hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Haruki Murakami » 1Q84 Tập 2[14285] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   7.0/7 - 2 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    1Q84 Tập 2

    Haruki Murakami

    1Q84 Tập 2



    MỤC LỤC 


     

    Dịch giả: Lục Hương



    Chương 1

    Đó là nơi buồn tẻ nhất thế giới

    Aomame

    Đó lànơi buồn tẻ nhất thế giới

    Mùamưa dầm chưa chính thức kết thúc song bầu trời Tokyo đã xanh ngắt một màu, mặttrời giữa hè chói chang thỏa sức rọi xuống mặt đất. Liễu một lần nữa lại xanhum lá, đung đưa phủ bóng sum sê xuống mặt đường.

    Tamaruđón Aomame ở tiền sảnh. Anh ta mặc bộ vest mùa hè tối màu, sơ mi trắng, thắt càvạt trơn. Và không đổ một giọt mồ hôi nào. Một người đàn ông cao lớn như anh tamà thời tiết nóng bức đến đâu cũng chẳng đổ mồ hôi, đấy là điều bấy nay vẫn khiếnAomame thấy thật khó tin.

    GặpAomame, Tamaru khẽ gật đầu, chỉ chào một tiếng cụt lủn rất khó nghe ra rồikhông nói gì nữa, mà cũng không chuyện trò vài câu với nàng như mọi khi. Anh tacắm cúi đi trước, băng qua hành lang dài, không ngoái đầu lại, đưa Aomame đếnchỗ bà chủ đang đợi.

    Chắcanh ta không còn tâm trạng nào để chuyện phiếm với ai, Aomame đoán. Có lẽ cáichết của con chó là cú sốc quá lớn đối với anh ta. "Phải tìm một con chó giữnhà khác," qua điện thoại anh ta nói với Aomame như thế, hệt như đang nói chuyệnthời tiết. Nhưng cả Aomame cũng hiểu, không thể qua đó mà biết được tâm trạngthật của Tamaru. Con chó cái giống béc giê Đức ấy có vị trí hết sức quan trọngtrong lòng anh ta, từ nhiều năm nay hai bên đã rất hiểu nhau. Hẳn anh ta xemcái chết đột ngột khó hiểu của con chó như một sự nhục mạ hay khiêu chiến đối vớibản thân mình. Nhìn tấm lưng to bè mà lặng thinh như tấm bảng đen lớp học củaTamaru, Aomame có thể hình dung cơn phẫn nộ âm thầm trong lòng anh ta.

    Tamarumở cửa phòng khách mời Aomame vào, còn mình thì đứng cạnh cửa đợi chỉ thị củabà chủ.

    "Hômnay chúng ta không cần đồ uống," bà chủ nói với anh ta.

    Tamarukhông nói gì, khẽ gật đầu, lẳng lặng đóng cửa. Trong phòng chỉ còn lại bà chủvà Aomame. Trên bàn trà, cạnh chiếc ghế tay vịn bà chủ đang ngồi, có đặt một bểcá thủy tinh hình tròn với hai con cá vàng bên trong. Đó là giống cá vàng tầmthường đâu đâu cũng thấy, thứ bể cá bình thường có thể gặp ở bất cứ đâu; tronglàn nước dập dềnh mấy cọng tảo xanh chẳng bể cá nào là không có. Aomame đã bướcvào phòng khách rộng rãi sang trọng này nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiênnàng thấy bể cá vàng. Điều hòa nhiệt độ bật ở mức yếu, thi thoảng nàng nghe mộtlàn gió mát thoảng nhẹ trên da. Trên cái bàn sau lưng nàng bày một bình hoa cắmba cành bách hợp trắng. Các đóa hoa rất lớn, đầy đặn, gục đầu giống như loàithú nhỏ của vùng đất xa lạ nào đấy đang chìm trong trầm tư mặc tưởng.

    Bà chủvẫy tay ra hiệu mời Aomame ngồi xuống sofa bên cạnh mình. Cửa sổ hướng ra vườnbuông rèm ren màu trắng, nhưng ánh nắng chiều hè vẫn rất gay gắt. Dưới ánh sángđó, trông bà chủ toát ra vẻ mệt mỏi khác thường. Lọt thỏm trong chiếc ghế bànhrộng, bà tì cằm lên cánh tay nhỏ nhắn yếu ớt, hốc mắt trũng sâu, nếp nhăn trêncổ đã nhiều hơn trước, bà phải già đi đến năm sáu tuổi là ít. Chẳng những vậy,hôm nay bà chủ không hề bận tâm che giấu vẻ mệt mỏi rành rành kia. Đây là chuyệnkhông bình thường. Ít nhất là, theo quan sát của Aomame, bà luôn huy động sức mạnhbên trong hầu giữ vẻ bề ngoài tề chỉnh, dáng người thẳng tắp, nét mặt tậptrung, không để lộ dấu vết của sự già nua. Thường thì nỗ lực ấy luôn thànhcông.

    Aomamenhận thấy hôm nay có nhiều thứ trong tòa biệt thự này trông khang khác. Thậmchí cả ánh sáng cũng nhuốm một màu khác. Cả bể cá vàng, cái vật tầm thường kia,cũng có vẻ không hợp lắm với căn phòng trần cao kê đầy đồ nội thất cổ này.

    Bà chủngồi yên hồi lâu, tay tựa cằm, chăm chú nhìn một điểm nào đó trong khoảng khôngbên cạnh Aomame. Nhưng Aomame hiểu, ở đó chẳng có gì đặc biệt để nhìn. Chẳngqua bà chỉ cần một chỗ để tạm thời hướng ánh mắt vào mà thôi.

    "Côkhát không?" bà chủ hỏi với giọng bình tĩnh.

    "Không,tôi không khát ạ," Aomame đáp.

    "Chỗkia có hồng trà với đá. Nếu không ngại, cô tự ra đó rót vào cốc thủy tinh mà uống."

    Bà chủchỉ ngón tay về phía cái bàn để đồ ăn cạnh cửa. Ở đây có một chiếc bình miệng rộng,bên trong chứa đầy trà với đá và chanh xắt lát, bên cạnh có ba cốc thủy tinhhoa khác màu nhau.

    "Cámơn bà," Aomame nói. Nhưng nàng không thay đổi tư thế, đợi những lời tiếp theo củabà chủ.

    Nhưngmột hồi lâu sau, bà chủ vẫn trầm mặt như thế. Bà có chuyện không thể không nóivới Aomame, nhưng một khi đã nói ra lời, những sự thực ẩn giấu trong đó có thểsẽ trở nên xác thực hơn đến độ không sửa chữa được, cho nên bà chỉ mong trìhoãn được cái lúc nói ra ấy, dù chỉ một chút. Đó là lý do cho sự trầm mặt này.Bà liếc nhìn bể cá vàng bên cạnh. Sau đó, dường như đã từ bỏ nỗ lực kéo dài thờigian, cuối cùng bà cũng ngước lên nhìn thẳng vào Aomame. Đôi môi bà mím chặtthành một đường thẳng, hai bên mép hơi cố ý nhếch lên một chút.

    "Conchó canh cửa ở trung tâm bảo trợ chết rồi, Tamaru nói với cô chưa? Chết rất kỳlạ, không thể giải thích nổi," bà chủ nói.

    "Tôicó nghe nói."

    "Sauđó Tsubasa cũng biến mất luôn."

    Aomamehơi nghiêng mặt. "Biến mất ư?"

    "Độtnhiên mất tích. Có thể là mới đêm qua. Sáng sớm nay đã không thấy đâu nữa."

    Aomamemấp máy môi, muốn tìm lời để nói, nhưng lời lẽ không đến ngay được. "Có điều...lần trước tôi nghe phu nhân nói, luôn có người ngủ chung với Tsubasa, trongcùng một phòng, để phòng xa..."

    "Đúngvậy. Có điều cô ấy đã ngủ rất say, chưa bao giờ cô ấy ngủ say như thế cả, nênhoàn toàn không phát hiện ra Tsubasa đã đi mất. Khi trời sáng thì trên giườngkhông thấy Tsubasa đâu nữa."

    "Conchó béc giê Đức chết, sáng hôm sau thì Tsubasa biến mất," Aomame nhắc lại như đểxác nhận.

    Bà chủgật đầu. "Hiện tại vẫn chưa biết hai chuyện này có liên quan gì với nhau không.Nhưng tôi sợ là có đấy."

    Khôngvì lý do cụ thể nào, Aomame nhìn về phía bể cá vàng đặt trên bàn. Bà chủ dõitheo ánh mắt nàng, cũng hướng điểm nhìn về chỗ đó. Hai con cá vàng đang hững hờbơi qua bơi lại trong hồ nước làm bằng thủy tinh, uể oải đung đưa mấy cái vây.Ánh nắng hè chiết xạ một cách kỳ lạ trong bể cá, khiến người ta có ảo giác mìnhđang nhìn vào một vùng biển sâu đầy những sự huyền bí.

    "Mấycon cá vàng này tôi mua cho Tsubasa," bà chủ ngước nhìn Aomame nói như để giảithích. "Có một khu phố buôn bán ở Azabu đang tổ chức lễ hội, tôi liền dẫnTsubasa ra đấy tản bộ. Tôi thầm nhủ con bé cứ ở mãi trong phòng thì cũng khôngtốt cho sức khỏe của nó. Tamaru đi cùng, dĩ nhiên. Cả bể cá lẫn cá tôi đều mua ởchợ đêm đó đem về. Con bé hình như bị cá vàng thu hút, nó đặt bể trong phòng,nhìn chăm chăm từ sáng đến tối không biết mệt. Giờ con bé biến mất, tôi mớimang nó tới đây. Dạo này tôi cũng thường ngắm cá vàng. Không làm gì cả, chỉnhìn chúng chăm chăm thôi. Kỳ lạ lắm, hình như đúng là nhìn mãi không thấychán. Trước đây tôi có bao giờ nhiệt tình ngắm cá vàng như thế đâu."

    "Tsubasacó thể đi đến chỗ nào, phu nhân có manh mối gì không?"

    "Khôngcó manh mối gì hết," bà chủ đáp, "Con bé tứ cố vô thân. Theo những gì tôi đượcbiết, nó là đứa chẳng có nơi nào để đi trên thế gian này."

    "Cókhả năng cô bé bị ai đó bắt cóc không?"

    Bà chủkhẽ lắc đầu thảng thốt, như thể đang xua đi một con ruồi nhỏ mắt thường khôngnhìn thấy, "Không, con bé cứ thế đi thôi. Chẳng ai đến bắt nó đi đâu cả. Nếu làthế thì người xung quanh đã thức dậy rồi. Những người phụ nữ ở đó vốn rất tỉnhngủ. Tôi tin rằng tự Tsubasa đã quyết định rời khỏi chỗ ấy. Nhón chân đi xuốngcầu thang, lẳng lặng mở khóa, đẩy cửa đi ra ngoài. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnhấy. Cho dù con bé bước ra, con chó cũng không sủa, nó đã chết từ tối hôm trướcrồi. Lúc đi, con bé còn chẳng thay quần áo. Mặc dù ngay bên cạnh có bộ quần áomới gấp gọn dàng để đấy, nhưng nó mặc nguyên đồ ngủ đi ra. Chắc trên người nócũng không có lấy một đồng."

    MặtAomame càng nhăn sâu hơn nữa. "Chỉ một mình, mặc đồ ngủ?"

    Bà chủgật đầu. "Đúng vậy. Một cô bé mười tuổi mặc đồ ngủ, một thân một mình, không xudính túi thì có thể đi đâu lúc nửa đêm? Nhìn từ góc độ bình thường khó mà lý giảinổi. Nhưng không hiểu sao tôi lại không cảm thấy chuyện này có gì kỳ quái. Hoàntoàn không. Lần này thậm chí tôi còn có cảm giác thật ra đây là chuyện cần phảixảy ra. Vậy nên tôi không cho người đi tìm con bé. Tôi không làm gì cả, chỉnhìn chằm chằm vào bể cá thế này thôi."

    Bà chủliếc sang phía bể cá trong khi nói, rồi lại quay sang nhìn vào mặt Aomame.

    "Bởivì tôi biết giờ có dốc hết sức tìm cũng chẳng được gì. Con bé đã đến nơi màchúng ta không thể tìm lại nó được."

    Nóixong, bà chủ không tì cằm lên bàn tay nữa. Hai tay xếp ngay ngắn trên đầu gối,bà chầm chậm thở ra một luồng khí ghìm giữ trong cơ thể đã lâu.

    "Nhưngtại sao cô bé phải làm như vậy chứ?" Aomame hỏi. "Tại sao cô bé phải rời khỏitrung tâm? Ở đấy cô bé được người ta bảo vệ, hơn nữa nó chẳng còn nơi nào khácđể đi."

    "Tôikhông biết lý do. Nhưng tôi cảm nhận được, cái chết của con chó hình như chínhlà ngòi nổ. Tsubasa rất thương con chó ấy, mà con chó cũng đặc biệt thân thiếtvới con bé. Hai đứa như là bạn chí thân. Vì thế nên cái chết của con chó, hơn nữalại là một cái chết thảm khốc đẫm máu và quái dị, khiến Tsubasa bị sốc rất nặng.Thì lẽ dĩ nhiên thôi. Ai sống ở đó cũng đều bị sốc. Nhưng giờ đây nghĩ lại tôithấy, việc con chó bị giết có lẽ chính là một thông diệp gửi đến cho Tsubasa."

    "Thôngđiệp?"

    "Nónhắn với Tsubasa: không được ở lại đây. Bọn ta biết ngươi đang trốn ở đây.Ngươi phải ra đi. Bằng không, mọi người xung quanh ngươi sẽ gặp phải những chuyệncòn bi thảm hơn."

    Bà chủgõ ngón tay lên đầu gối như theo một nhịp tưởng tượng. Aomame im lặng đợi bànói tiếp.

    "Có lẽcon bé hiểu được lời nhắn ấy nên mới chủ động rời khỏi đây. Chắc chắn nó khôngtự nguyện ra đi. Nó đi là vì phải đi, dù biết rõ không có nơi nào để đi cả. Hễnghĩ đến chuyện đó là tim tôi lại đau như bị dao đâm. Một đứa trẻ mới mười tuổimà lại bị buộc phải hạ quyết tâm như thế."

    Aomamemuốn vươn tay ra nắm lấy bàn của bà chủ, nhưng rồi lại thôi. Câu chuyện cònchưa hết.

    Bà chủtiếp tục: "Với tôi, không cần phải nói, đây là một cú sốc lớn. Tôi cảm thấy nhưcó bộ phận nào đó trên cơ thể bị rứt lìa ra vậy. Tôi đang nghĩ cách để chính thứcnhận Tsubasa làm con nuôi. Tôi biết mọi việc sẽ không xuôi chèo mát mái. Biếtrõ là sẽ khó khăn vô cùng, song tôi vẫn muốn làm. Dù việc tiến triển không đượcthuận lợi thì tôi cũng chẳng có lý do gì để đi than khổ với ai. Nhưng, nói thựclòng, ở tuổi tôi, những chuyện này thật tàn khốc quá."

    Aomamenói: "Nhưng mà, biết đâu một thời gian nữa Tsubasa lại đột nhiên quay về thìsao. Cô bé không mang theo tiền, cũng chẳng có nơi nào để đi..."

    "Tôiước gì được như thế, nhưng sẽ không có đâu," bà chủ nói bằng giọng đều đều."Con bé mới mười tuổi nhưng suy nghĩ rất độc lập. Nó đã quyết tâm rời khỏi đâyrồi. Sợ rằng nó sẽ không quay lại đâu."

    Aomamenói "Xin lỗi", đoạn đứng dậy bước đến bàn để đồ ăn cạnh cửa, rót ít trà vào cáicốc thủy tinh hoa màu xanh lam. Thực ra nàng không khát mấy, chỉ là nàng muốn rờikhỏi chỗ ngồi, bằng cách đó tạo một khoảng lặng ngắn. Nàng trở lại ngồi xuốngsofa, nhấp một ngụm trà, rồi đặt cốc xuống mặt bàn trà bằng kính.

    Bà chủđợi Aomame ngồi trở lại ghế rồi nói, "Chuyện Tsubasa tạm gác lại ở đây," đồngthời, như để đánh dấu ngắt đoạn cho cảm xúc của mình, bà vươn thẳng cổ, chắphai tay lại, các ngón tay đan vào nhau. "Giờ ta nói chuyện về Sakigake và gãLãnh Tụ. Tôi muốn kể với cô những gì chúng tôi biết được về hắn. Đây là lý dochính khiến tôi mời cô đến hôm nay. Dĩ nhiên, chuyện này xét cho cùng vẫn liênquan đến Tsubasa."

    Aomamegật đầu. Nàng đã dự liệu trước điều này.

    "Lầntrước tôi đã nói với cô, bất kể giá nào chúng ta cũng phải xử lý cho bằng đượcnhân vật gọi là Lãnh Tụ này. Phải mời hắn sang thế giới bên kia. Cô biết rồiđó, người này quen thói cưỡng hiếp những cô bé tầm chín mười tuổi, hãy còn chưacó kinh lần đầu. Để biện chính cho những hành vi này, hắn bịa ra ‘giáo lý’ và lợidụng hệ thống giáo đoàn. Tôi đã cố gắng hết sức để điều tra kỹ lưỡng chuyệnnày, phải tốn một khoản tiền không nhỏ. Không dễ dàng chút nào, hao tổn hơn dựtính rất nhiều. Nhưng dù thế nào, chúng tôi cũng đã xác nhận được bốn thiếu nữbị tên đó cưỡng hiếp. Người thứ tư chính là Tsubasa."

    Aomamecầm cốc trà đá lên, nhấp một ngụm. Chẳng có mùi vị gì, như thể trong miệng nàngbị nhét một cục bông gòn, nó hút hết các mùi vị đi rồi.

    "Chitiết cụ thể vẫn chưa rõ, có điều trong bốn cô bé đó có ít nhất hai người đến giờvẫn đang sống trong giáo đoàn," bà chủ nói. "Nghe nói bọn họ đã thành thân tín ởbên Lãnh Tụ, đảm nhận vai trò kiểu như nữ tư tế vậy. Xưa nay họ không bao giờ lộmặt trước các tín đồ bình thường. Những cô bé này tự nguyện ở lại giáo đoàn hayvì không thể trốn thoát mà đành phải ở lại, chúng tôi không thể biết được. Cảchuyện họ có còn giữ quan hệ giới tính với Lãnh Tụ hay không cũng chẳng cáchnào biết được. Nhưng nói tóm lại, có vẻ họ sống chung với Lãnh Tụ như người mộtnhà. Khu vực Lãnh Tụ cư trú tuyệt đối cấm người ra kẻ vào, tín đồ bình thườngkhông được phép lại gần. Rất nhiều thứ vẫn đang bị che phủ trong bí ẩn."

    Cốcthủy tinh hoa trên bàn trà bắt đầu "đổ mồ hôi". Bà chủ ngừng lại giây lát, điềuchỉnh hơi thở rồi tiếp tục nói:

    "Có mộtchuyện có thể chắc chắn mười mươi. Trong bốn người đó, nạn nhân đầu tiên là congái ruột của Lãnh Tụ."

    Aomamenhíu mày. Cơ thịt trên mặt nàng tự động co rúm lại, vặn vẹo biến hình. Nàng muốnnói gì đó, nhưng từ ngữ không thể biến thành âm thanh.

    "Đúngvậy. Có thể xác nhận rằng người đầu tiên bị kẻ đó cưỡng hiếp chính là con gái hắn.Bảy năm về trước, khi cô bé mười tuổi," bà chủ nói.

    Bà chủcầm điện thoại lên, nhờ Tamaru mang một chai rượu Sherry và hai chiếc ly vào.Trong khi đợi, hai người cùng im lặng sắp xếp lại các dòng suy nghĩ trong đầu.Tamaru bước vào, bê chiếc khay trên đó đặt một chai rượu Sherry chưa mở và haichiếc ly thủy tinh pha lê mỏng, thanh nhã. Anh ta xếp những thứ ấy lên bàn, rồisau đó, bằng một động tác dứt khoát, chuẩn xác, hệt như vặn cổ một con chim,anh ta mở nắp chai rượu rồi rót vào ly. Rượu chảy nghe ùng ục. Bà chủ gật đầu,Tamaru liền khom mình cúi chào, rồi ra khỏi phòng, vẫn không nói một lời. Thậmchí cả bước chân anh ta cũng không phát ra tiếng động.

    Khôngphải chỉ con chó, Aomame nghĩ. Cả chuyện cô bé biến mất cũng làm anh ta tổnthương rất sâu sắc. Cô bé là người mà bà chủ yêu thương nhất, thế mà cô đã biếnmất ngay trước mắt anh ta! Chính ra thì cô bé không thuộc phần trách nhiệm củaTamaru. Anh ta không trực đêm ở đây; thường thì đến tối Tamaru trở về nhà cáchđây mười phút đi bộ để ngủ, trừ phi có nhiệm vụ gì đặc biệt khiến anh ta phải ởbên bà chủ. Cái chết của con chó và vụ mất tích của cô bé đều xảy ra trong đêm,khi anh ta vắng mặt. Cả hai việc đó anh ta đều không thể ngăn được. Công việc củaanh ta là bảo vệ bà chủ và biệt thự Cây Liễu. Bổn phận của anh ta không phải làchăm lo cho an toàn của trung tâm bảo trợ phụ nữ nằm bên ngoài tòa biệt thự.Nhưng dù vậy đi nữa, các sự kiện ấy đối với Tamaru là một thất bại của cá nhânanh ta, một sai sót không thể tha thứ.

    "Côđã chuẩn bị xong xuôi để bắt tay xử lý kẻ này chưa?" bà chủ hỏi Aomame.

    "Xongxuôi rồi," Aomame rành rọt trả lời.

    "Việcnày không dễ đâu," bà chủ nói. "Đương nhiên, những việc tôi nhờ cô chẳng bao giờdễ cả. Song lần này đặc biệt khó khăn. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, làm tất cảnhững gì mình có thể làm, nhưng rốt cuộc chúng tôi có thể bảo đảm an toàn chocô đến mức độ nào thì tôi không dám chắc. Chỉ e lần này sẽ nguy hiểm hơn bất cứlần nào trước đây."

    "Tôihiểu."

    "Lầntrước tôi cũng nói với cô, tôi không muốn đưa cô đến nơi nguy hiểm. Nhưng nóithực lòng, lần này, chúng ta có rất ít lựa chọn."

    "Khôngsao cả," Aomame nói, "Dù sao thì cũng không thể để kẻ đó sống trên đời này được."

    Bà chủnâng ly rượu lên, khẽ nhấm một ngụm Sherry, chầm chậm thưởng thức. Sau đó bà lạinhìn bể cá vàng một lúc.

    "Trướcnay tôi luôn thích uống một chút Sherry ở nhiệt độ thường vào những chiều hè.Trong mùa nóng bức tôi không thích uống đồ lạnh cho lắm. Uống một chút Sherry,lát sau nằm xuống chợp mắt một lúc, rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay. Đến khimình tỉnh giấc, cảm giác nóng bức đã giảm đi rồi. Tôi rất mong một ngày nào đócó thể chết đi như thế. Uống chút rượu Sherry vào một chiều hè, nằm dài trênsofa ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay, rồi cứ thế không tỉnh lại nữa."

    Aomamecũng cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ. Nàng không thích mùi vị loại rượu nàylắm, nhưng nàng đang rất cần uống thứ gì đó. Không giống như trà đá, lần nàynàng ít nhiều cảm thấy mùi vị. Chất cồn kích thích mạnh mẽ lên lưỡi nàng.

    "Mongcô có thể thẳng thắn trả lời tôi," bà chủ nói. "Cô sợ chết không?"

    Aomamekhông cần thời gian để đưa ra câu trả lời. Nàng lắc đầu nói, "Không sợ lắm. Sốngnhư tôi đang sống đây còn đáng sợ hơn."

    Bà chủkhẽ nhếch nụ cười yếu ớt, nó khiến bà phần nào lấy lại sức sống. Đôi môi bà giờcó chút sắc hồng. Có lẽ cuộc nói chuyện với Aomame đã giúp bà, hay có lẽ chútrượu Sherry đã phát huy tác dụng.

    "Chắclà cô cũng có người trong mộng chứ."

    "Vâng.Nhưng khả năng tôi và anh ấy có thể kết hợp gần như là bằng không. Vì vậy, dùtôi có chết ở đây, những gì mất mát cũng gần như là bằng không thôi."

    Bà chủnheo mắt. "Có lý do cụ thể nào khiến cô cho rằng mình và anh ta không thể kết hợp?"

    "Chẳngcó lý do gì đặc biệt," Aomame đáp, "Ngoại trừ việc tôi là chính bản thân tôi."

    "Côkhông hề có ý định tự mình tiến tới với anh ta, phải không?"

    Aomamelắc đầu. "Đối với tôi, quan trọng nhất là cái sự thực rằng tôi cần anh ấy từ tậnđáy lòng."

    Bà chủchăm chú nhìn thẳng vào mặt Aomame trong giây lát, với vẻ rõ là cảm phục. "Côthật đúng là người suy nghĩ vừa dứt khoát lại vừa thẳng thắn."

    "Bởivì cần thiết phải thế," Aomame nói, đoạn nâng ly rượu lên, nhưng chỉ khẽ chạmmôi, "Chứ không phải tôi cố ý như thế."

    Hồilâu, im lặng lấp đầy cả căn phòng. Hoa bách hợp vẫn cúi đầu, cá vàng tiếp tụcthong thả bơi lội trong ánh sáng chiết xạ của mùa hè.

    "Chúngtôi có thể tạo cơ hội cho cô một mình ở với tên Lãnh Tụ," bà chủ nói. "Chuyệnnày không dễ, và cũng phải mất thời gian, nhưng tôi có thể thực hiện được. Sauđó cô chỉ cần làm như mọi khi. Chỉ là, lần này, sau khi xong việc cô cần phảimai danh ẩn tích. Cô phải phẫu thuật sửa dung mạo, từ bỏ công việc hiện tại, trốnđi thật xa. Đổi họ tên. Tất cả những gì cô hiện đang sở hữu đều phải từ bỏ hết.Biến thành một người khác. Dĩ nhiên, cô sẽ nhận được khoản tiền thù lao lớn. Nhữngviệc khác tôi sẽ lo liệc tất. Cô thấy như vậy có được không?"

    Aomameđáp: "Như tôi vừa mới nói, tôi chẳng có gì để mất. Công việc của tôi, tên tuổitôi, cuộc sống hiện nay của tôi ở Tokyo, tất cả đối với tôi chẳng có ý nghĩagì. Tôi không phản đối một chút nào."

    "Kể cảviệc thay đổi hoàn toàn dung mạo?"

    "Có đẹphơn bây giờ không?"

    "Nếucô muốn, đương nhiên là có thể." Bà chủ đáp với vẻ nghiêm túc. "Có thể làm mộtgương mặt theo yêu cầu của cô được, tất nhiên cũng chỉ có mức độ thôi."

    "Tiệnthể làm phẫu thuật nâng ngực luôn thì hẳn càng tốt hơn."

    Bà chủgật đầu. "Đây có lẽ là một ý hay. Tất nhiên là để qua mắt người khác."

    "Tôiđùa đấy," Aomame nói, nét mặt giãn ra, "Tuy chẳng có gì đáng để khoe khoang,nhưng tôi cảm thấy ngực như bây giờ cũng không sao. Nhẹ nhàng tiện lợi. Hơn nữađã đến tuổi này rồi, đổi mua đồ lót cỡ khác quả thực là quá phiền phức."

    "Nhữngthứ đó cô muốn bao nhiêu tôi mua cho cô bấy nhiêu."

    "Đấycũng là nói đùa thôi mà," Aomame nói.

    Bà chủcũng khẽ mỉm cười: "Xin lỗi. Tôi không quen với chuyện cô nói đùa."

    "Tôikhông phản đối gì chuyện phẫu thuật đổi dung mạo," Aomame nói. "Xưa nay tôichưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc mình làm phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng cũng chẳng có lýdo gì để từ chối. Tôi vốn chẳng vừa ý với gương mặt mình cho lắm, vả lại cũngchẳng có ai đặc biệt thích nó cả."

    "Côcòn phải mất hết bạn bè nữa đấy."

    "Tôichẳng có ai để có thể gọi là bạn cả," Aomame nói, rồi sực nhớ đến Ayumi. Nếumình lẳng lặng biến mất không nói một lời, hẳn Ayumi sẽ thấy trống vắng. Thậmchí cô ấy có thể có cảm giác bị phản bội. Nhưng nếu nàng muốn coi Ayumi là bạnthì ngay từ đầu đã khó khăn rồi. Làm bạn với một cảnh sát thì tức là nàng đangđi một con đường quá ư nguy hiểm.

    "Tôicó hai đứa con," bà chủ nói, "Một đứa con trai, và một đứa con gái nhỏ hơn nóba tuổi. Con gái tôi đã chết. Trước đây tôi có kể với cô rồi, nó tự sát. Nókhông có con. Còn thằng con trai, vì nhiều nguyên nhân khác nhau, đã rất lâunay quan hệ giữa tôi và nó không được tốt lắm. Giờ thì chúng tôi gần như khôngnói chuyện. Tôi có ba đứa cháu, nhưng lâu lắm rồi cũng không thấy mặt chúng nó.Nhưng giả sử tôi chết đi, hầu hết tài sản tôi sở hữu sẽ được chuyển sang cho đứacon trai duy nhất và lũ con nó, gần như là tự động. Hồi này di chúc hay nhữngthứ tương tự chẳng có hiệu lực gì cả, không phải như trước nữa. Mặc dù vậy, trướcmắt tôi vẫn còn khá nhiều tiền có thể làm gì tùy ý. Tôi định, nếu cô hoàn thànhsuôn sẻ việc lần này, tôi sẽ chuyển một phần lớn trong số đó tặng cô. Xin cô chớhiểu lầm, tôi tuyệt không có ý lấy tiền mua chuộc cô đâu. Đều tôi muốn nói làtôi coi như con gái ruột vậy. Giá cô thật sự là con gái tôi thì tốt."

    Aomamebình tĩnh quan sát gương mặt bà chủ. Bà vừa đặt ly rượu Sherry đang cầm trêntay xuống mặt bàn trà, như thể vừa sực nhớ ra mình đang cầm nó. Đoạn bà ngoảnhđầu về phía sau, chăm chú nhìn những cánh hoa bách hợp mượt mà. Bà hít ngửihương thơm ngào ngạt của hoa, rồi lại ngoảnh sang nhìn Aomame.

    "Nhưvừa nãy nói, tôi vốn định nhận Tsubasa làm con gái nuôi, nhưng giờ tôi đã mất nốtcon bé. Tôi chẳng làm được gì giúp nó, chỉ biết đứng bên lề nhìn nó một mình biếnmất trong đêm đen. Giờ tôi lại phải đưa cô vào cảnh ngộ hiểm nguy nhất từ trướcđến giờ. Thực lòng tôi rất không muốn làm thế. Chỉ tiếc rằng hiện nay tôi khôngtìm được cách nào khác để đạt được mục đích. Điều duy nhất tôi làm được là bù đắpcho cô phần nào bằng vật chất mà thôi."

    Aomameim lặng, chỉ chăm chú lắng nghe. Khi bà chủ cũng ngừng nói, ngoài cửa sổ kính vẳngvào tiếng chim hót rõ mồn một. Con chim hót một hồi, rồi bay đi đâu mất.

    "Dù xảyra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng phải loại trừ tên đó," Aomame nói. "Đây làchuyện quan trọng nhất bây giờ. Phu nhân coi trọng tôi, yêu thương tôi như vậy,tôi hết lòng cảm kích. Tôi nghĩ bà cũng biết, tôi từ bỏ cha mẹ và bị cha mẹ từbỏ lúc tôi còn nhỏ; cả tôi lẫn cha mẹ tôi làm vậy là đều có duyên cớ riêng. Tôikhông còn cách nào khác ngoài đi trên con đường không gia đình, không cốt nhục.Để có thể một mình tồn tại, tôi buộc phải khiến mình thích ứng với trạng tháitâm thức ấy. Đây không phải là chuyện dễ. Có những lúc tôi cảm thấy mình là cặnbã, một thứ cặn bã bẩn thỉu không có chút ý nghĩa gì. Vì vậy, khi nghe bà nóinhững lời ấy với tôi, tôi vô cùng cảm kích. Có điều, như tôi đây, muốn thay đổicách nghĩ, thay đổi cách sống thì bây giờ e muộn quá rồi. Nhưng Tsubasa thìkhông; tôi tin chắc cô bé vẫn còn cứu vãn được. Mong bà đừng dễ dàng bỏ cuộc. Đừngmất hy vọng, phải giành cô bé trở về."

    Bà chủgật đầu. "Chắc tôi nói chưa được rõ ý. Tất nhiên tôi sẽ không đành lòng để mấthẳn Tsubasa đâu. Dù có thế nào tôi cũng phải dốc toàn bộ sức lực giành con bé về.Nhưng cô cũng thấy đó, giờ tôi mệt mỏi quá rồi. Vì không thể giúp gì được conbé cho nên tôi nghe cảm giác bất lực tận sâu trong gan ruột. Phải mất ít lâu nữamới mong hồi phục được sức sống. Mặt khác, e rằng tôi nhiều tuổi quá rồi. Có thểlà dù có đợi bao lâu sức sống ấy cũng không trở lại với tôi nữa."

    Aomameđứng lên khỏi sofa, bước đến cạnh bà chủ, ngồi xuống tay vịn chiếc ghế bành,đưa tay ra nắm lấy bàn tay thanh tú nhỏ nhắn của bà.

    "Phunhân là một phụ nữ vô cùng kiên nghị," Aomame nói, "Bà có thể sống kiên cườnghơn bất cứ người nào. Lúc này chẳng qua bà đang kiệt sức mà thôi. Bà nên nằm xuốngnghỉ ngơi một chút. Khi nào tỉnh giấc, chắc chắn bà sẽ hồi phục như xưa."

    "Cámơn cô," bà chủ nói, cũng nắm chặt bàn tay Aomame, "Đúng vậy, có lẽ tôi nên ngủmột lát."

    "Thôi,tôi xin phép về," Aomame nói. "Tôi sẽ đợi bà liên lạc lại. Tôi còn phải thu xếpmọi việc. Thực ra tôi cũng không có nhiều thứ để thu xếp đâu."

    "Hãychuẩn bị nhẹ nhàng, sao cho đi đâu cũng tiện. Chúng tôi có thể hỗ trợ nếu côthiếu thứ gì."

    Aomamebuông tay bà chủ, đứng thắng người dậy. "Chúc bà ngủ ngon. Mọi sự sẽ thuận lợithôi."

    Bà chủgật đầu, sau đó ngồi yên trên ghế bành, nhắm mắt lại. Aomame hướng về phía bểcá vàng trên bàn trà, hít một hơi cuối mùi hương hoa bách hợp, đoạn rời khỏicăn phòng khách có trần rất cao ấy.

    Ngoàisảnh, Tamaru đang đợi nàng. Đã năm giờ chiều nhưng mặt trời vẫn ở trên cao, nắngchưa dịu đi chút nào. Ánh nắng phản chiếu từ đôi giày da đen Cordoba được đánhđến sáng bóng lên như thường lệ của Tamaru. Trên trời có những đám mây trắng củamùa hạ, nhưng tất cả đều co rúm lại ở bốn góc trời, không che chắn được mặt trời.Vẫn còn ít lâu nữa mới hết mùa mưa dầm, nhưng liên tục mấy ngày nay trời nắngchói chang như tiết giữa hè, lại thêm tiếng ve ra rả từ đám cây cối trong vườn.Tiếng ve chưa vang vọng lắm, nghe chừng vẫn hơi e dè, song đấy lại là điềm báoxác thực rằng mùa hè sắp tới. Thế giới vẫn đang vận hành như xưa nay. Ve sầukêu, mây trắng lững lờ trôi, đôi giày da không một vết bẩn của Tamaru. Thế giớikhông hề biến đổi. Nhưng, không hiểu vì sao, Aomame lại cảm thấy mọi thứ đều rấtmới mẻ.

    "AnhTamaru," Aomame nói, "Tôi có thể nói vài câu với anh được không? Anh có thờigian không?"

    "Được,"Tamaru đáp. Anh ta không biểu lộ gì. "Thời gian thì tôi có nhiều lắm. Giết thờigian là một phần công việc của tôi mà." Anh ngồi xuống chiếc ghế kê trong vườnbên ngoài sảnh chờ. Aomame ngồi xuống bên cạnh. Mái hiên vươn ra phía ngoài chekhuất ánh nắng. Hai người ngồi trong bóng râm mát mẻ. Không khí thoang thoảngmùi cỏ non.

    "Đãvào hè rồi đấy," Tamaru nói.

    "Vecũng bắt đầu kêu rồi," Aomame nói.

    "Nămnay ve kêu sớm hơn so với năm ngoái một chút. Cả khu này sau rồi sẽ lại ầm ĩ cảlên, đến điếc cả tai. Hồi tôi ở trong thị trấn nhỏ gần thác Niagara thì cũng cứầm ầm như vậy đấy, từ sáng đến tối đêm, chẳng lúc nào dừng lại. Cứ như có cảtriệu con ve sầu đang cùng kêu một lúc ấy."

    "Thìra anh từng đến Niagara rồi à?"

    Tamarugật đầu. "Đó cũng là nơi buồn tẻ nhất thế giới. Một mình tôi ở đó ba ngày, trừnghe tiếng thác ra thì không thể làm được gì hết. Ầm ầm vang trời, đọc sáchcũng không xong."

    "Mộtmình anh ở Niagara ba ngày làm gì thế?"

    Tamarukhông trả lời câu hỏi của nàng, chỉ khẽ lắc đầu.

    Tronggiây lát, Tamaru và Aomame không nói lời nào, chỉ lắng tai nghe tiếng ve kêu yếuớt.

    "Tôicó chuyện muốn nhờ anh giúp," Aomame nói.

    Tamaruxem ra có vẻ để ý hơn một chút. Aomame không phải loại người dễ dàng mở miệngnhờ người khác việc gì.

    Nàngnói: "Việc này hơi bất bình thường. Tôi hy vọng anh không cảm thấy không thoảimái."

    "Tôikhông biết có thể giúp được cô không, nhưng cứ nghe thử xem sao đã. Dù có thếnào, đàn bà con gái nhờ vả mà mình thấy không thoải mái thì chẳng phải là bất lịchsự sao."

    "Tôicần một khẩu súng lục," Aomame nói bằng giọng khô khan, "Loại có thể nhét vừavào xắc tay ấy. Ít giật, nhưng cũng phải có khả năng sát thương nhất định, đángtin cậy. Không phải loại súng đồ chơi cải tiến, cũng không thể là loại hàngnhái của Philipines sản xuất. Tôi có dùng đến nó thì cũng chỉ một lần thôi. Mộtviên đạn chắc là đủ."

    Im lặngbao trùm. Suốt lúc đó, ánh mắt Tamaru không rời khỏi Aomame.

    Tamaruhỏi như để cho chắc: "Ở quốc gia này, luật pháp cấm công dân bình thường mangtheo súng. Cô biết chứ?"

    "Tấtnhiên."

    "Đểcho cẩn thận, tôi phải nói với cô rằng, cho đến nay, tôi chưa bao giờ bị truy cứutrách nhiệm hình sự." Tamaru nói. "Nói cách khác, tôi không có tiền án tiền sự.Có lẽ là do cơ quan hành pháp có hơi sai sót, về chuyện này tôi không phủ nhận.Có điều, xem xong hồ sơ sẽ thấy tôi là một công dân hoàn hảo. Trung thực, chânchính, không hề có một vết nhơ. Tôi là kẻ đồng tính đấy, nhưng điều này khôngvi phạm pháp luật. Thuế người ta bảo nộp bao nhiêu, tôi nộp bấy nhiêu, kỳ tuyểncử nào cũng đi bỏ phiếu, chỉ có điều các ứng viên được tôi bỏ phiếu xưa naychưa bao giờ đắc cử. Tiền phạt dừng xe sai quy định cũng luôn nộp trước hạn. Mườinăm nay tôi chưa một lần bị bắt vì lái xe quá tốc độ. Cả bảo hiểm y tế quốc dântôi cũng tham gia rồi. Tiền thuê bao tháng của đài NHK tôi trả thông qua ngânhàng. Tôi có thẻ American Express và thẻ MasterCard. Tuy rằng trước mắt tôichưa có kế hoạch gì, nhưng nếu muốn tôi thừa tư cách xin vay mua nhà kỳ hạn bamươi năm. Được ở một vị trí như thế, tôi luôn luôn lấy làm hoan hỉ. Cô đang ngồiđối diện với một người có thể gọi là trụ cột của xã hội, yêu cầu anh ta kiếmcho cô một khẩu súng lục. Điểm này, cô có hiểu không?"

    "Vì vậychẳng phải tôi đã nói rồi đó sao, hy vọng anh không cảm thấy không thoải mái."

    "Phảirồi, câu này tôi có nghe thấy."

    "Tôihết sức áy náy, nhưng ngoài anh, tôi không nghĩ ra ai khác có thể giúp chuyệnnày nữa."

    Từsâu trong cổ họng Tamaru phát ra một tiếng nhỏ, nghèn nghẹt, nghe như tiếng thởdài bị đè nén. "Giả dụ tôi ở vào địa vị người có thể cho cô cái mà cô yêu cầu,xét theo lẽ thường, e rằng tôi sẽ hỏi thế này: Cô tính dùng nó để bắn ai?"

    Aomamelấy ngón tay chỉ vào huyệt Thái dương của mình. "Đại khái bắn vào chỗ này."

    Tamarunhìn chỗ ngón tay ấy một hồi, gương mặt không hề để lộ xúc cảm. "Sợ rằng tôi sẽphải hỏi tiếp: Lý do?"

    "Bởivì tôi không muốn bị bắt sống," Aomame nói. "Tôi không sợ chết. Vào tù thì chẳngthích thú gì, nhưng chắc tôi có thể chịu được. Song tôi không muốn bị một đámngười kỳ dị quái đản bắt sống, bị chúng nó lục vấn tra khảo. Bởi vì tôi khôngmuốn phun ra bất cứ cái tên nào cả. Anh hiểu ý tôi không?"

    "Tôinghĩ là có."

    "Tôikhông có ý định dùng nó bắn ai, cũng không định đi cướp ngân hàng. Vì vậy khôngcần thứ khoa trương kiểu như dúng bán tự động bắn liên tiếp mười hai phát. Nhỏnhắn, ít giật là tốt rồi."

    "Cũngcó thể chọn dùng thuốc. So với việc kiếm một khẩu súng thì thực tế hơn."

    "Thuốcthì phải móc ra, nuốt vào, tốn thời gian. Nếu mình chưa kịp nhai nát bao con nhộngmà đã bị đối phương thò tay móc vào trong miệng thì chẳng làm gì được nữa.Nhưng nếu dùng súng thì có thể vừa kiềm chế đối phương vừa ra tay được."

    Tamarunghĩ ngợi giây lát, hàng lông mày bên phải hơi nhướng lên.

    "Nếucó thể được, thật lòng tôi không muốn mất cô," anh ta nói. "Tôi khá là thíchcô. Trên phương diện cá nhân."

    Aomamemỉm cười. "Thích tôi như một người đàn bà ư?"

    "Đànông, đàn bà, người, chó, những thứ có thể khiến tôi thích được không nhiều lắm,"Tamaru hờ hững đáp.

    "Tấtnhiên," Aomame nói.

    "Nhưngđồng thời, bảo vệ sự an toàn và sức khỏe của bà chủ là nhiệm vụ quan trọng nhấtcủa tôi hiện giờ. Nói gì thì nói, tôi là một chuyên gia."

    "Chuyệnđó còn phải nói."

    "Thànhthử để xem tôi có thể làm được gì không. Tôi không dám hứa chắc, nhưng biết đâusẽ tìm được một người quen có thể đáp ứng yêu cầu của cô. Chỉ là chuyện này cựckỳ tế nhị, không phải như kiểu mua thảm điện hay gì đó qua đường bưu điện. Cóthể phải mất một tuần mới có câu trả lời cho cô được."

    "Khôngsao," Aomame nói.

    Tamarunheo mắt, ngước nhìn tán cây ran tiếng ve kêu. "Tôi chúc cô vạn sự như ý. Cáigì trong khả năng, tôi sẽ gắng hết sức giúp cô."

    "Cámơn anh. Việc lần tới có lẽ là lần cuối cùng của tôi rồi. Chắc là sau này tôi sẽkhông gặp được anh nữa."

    Tamaruxòe hai tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên, tựa như người đang đứng giữa sa mạcchờ mưa xuống, nhưng không nói một lời nào. Anh ta có đôi bàn tay vừa lớn vừadày, đầy vết sẹo. Hai bàn tay không giống như bộ phận cơ thể, mà giống như linhkiện của một cỗ máy khổng lồ.

    "Tôikhông thích nói tạm biệt cho lắm," Tamaru nói. "Thậm chí cả cơ hội nói tạm biệtvới cha mẹ tôi cũng chẳng có."

    "Họqua đời rồi à?"

    "Họcòn sống hay đã chết tôi cũng không biết. Tôi sinh ra ở Sakhalin trước khi chiếntranh kết thúc một năm. Khu vực phía Nam Sakhalin hồi đó là lãnh thổ của Nhật Bản,gọi là Karafuto, đến mùa hè năm 1945 thì bị Liên Xô chiếm đóng, cha mẹ tôi trởthành tù bình. Cha tôi hình như làm việc ở cảng. Hầu hết dân thường Nhật Bản bịbắt không bao lâu sau đều được trao trả về nước, nhưng cha mẹ tôi là người TriềuTiên bị bắt đến Sakhalin làm lao công, nên không được đưa trở về Nhật Bản.Chính phủ Nhật Bản từ chối thu nhận họ. Lý do là, khi chiến tranh kết thúc, nhữngngười xuất thân từ bán đảo Triều Tiên không còn là thần dân của Đế quốc Đại NhậtBản nữa. Thật quá sức tàn nhẫn. Như vậy chẳng phải là không có một chút lòngnhân ái nào hay sao? Nếu có yêu cầu thì họ có thể đến Bắc Triều Tiên, nhưng NamTriều Tiên thì không, bởi vì lúc bấy giờ Liên Xô không thừa nhận Hàn Quốc. Chamẹ tôi ra đời ở một làng chài gần Busan, họ không muốn lên phía Bắc. Ở phía Bắchọ không có người thân hay bạn bè gì cả. Khi đó tôi còn là đứa bé đang ẵm ngửa,được gửi cho người Nhật Bản hồi hương về nước, họ đưa tôi vượt eo biển sangHokkaido. Thời ấy vấn đề lương thực ở Sakhalin rất gay go, quân Liên Xô đối xửvới tù bình rất hà khắc. Ngoài tôi ra, cha mẹ còn mấy người con nữa, ở đó khómà nuôi nổi tôi. Chắc họ nghĩ cứ để tôi một mình trở về Hokkaido trước, sau nàycó thể gặp lại. Hoặc chẳng qua là họ muốn vứt bỏ một gánh nặng. Cụ thể thế nàotôi không rõ. Tóm lại là chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau nữa. Có thể cha mẹtôi giờ vẫn còn ở Sakhalin. Nếu họ vẫn còn chưa chết."

    "Anhkhông còn nhớ cha mẹ à?"

    "Khôngnhớ gì cả. Lúc chia tay tôi mới hơn một tuổi. Tôi được cặp vợ chồng đó nuôi dưỡngmột thời gian, rồi bị chuyển vào một cô nhi viện trong vùng núi gần Hakodate,mãi chỏm cực Nam Hokkaido, đại để là đi xa hết mức khỏi Sakhalin mà vẫn còntrên đất Hokkaido. Đôi vợ chồng ấy chắc cùng không dư dả gì để nuôi tôi mãi. Chỗcô nhi viện ấy do một đoàn thể Thiên Chúa giáo điều hành, thật đúng là một nơigian khổ. Hồi đó chiến tranh vừa kết thúc, trẻ mồ côi nhiều vô số kể, lương thựckhông đủ, củi sưởi cũng không có. Tôi đã phải làm đủ thứ việc mới sống được."Tamaru đưa mắt liếc xuống mu bàn tay phải. "Thế là người ta thu xếp cho tôi làmthủ tục để được nhận làm con nuôi trên hình thức, lấy quốc tịch Nhật, đặc mộtcái tên Nhật. Tamaru Ken’ichi. Tôi chỉ biết trước đây mình họ Pak. Mà người TriềuTiên họ Pak nhiều như sao trên trời vậy."

    Aomamevà Tamaru sánh vai ngồi, chăm chú lắng nghe tiếng ve kêu.

    "Tốtnhất là nên nuôi một con chó khác," Aomame nói.

    "Phunhân cũng nói với tôi thế. Bảo là nhà bên đó cần một con chó canh cửa mới.Nhưng tôi chưa có bụng dạ nào làm vậy."

    "Tôihiểu tâm trạng của anh. Nhưng tốt nhất vẫn nên tìm lấy một con. Tuy rằng tôi chẳngcó tư cách gì khuyên bảo người khác, nhưng tôi nghĩ như thế."

    "Tôisẽ làm," Tamaru nói. "Nói gì thì nói, chúng tôi vẫn cần một con chó canh cửa đãđược huấn luyện. Tôi sẽ nhanh chóng liên hệ với công ty huấn luyện chó."

    Aomamenhìn đồng hồ đeo tay, đứng lên. Còn một lúc nữa mặt trời mới lặn, nhưng bầu trờiđã nhuốm chút hoàng hôn; trong sắc lam của buổi chiều đã bắt đầu lẫn vào một sắclam khác. Nàng nghe trong cơ thể mình còn rơi rớt lại chút hơi rượu Sherry. Chắcbà chủ vẫn đang ngủ?

    "Chekhovđã nói thế này," Tamaru chầm chậm đứng lên, nói. "Một khi trong câu chuyện đãxuất hiện súng lục thì phải có người bắn bằng khẩu súng ấy."

    "Thếnghĩa là sao?"

    Tamaruđứng mặt đối mặt với Aomame. Anh ta chỉ cao hơn Aomame chừng vài xăng ti mét."Ý ông ấy muốn nói, trong câu chuyện chớ nên tùy tiện với những món đạo cụ nhỏkhông liên quan. Nếu xuất hiện súng lục thì đến một cảnh nào đó phải có ngườidùng nó để bắn. Chekhov thích viết những truyện trong đó không có bất cứ đoạnchải chuốt thừa thải nào."

    Aomamesửa lại ống tay của chiếc váy liền quần, khoác túi đeo chéo lên vai. "Vậy nênanh lấy làm lo lắng: nếu có súng lục xuất hiện, sợ rằng sẽ có cảnh nổ súng ởnơi nào đó."

    "Theonhư quan điểm của Chekhov thì vậy."

    "Vìthế anh mới nghĩ, nếu có thể thì không giúp tôi tìm súng là hơn."

    "Vừanguy hiểm, lại vừa phạm pháp. Hơn nữa Chekhov còn là một tác giả rất đáng tin cậy."

    "Nhưngđây không phải câu chuyện. Chúng ta đang nói đến thế giới hiện thực."

    Tamarunheo mắt, nhìn chằm chằm vào mặt Aomame, sau đó thong thả cất tiếng, không chậmcũng không nhanh: "Chuyện này ai mà biết được?"


     
     
     
    nguồn: may4phuong.net

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC 1954-1975
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Một Mai Khi Hòa Bình

    Nhã Ca

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5647034]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5503009]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4640178]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471946]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4341452]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3601029]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2690192]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2498424]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2301000]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010949]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972360]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1549138]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470470]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1446136]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204149]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150844]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078970]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062688]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1029086]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026678]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959564]
    25.Quỷ Bảo [921958]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907830]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905368]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877130]
    29.Hắc Nho [852301]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843340]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840286]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756175]
    33.Tru Tiên [747866]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745412]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [662011]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622540]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592523]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569508]
    39.Hoàn Hảo [557836]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536884]
    41.Tầm Tần Ký [512226]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456514]
    43.Thiên Đường [452747]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [451115]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439882]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434193]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427607]
    48.Cậu Chó [417393]
    49.If You Are Here [411899]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408353]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm