cho cô làm của hồi môn. Hơn thế nữa, hai vợ chồng không lãng mạn chút nào. Nếu có bao giờ cô có một chuyện tình như trong truyện thần tiên, Elle nghĩ thầm, cô sẽ không muốn ông hoàng của cô chào kính cô. Cô sẽ muốn ông nhào tới phía cô, nhưng từ du thuyền xuống nước để bơi nếu cần, ôm chầm lấy cô vào hai tay - dù đang có một ngàn người quan sát - và hôn cô ngấu nghiến, sờ khắp người cô, làm cô lên đến tột đỉnh của sự say mê, mà cho đến nay, cô chỉ biết qua sự tự sờ mó vào bản thân mình.

    Không còn tìm thấy thú vị ở quang cảnh đó, Elle xách cái va li bằng cạc tông lên và chen qua đám đông. Cô bắt đầu đi xuống dốc hướng về trung tâm thành phố Monte Carlo. Dầu sao, cô đến đây không phải để xem cuộc đời của một minh tinh màn bạc Mỹ biến chuyển ra sao. Cô đến đây chỉ vì biết rằng chuyện đó sẽ làm nhiều người từ khắp thế giới đổ xô đến đây - và chắc chắn trong đó sẽ phải có người đàn ông mà cô đã trải qua gần hết cuộc đời để mơ tưởng đến.

    Để biến giấc mơ thành sự thật, Elle đã lặn lội từ một làng nhỏ làm nghề nông ở tỉnh Provence, chỉ cách biên giới Monaco tám mươi cây số. Thay vì tiêu phí số tiền ít ỏi của cô vào phương tiện chuyển vận, cô đã đi bộ suốt quãng đường, ra đi trễ hôm qua để sáng nay có mặt ở đây, chỉ nghỉ một lúc để ngủ một giấc ngủ ngắn trên một cánh đồng dọc đường. Cho nên bây giờ cô mệt, nhưng không có ý muốn nghỉ ngơi. Người đàn ông cô tìm ắt hẳn phải có ở đây, đâu đó trong các đám đông, cô nôn nóng muốn gặp người ấy.

    Và cô biết nên bắt đầu tìm ở đâu.

    Cô đi theo các đường phố, ra đến bến tàu, từ đó cô đã thấy chiếc du thuyền ra đi - và sẽ trở lại sau khi rước cô minh tinh điện ảnh ở chiếc tàu thủy. Elle len lỏi qua các đám đông cho đến khi đứng trước cái ba- ri- e có lính gác mặc bộ quân phục đặc sắc của Monaco. Làm như có quyền đi qua, cô bắt đầu đi bọc quanh cái ba- ri- e. Một cảnh sát viên trẻ có ria mép nắm cánh tay cô giữ lại.

    - Nhưng tôi đang tìm một người - cô giải thích.

    - Ai?

    - Cha tôi …

    Người cảnh sát nới tay nhưng vẫn giữ cô.

    - Tại sao ông ấy có ở đây?

    - Ông ấy có lẽ ở chỗ các ký giả. Tên ông ấy là Ralph Sandeman và ông chụp hình cho các tờ nhật báo.

    - Các tờ báo nào?

    - Tôi không biết - Elle buột miệng nói ra sự thật không kịp ngăn lại.

    Người cảnh sát mỉm cười ngờ vực:

    - Vậy là cô không biết cha cô làm việc ở đâu à…

    - Tôi…

    Cô nghẹn họng. Làm sao cô giải thích được? Không phải chỉ có điều đó cô không biết. Thậm chí cô chưa bao thấy Ralph Sandeman.

    Nhưng cô bỗng nảy ra một ý. Giật cánh tay ra, Elle bỏ va li xuống đất và ngồi khom xuống mở ra. Cô lục lọi dưới đống áo quần, lấy ra một tấm ảnh đen trắng và đưa ra trước mặt viên sen đầm (quân cảnh).

    - Đây là một tấm ảnh do ông chụp. Nó đã nổi tiếng. Ắt hẳn ông đã thấy nó.

    Người cảnh sát cầm tấm ảnh ngó lướt qua. Đó là bức ảnh một phụ nữ có thân hình cân đối, mặc một bộ áo tắm sẫm màu, bóng loáng như da hải cẩu, thân mình uốn thành vòng cung, hai cánh tay dang ra như đang bay, máy ảnh đã ghi lại hình cô giữa lúc đang thực hiện một cái nhảy tuyệt hảo xuống nước.

    Người cảnh sát nhún vai và chỉ lúc đó Elle mới nhận thức anh ta còn quá trẻ, nên không hề đọc báo, hay thấy gì nhiều về Thế vận hội 1936, dẫu rất nổi tiếng.

    - Không hề gì - cô nói và lấy lại tấm ảnh cất vào va li.

    - Rất tiếc, cô em - người cảnh sát nói - nhưng không phải nói chuyện vô lý như thế mà cô hòng vào đây nhìn Grace.

    - Không phải tôi dùng mẹo ấy - cô ôn tồn nói và đã bắt đầu đi lui.

    Nhưng cô chưa nản lòng. Có lẽ còn nhiều cách để tìm được cha cô. Dĩ nhiên ông ấy có ở đây - mọi ký giả nhiếp ảnh của cả thế giới có lẽ đều có mặt ở đây - và đám cưới sẽ lưu giữ ông nhiều ngày ở đây.

    Tuy nhiên, đến tối, Elle bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Cô đã đi đến Hermitage, rồi khách sạn Paris và những khách sạn sang trọng, cùng nhiều khách sạn nhỏ hơn… không đâu có Ralph Sandeman đăng ký mướn phòng trong đám khách có nhiều người Mỹ.



    Cô đã chận bất cứ người đàn ông hay phụ nữ nào cô đi ngang qua có đeo phù hiệu báo chí, hay máy ảnh lớn của ký giả, và ai cô cũng hỏi có biết Ralph Sandeman không. Một nhiếp ảnh viên người Mỹ thật sự đã tỏ vẻ nhận ra được tên ấy liền; nhưng qua tiếng Anh của anh ta nói rất nhanh, Elle chỉ hiểu lõm bõm được là anh ta không biết Ralph Sandeman có ở đâu tại Monaco hay không.

    Tuy vậy, Elle vẫn giữ hy vọng trong một lúc. Ralph Sademan chụp ảnh những sự kiện quan trọng và tuyệt vời xảy ra trên thế giới, cũng như ông ta đã có mặt ở đấy để chụp ảnh mẹ cô trong lúc đoạt huy chương bạc ở Thế vận hội. Dĩ nhiên ông phải có ở đây! Ông có thể ở nơi nào khác? Đây không phải là thời sự quan trọng nhất và tuyệt vời nhất đang xảy ra trong thế giới hôm nay sao?

    Nhưng khi màn đêm buông xuống, Elle khó lòng giữ được ảo tưởng. Trong khi lang thang qua các đám đông tụ tập khắp nơi, cô chợt bừng tỉnh rằng mình đã suy đoán quá nhiều. Có lẽ Ralph Sandeman không còn chụp ảnh cho các nhật báo; có lẽ ông ta được gởi đi nơi khác. Có lẽ… ồ, cô không còn muốn nghĩ vậy, nhưng rất có thể không còn sống. Ông có lẽ chưa già lắm… nhưng mẹ cô còn nhỏ tuổi hơn ông, mà đã qua đời thì sao.

    Sự ngờ vực bắt đầu gieo mầm, rồi đâm rễ, rồi xâm chiếm đầu óc cô. Từ lạc quan, cô trở thành tuyệt vọng. Điên khùng quá, có lẽ là vậy, nhưng cô đã tin chắc sẽ tìm được ông… cô tưởng tượng ông sẽ hân hoan vì được đoàn tụ với cô, cũng như cô với ông, sẽ chăm lo cho cô, sẽ đem cô về Mỹ…

    Nếu tất cả chuyện ấy đã hóa ra lố bịch, thì cô còn gì nữa? Có thể nào cô chỉ việc trở về Bizerque, cái làng nhỏ cô đã rời bỏ hôm qua? Trở về nơi cô luôn bị người ta xì xào… nghi ngờ… xem như một đối tượng để thương hại đáng xấu hổ? Ở đấy cô có tương lai gì? Cô biết rất rõ có nhiều người có thể thèm muốn cô, nhưng không người đàn ông rảnh rang nào chịu cưới cô. May mắn nếu ở Bizerque cô chỉ có thể lấy một người góa vợ, cần có thêm một đôi cánh tay chịu khó, để nuôi các con của ông ta và giúp ông ta cày cấy. Cô thà chết còn hơn trở về. Bây giờ Elle ý thức rằng, sở dĩ cô đã để cho một giấc mơ không thể thục hiện được thúc đẩy cô đến đây, ấy là vì cuộc đời của cô đã trở nên không thể chịu đưng được nữa. Cô không còn cách nào khác là thay đổi cuộc sống, xây dựng trên hy vọng duy nhất này…

    Đến mười giờ, khi một đợt pháo bông vĩ đại được đốt lên trên nền trời ban đêm của Monte Carlo để mừng bà hoàng mới đến, Elle đang ở bến tàu. Đứng ở đó, cô có thể nhìn thấy tòa cung điện sơn màu hồng có 220 phòng, xây trên một mỏm núi đá trông xuống thành phố. Và ở đó, ông hoàng đang đứng với vị hôn thê trên một bao lơn, để xem pháo bông. Cô ta đẹp làm sao, may mắn làm sao, Elle nghĩ thầm. Thấy bà hoàng xinh đẹp đang chinh phục cả thế giới, càng làm Elle thấm thía hơn sự bất hạnh của mình. Nhìn các pháo thăng thiên vọt lên và nổ tung thành những tia màu khổng lồ, cô chả thấy vui vẻ chút nào. Các pháo bông trên cao đối với cô như là biểu tượng của những hy vọng của chính cô cuối cùng đã nổ tung, cháy rụi và tàn lụi trong bóng tối.

    Cô vừa đói vừa mệt nên càng nản chí hơn nữa. Cô có quá ít tiền, nhưng mùi thơm của thức ăn mới nấu chín, xông ra từ những tiệm ăn ở bến tàu, lôi kéo cô đến gần. Đã gần hai ngày cô chưa ăn bữa nào ra hồn.

    Đứng trước tiệm ăn lộ thiên và hít mùi thịt nấu với tỏi, nghe tiếng dạo đàn của một nhạc sĩ vĩ cầm, tiếng cười giòn giã của những người đang thưởng thức món ăn và rượu vang trong không khí ấm áp của một ngày đẹp trời mùa xuân, Gabrielle ý thức mình đang đói lả, nhưng không phải đói ăn thôi, mà còn khao khác một thứ gì khác nữa, dính dáng đến tiếng cười, tiếng nhạc và áo quần đẹp của mọi người. Tuy được nuôi dưỡng trong sự thanh đạm và cần kiệm, Elle bị lôi kéo bước vào một quán cà phê.

    Cô ngồi xuống ghế và bạo dạn gọi một ly rượu khai vị. Nhưng khi người hầu bàn đem tờ thực đơn và Elle xem giá cả đã tăng lên để lợi dụng các đám người đông đảo, mặt cô tái mét. Giá một bữa ăn vọt lên tận mây xanh. Dầu đói bụng đến mấy, cô cũng không thể tiêu quá như thế trong số tiền ít ỏi dành dụm được. Cô gọi một miếng bánh xăng- uých kẹp lát dăm bông mỏng dính, món rẻ nhất trên tờ thực đơn và cố nén sự ham muốn nuốt hết trong một miếng, cô cắn từng miếng một, mỗi miếng một tí.

    - Khi cô ăn xong, người hầu bàn hỏi có dụng ý:

    - Gọi gì nữa không?

    - Một ly cà phê phin - cô đáp, hy vọng ngồi nghỉ lâu thêm một chút để thân xác rã rời và tinh thần mệt nhọc của cô được nghỉ ngơi thêm một chút.

    Cô nhâm nhi cà phê rất lâu, cố kéo dài và nhắm mắt để tận hưởng mùi vị của nó. Tiếng đàn vĩ cầm xoa dịu tâm hồn cô. Cô thư giãn thân mình trong chiếc ghế sắt cô ngồi.

    Cô ngủ quên và bị người hầu bàn lay thức dậy.

    - Đây là tiệm cà phê, không phải là khách sạn. Cô đi cho tôi nhờ.

    - Nhưng tôi chưa uống hết cà phê - cô tức tối cãi lại.

    - Vậy thì hãy nuốt lẹ và đi đi. Ở đây không muốn có loại người như cô, vào đây kêu thứ gì chỉ tốn vài quan để ngồi chờ rước khách.

    - Rước khách! Sao anh dám! Tôi không phải là… - cô lắp bắp tự bảo vệ.

    - Cứ nói đi, nói đi - người hầu bàn lay cái bàn của cô như rung cây cho trái chín rụng xuống - Tôi thấy rõ cô là hạng người gì và không muốn thấy cô ở đây…

    Một giọng nói ở bàn bên cạnh xen vào, một giọng đàn ông dịu dàng tuy hơi có vẻ cố nén giận giữ:

    - Tôi nghĩ rằng anh không nên nói như vậy với một người phụ nữ trẻ đàng hoàng.

    Cả Elle và người hầu bàn quay qua ngay phía có giọng nói. Người hầu bàn tức khí vì có người can thiệp vào, đã định đáp lại việc gì mà ông xen vào… nhưng chợt nín khe khi thấy người thanh niên có mái tóc màu sẫm và cặp mắt màu xám nhạt đã nói lúc nãy. Anh ta rõ ràng là một vị khách không nên kiếm chuyện. Cái áo gió màu xanh nước biển cắt khéo vô cùng và cái quần nỉ xám, cùng nước da rám nắng, vàng óng của anh ta nói lên một cuộc sống thảnh thơi, đủ để cho biết anh ta giàu có. Nhưng còn có ở anh ta một vẻ mà với nhiều kinh nghiệm, người hầu bàn nhận ra ngay cái vẻ tự chủ tuyệt đối ấy chỉ có ở hạng người giàu sang tột đỉnh.

    Người thanh niên nói thêm bằng giọng cương quyết, với một thái độ cho thấy anh ta quen được người khác vâng lời:

    - Tôi nghĩ rằng anh phải xin lỗi cô ấy.

    Người hầu bàn ngần ngừ, trong khi Elle cũng quan sát người bênh vực cô. Dầu không sành sõi, cô cũng nhận thức anh ta phải là người có học thức và từng trãi, vì anh ta nói khá thạo tiếng mẹ đẻ của cô, tuy với giọng như là người Anh hay Mỹ. Thật ra, giọng nói của anh nghe như trầm bỏng du dương… Elle nghe hơi quen quen.

    Người hầu bàn nhún vai và quyết định. Cô gái là gái điếm thì đã sao. Cô ta đã bắt được mối, và sẽ ra khỏi đây sớm.

    - Xin lỗi cô - anh ta nói và đi ngay qua bàn khác.

    - Cám ơn ông - Elle e lệ nói khẽ.

    - Không có chi.

    Bây giờ cô sực nhớ ra, giọng nói du dương của anh ta làm cô nhớ đến Clark Gable đã có giọng ấy trong bộ phim Mỹ độc nhất cô đã từng xem, một bộ phim có phụ đề tiếng Pháp với cái tên "Cuốn theo chiều gió". Người thanh niên này ắt hẳn cũng ở vùng của nước Mỹ có những người giàu có nô lệ xưa kia. Cô nên nói gì để lưu sự chú ý của anh ta? Cô không nghĩ ra và lúng túng nhấp tách cà phê.

    Cô ngẫng lên lại và thấy anh ta đã đứng dậy, bước qua đứng cạnh bàn cô. Do phản xạ, một bàn tay của cô đưa lên vuốt mấy sợi tóc rối, trong khi trong lòng cô hối tiếc vô cùng, vì sáng nay đã sửa soạn hấp tấp, đã đi đường xa nên mặt mày luộm thuộm, áo dài nhàu nát.

    - Ông muốn dùng cà phê với tôi không? - Cô hỏi và nghiêng đầu về phía chiếc ghế bên kia bàn, với dáng điệu xinh đẹp, như thể cô quen được giáo dục đàng hoàng suốt cuộc đời.

    - Không, cám ơn cô - anh ta đáp.

    Elle nhìn xuống, để giấu sự thất vọng. Cô đã thật tình quá chăng? Anh ta cũng coi cô như là một… chăng?

    Tiếng anh ta cắt ngang ý nghĩ của cô:

    - Tôi tin rằng chỗ này không xứng đáng với một người như cô.

    Có tiếng mấy đồng hào lăn trên bàn và rồi Elle thấy bàn tay anh chìa ra với cô. Cô đặt bàn tay vào lòng bàn tay của anh và anh kéo cô đứng dậy.

    Anh nói, trong khi cô nhìn anh như chóa mắt:

    - Tôi tên là Edward Hyland, nhưng cô cứ gọi tôi là Duke. Tôi mong rằng cô không cho tôi là quá bạo… nhưng tôi sẽ hết sức vui lòng nếu cô để cho tôi mời ăn tối với tôi.

    Cô gật đầu, không nói được, rồi cúi xuống lấy cái va li để dưới gầm bàn.

    - Để tôi xách giùm cho - anh ta nói. Một tay xách va li, tay kia anh co lại và đưa lên về phía cô. Elle mất một giây mới nhận thức cô phải luồn tay cô vào cánh tay của anh. Cô làm vậy và hai người bắt đầu bước đi.

    - Còn cô tên gì? - anh ta hỏi.

    - Elle - cô đáp và ngượng ngịu vì đã thiếu phép lịch sự không tự giới thiệu.

    - Elle - anh ta lặp lại có vẻ lạ lùng, vì trong tiếng Pháp chữ đó có nghĩa là nàng - Chỉ có thế thôi à?

    Cô mỉm cười bối rối:

    - Thật ra, là Gabrielle - cô ngừng lại một chút, vì chợt nảy ra một ý nghĩ. Nếu cô phải bỏ lại phía sau cuộc đời cũ, bỏ lại sự xấu hổ vì là con của môt người mẹ chửa hoang, thì lấy một tên mới cũng không hại gì, cái tên đáng lẽ là của cô xưa nay - Cô nói thêm: Gabrielle Sandeman.

    Người thanh niên nghe nói, ngừng lại vòng tay cúi đầu:

    - Cô Sademan, hân hạnh được gặp cô…

    - Tôi mới là hân hạnh. Tôi thật may mắn được ông sẵn lòng cứu khỏi tay người hầu bàn dễ sợ ấy.

    - Tôi rất sẵn lòng, Elle thân mến, đó là bổn phận của một người hào hoa phong nhã.

    Anh ta mĩm cười và lại làm Elle nhớ đến Clark Gable, không Rhett Butler - và tim cô đập mạnh. Chuyện này đang xảy ra thật, hay cô còn đang ngủ quên trong tiệm cà phê? Vì nếu giấc mơ mà cô đến đây để kiếm tìm nhưng không thực hiện được, thì đây là một cái gì còn hay hơn.


     
     
    PAGE OF 40
     

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC 1954-1975
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Ngày Mới

    Thạch Lam

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5647034]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5503009]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4640178]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471946]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4341452]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3601029]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2690192]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2498425]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2301000]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010949]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972360]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1549138]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470470]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1446136]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204149]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150844]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078970]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062688]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1029086]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026678]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959564]
    25.Quỷ Bảo [921958]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907830]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905368]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877130]
    29.Hắc Nho [852301]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843340]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840286]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756175]
    33.Tru Tiên [747866]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745412]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [662011]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622540]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592523]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569508]
    39.Hoàn Hảo [557836]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536884]
    41.Tầm Tần Ký [512226]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456514]
    43.Thiên Đường [452747]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [451115]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439882]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434193]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427607]
    48.Cậu Chó [417393]
    49.If You Are Here [411899]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408353]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm