hello guest!
Member ID:  
Password:
   
Remember me
ebooks - truyên việt nam
Truyện Dịch » Haruki Murakami » 1Q84 Tập 1[21498] 
 
Rating: 
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  •   5.0/7 - 3 votes
    view comments COMMENTS   print ebook PRINT  
     
     

    1Q84 Tập 1

    Haruki Murakami

    1Q84 Tập 1



    MỤC LỤC 


     

    Dịch giả: Lục Hương



    Chương 1

    Đừng bị vẻ bề ngoài đánh lừa

    Radiotrong xe taxi đang phát chương trình âm nhạc cổ điển trên sóng FM. Đó là bảnSinfonietta của Leoš Janáček. Ngồi nghe bản nhạc ấy trong taxi đang bị dòng xecộ chật ních bao vây thì có vẻ không được thích hợp lắm. Bác tài hình như cũngkhông nhiệt tình thưởng thức âm nhạc. Bác tài tuổi trung niên lặng lẽ quan sáthàng xe dài dằng dặc phía trước, tựa hồ một ngư phủ lão luyện đứng nơi mũi thuyềnđang cố tìm kiếm điểm hợp lưu của con nước triều mang theo điểm dữ. Aomame ngảhẳn người ra lưng ghế, khép hờ hai mắt nghe nhạc.

    Trênđời này liệu có bao nhiêu người chỉ cần nghe một đoạn đầu đã có thể nói ngay đólà bản Sinfonietta của Leoš Janáček? E rằng con số ấy hẳn phải nằm giữa "ít vôcùng" và "gần như không có". Nhưng chẳng hiểu vì sao Aomame lại làm được.

    Janáčeksáng tác bản giao hưởng dành cho dàn nhạc nhỏ này vào năm 1926, khúc dạo đầu vốnlà đoạn kèn đồng cổ động cho một kỳ đại hội thể thao nào đó. Aomame mường tượngra hình ảnh nước Cộng hòa Tiệp Khắc vào năm 1926

    Thế chiến thứ nhất kết thúc,người dân cuối cùng cũng được giải phóng khỏi ách thống trị dài lâu của vươngtriều Habsburg. Mọi người tận tình hưởng thụ khoảng thời gian hòa bình ngắn ngủiở Trung u khi ấy, tụ tập ngoài quán thỏa sức uống bia Pilsner và sản xuất ra nhữngkhẩu súng máy nhẹ bỗng và đẹp đẽ. Hai năm trước, Franz Kafka đã qua đời mà chẳngai biết. Không bao lâu sau, Hitler từ xó xỉnh nào đó đột ngột xuất hiện, thôntính cả đất nước nhỏ bé xinh đẹp này, nhưng vào thời điểm ấy không một ai biếtđược điều tồi tệ sắp xảy ra. Có lẽ, mệnh đề quan trọng nhất mà lịch sử cho nhânloại thấy chính là: "Vào thời điểm ấy, không ai có thể biết được tương lai sẽ xảyra chuyện gì." Trong khi nghe nhạc, Aomame mường tượng đến ngọn gió nhẹ nhàng ấmáp thổi qua bình nguyên Bohemia và không ngừng nghĩ đến những trắc trở của lịchsử.

    Năm1926, Thiên hoàng Taisho băng hà, niên hiệu được đổi thành Showa. Ở Nhật Bản, mộtthời đại tối tăm, tồi tệ cũng sắp sửa mở màn. Khúc nhạc xen kẽ ngắn ngủi của chủnghĩa hiện đại và nền dân chủ cuối cùng cũng kết thúc, nhường chỗ cho chủ nghĩaphát xít.

    Cũngnhư thể thao, lịch sử là một trong những sở thích của Aomame. Nàng hầu nhưkhông đọc tiểu thuyết, nhưng sách về lịch sử thì nàng đã đọc nhiều vô kể. Điềukhiến nàng cảm thấy hứng thú với lịch sử là, tất cả sự việc về cơ bản đều kết nốivới những ngày tháng và địa điểm xác định. Đối với nàng, việc ghi nhớ ngàytháng lịch sử không phải chuyện khó khăn gì. Dù không thuộc lòng những con sốđó, song chỉ cần nắm được mối quan hệ trước sau của các sự kiện lịch sử, ngàytháng sẽ tự động hiện lên trong trí óc. Thời học cấp hai và cấp ba, điểm thimôn lịch sử của Aomame lúc nào cũng cao nhất lớp. Mỗi lần thấy người khác gặpkhó khăn khi ghi nhớ các mốc lịch sử, Aomame đều lấy làm khó hiểu. Sao chuyệnđơn giản như vậy mà cũng không làm được nhỉ?

    Aomamelà họ thật của nàng. Ông nội nàng là người tỉnh Fukushima, ở cái nơi chẳng biếtnên gọi là thị trấn nhỏ hay ngôi làng nhỏ vùng núi ấy, nghe nói đúng là có mấynhà mang họ Aomame thật. Nhưng nàng chưa đến đó bao giờ. Từ trước khi nàng sinhra, cha nàng đã cắt đứt quan hệ với ông bà. Bên ngoại nhà nàng cũng vậy. Vì thế,Aomame chưa một lần gặp ông bà nội cũng như ông bà ngoại. Nàng hầu như không đidu lịch, nhưng thi thoảng cũng có cơ hội đi đây đi đó, vì đã thành thói quen, lầnnào nàng cũng lật tìm trong cuốn danh bạ điện thoại để ở khách sạn, xem có nhànào họ Aomame hay không. Nhưng cho đến giờ nàng vẫn chưa phát hiện ra người nàohọ Aomame ở bất cứ thành phố hay thị trấn nào nàng từng ghé chân. Mỗi lần như vậy,nàng đều có cảm giác như mình là một kẻ phiêu du cô độc, trôi dạt giữa đạidương mênh mông.

    Lúcnào nàng cũng cảm thấy việc xưng tên thật phiền phức. Mỗi lần nàng nói tênmình, người đối diện đều nhìn nàng chằm chằm bằng ánh mắt kỳ quái hoặc hết sứcngờ vực. Cô Aomame[1]. Đúng vậy. Đậu xanh. Thời còn làm ở công ty, lúc nào cũngphải kè kè mang theo danh thiếp thì lại càng phiền phức hơn. Lúc nàng đưa danhthiếp, người ta nhận lấy rồi chăm chú nhìn trong giây lát, cứ như bất ngờ nhậnđược một mẩu cáo phó. Khi nàng xưng tên qua điện thoại, có người ở bên kia đầudây còn bật cười hinh hích. Nhưng khi đi làm thủ tục ở cơ quan nhà nước hoặc đợikhám ở phòng chờ bệnh viện, lúc tên nàng được gọi đến, mọi người đều sẽ ngẩng đầulên, muốn nhìn thử xem cái người mang họ Aomame này rốt cuộc mặt mũi ra sao.

    [1]Aomame trong tiếng Nhật viết là Thanh Đậu, nghĩa là Đậu Xanh (Mọi chú thích làcủa người dịch).

    Thithoảng lại có người gọi lầm tên nàng thành "Cô Edamame" (Đậu nành). Cũng có khinàng bị gọi là "Cô Soramame" (Đậu tằm). Mỗi lần như thế, Aomame đều mất côngđính chính: "Không, không phải là Edamame (hoặc Soramame), mà là Aomame. Tuy làrất giống nhau, nhưng không phải vậy đâu." Đối phương nghe vậy lại cười gượng gạorồi xin lỗi, nói: "Ôi chà chà, cái họ này hiếm gặp thật đấy." Trong ba mươi nămcuộc đời mình, không hiểu nàng đã nghe bao nhiêu lần những câu nói kiểu như vậy.Không biết đã bao nhiêu lần nàng bị người ta trêu đùa vì cái họ này của mình. Nếusinh ra không mang họ này, đời mình có lẽ đã khác nhiều. Nếu mang những cái họphổ biến đâu đâu cũng thấy, như là Sato, Tanaka hay Suzuki gì gì đó… có lẽ cuộcđời mình sẽ dễ thở hơn, có thể nhìn ngắm thế giới này bằng ánh mắt bao dunghơn. Có lẽ.

    Aomamenhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nhạc, để âm thanh tuyệt hảo của dàn hợp tấu khínhạc thấm vào tâm tưởng. Đột nhiên nàng ý thức được một chuyện: Nếu xét vềradio trên xe taxi thì chất lượng âm thanh này dường như quá tốt. m lượng bậtnhỏ, nhỏ lắm, nhưng âm thanh sâu, nghe rõ được cả các âm bồi. Nàng mở mắt, nhồmngười về phía trước, nhìn dàn âm thanh lập thể gắn trên bảng điều khiển. Cả dànmáy đều một màu đen tuyền, đang tự hào ánh lên những tia sáng diễm lệ. Tuykhông thấy rõ tên hãng sản xuất, nhưng chỉ nhìn vẻ bề ngoài cũng biết là hàngchất lượng cao. Cùng với rất nhiều nút vặn, những con số màu xanh tao nhã hiệnlên trên màn hình điều khiển. Đây đại khái là hàng thuộc dòng hi- end, taxithông thường không thể nào lắp đặt loại thiết bị âm thanh cao cấp như vậy.

    Aomamenhìn lại một lượt bên trong xe. Từ lúc bước lên xe nàng chỉ mải tính chuyệntrong đầu nên không để ý lắm, chiếc xe này nhìn thế nào cũng không giống xetaxi thông thường. Nội thất trang trí rất cầu kỳ, chỗ ngồi cũng hết sức dễ chịuthoải mái. Hơn nữa, trong xe rất yên tĩnh. Tính năng cách âm hoàn hảo, tạp âmbên ngoài gần như không lọt vào được, tưởng chừng như ngồi trong phòng thu cáchâm vậy. Có lẽ đây là xe taxi tư. Trong đám tài xế xe tư ấy, cũng có người khôngtiếc tiền trang bị cho xe. Nàng khẽ đảo mắt, tìm kiếm giấy phép hành nghề taxi,nhưng không thấy. Nhưng đây cũng không giống loại xe dù hoạt động phi pháp.Trên xe có lắp đặt đồng hồ tính tiền nghiêm chỉnh, hiển thị rõ ràng chuẩn xác sốtiền xe, giờ đang là hai nghìn một trăm năm mươi yên. Nhưng cái giấy phép hànhnghề taxi có ghi tên tài xế thì lại chẳng thấy đâu.

    "Xe tốtquá. Yên tĩnh lắm," Aomame cất tiếng bắt chuyện từ chỗ ngồi sau lưng tài xế."Xe gì vậy nhỉ?"

    "XeCrown, dòng Royal Saloon của Toyota," bác tài trả lời ngắn gọn.

    "Tiếngnhạc nghe rõ lắm."

    "Loạixe này rất yên tĩnh. Cũng vì vậy mà tôi chọn đấy. Nói về cách âm thì kỹ thuật củahãng Toyota có lẽ đứng hàng nhất nhì thế giới."

    Aomamegật gật đầu, lại dựa hẳn người ra phía sau. Kiểu nói chuyện của bác tài khiếnngười ta cảm thấy hơi nghi hoặc. Bác ta thường để lại một vài điểm quan trọng,không nói ra hết. Ví dụ (chỉ là ví dụ thôi), nói về cách âm thì đúng là khôngthể chê xe Toyota được, nhưng những chỗ khác thì không hẳn là không có vấn đề.Mỗi lần bác ta nói dứt câu, vẫn còn lại ở sau đó một khối im lặng đầy hàm ý.Trong không gian chật chội của xe, khối im lặng ấy tựa như một đám mây tưởng tượngnhỏ bé, làm Aomame cảm thấy bứt rứt không yên.

    "Đúnglà yên tĩnh thật," nàng cất tiếng, như thể muốn xua đám mây nhỏ ấy đi. "Dànhifi hình như cũng thuộc loại cao cấp?"

    "Lúcmua tôi đã phải rất quyết đoán đấy," bác tài nói, giọng điệu nghe như một sĩquan tham mưu đã giải ngũ đang kể lại những chiến dịch trong quá khứ, "nhưng côthấy đấy, làm nghề như chúng tôi, cả ngày ngồi trong xe, tôi cũng muốn nghe loạinào có chất lượng âm thanh càng cao càng tốt, hơn nữa…"

    Aomameđợi bác tài nói nốt. Nhưng bác ta không nói. Nàng lại nhắm mắt nghe tiếng nhạc.Leoš Janáček là người như thế nào? Aomame không hề biết. Nhưng bất kể ra sao,Janáček chắc chắn không thể ngờ được rằng khúc nhạc ông sáng tác lại được ngườinào đó lắng nghe bên trong một chiếc Toyota Crown Royal Saloon yên tĩnh trên đườngcao tốc Thủ đô đang tắc nghẽn nghiêm trọng ở Tokyo vào năm 1984.

    Nhưng,sao mình có thể vừa nghe đã nhận ra đây là bản Sinfonietta của Leoš Janáček?Aomame lấy làm lạ. Vả lại, sao mình biết bản nhạc này được viết vào năm 1926?Nàng không phải người yêu thích nhạc cổ điển, mà cũng không hề có ký ức đặc biếtnào về Janáček. Vậy mà, vừa nghe thấy đoạn mở đầu của bản nhạc, chỉ trong chớpmắt các thông tin liên quan đến nó liền hiện lên trong trí óc nàng như thể mộtphản xạ có điều kiện, như một bầy chim bay ùa vào phòng qua ô cửa sổ đang rộngmở. Thứ âm nhạc ấy còn gây ra cho Aomame một cảm giác kỳ diệu, như thể bị "Vặnxoắn" vậy. Không đau đớn, cũng không hề khó chịu, chỉ cảm thấy tất cả các môtrong cơ thể mình dường như đang bị vắt khô đi về mặt cơ học. Aomame không saohiểu nổi. Lẽ nào bản Sinfonietta lại mang cho mình thứ cảm giác không thể lý giảinày sao?

    "Janáček,"Aomame buột miệng thốt ra trong vô thức. Lời vừa ra khỏi miệng, nàng đã hối hận:Mình không nên nói thì hơn.

    "Cônói gì thế?"

    "Janáček.Người viết bản nhạc này."

    "Tôikhông biết cái tên này."

    "Là mộtnhà soạn nhạc người Tiệp," Aomame đáp.

    "Vậyhả?" bác tài nói, vẻ khâm phục.

    "Xenày là taxi cá nhân phải không ạ?"Aomame hỏi nhằm chuyển sang chủ đề khác.

    "Đúngvậy," bác tài nói, sau đó ngừng một chút. "Một mình tôi làm thôi. Đây đã là đờixe thứ hai rồi."

    "Chỗngồi dễ chịu lắm."

    "Cámơn cô. Nhưng mà, cô này," bác tài hơi nghiêng đầu qua nói. "Cô có vội không?"

    "Tôihẹn với người ta ở Shibuya, vậy nên mới phiền bác chạy theo đường cao tốc Thủ đô."

    "Cô hẹnngười ta mấy giờ?"

    "Bốngiờ rưỡi," Aomame đáp.

    "Giờlà bốn giờ kém mười lăm rồi. Thế này thì có lẽ không đến kịp đâu."

    "Tắcđường nghiêm trọng thế sao?"

    "Trôngtình hình này thì đằng trước chắc là có tai nạn nghiêm trọng rồi. Không phải tắcđường bình thường đâu. Từ đầu tới giờ hầu như chẳng nhúc nhích được tẹo nào."

    Saobác tài này không thử nghe tin tức giao thông trên radio nhỉ? Aomame cảm thấythật kỳ lạ. Đường cao tốc Thủ đô rơi vào trạng thái tê liệt, hoàn toàn không thểnhúc nhích. Theo lẽ thường, vào những lúc thế này, tài xế taxi nên chuyển đài đểnghe tin tức giao thông mới phải chứ.

    "Báckhông nghe tin tức giao thông cũng biết được à?" nàng hỏi.

    "Khôngtin được cái đài giao thông ấy đâu," bác tài nói, giọng phảng phất vẻ xa xăm,"Cái thứ ấy quá nửa là dối trá, Công ty Quản lý Đường bộ chỉ phát những tin tứccó lợi cho bọn họ thôi. Ở đây, lúc này, có chuyện gì đang thực sự diễn ra,chúng ta chỉ có thể dựa vào cặp mắt của mình để quan sát, dựa vào bộ óc củamình để phán đoán."

    "Theophán đoán của bác thì tình trạng tắc đường này sẽ không thể sớm kết thúc đượcư?"

    "Khôngnhanh được đâu," bác tài lặng lẽ gật đầu. "Tôi dám đảm bảo. Mỗi lần tắc nghẹtthế này, đường cao tốc Thủ đô chính là địa ngục. Cuộc hẹn của cô quan trọng lắmkhông?"

    Aomamenghĩ ngợi giây lát. "Vâng. Quan trọng lắm. Tôi phải đi gặp mặt khách hàng."

    "Vậythì gay đấy. Xin lỗi… chắc là cô không đến kịp được rồi." Bác tài nói xong, khẽxoay cổ mấy cái như muốn làm mềm các cơ thịt đang căng cứng. Các nếp nhăn saugáy nhúc nhích tựa như một loài sinh vật thời thượng cổ. Aomame nhìn động tác ấytrong vô thức, chợt nhớ đến vật thể sắc bén nhọn hoắt ở đáy chiếc túi đeo chéoqua vai, lòng bàn tay rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm.

    "Vậytôi phải làm sao bây giờ?"

    "Hếtcách rồi. Đây là đường cao tốc Thủ đô, trước khi đến lối ra tiếp theo thì chúngta chẳng thể làm được gì. Cô không thể xuống xe giữa đường, chạy đến ga tàu điệngần nhất mà đi tàu điện như ở trên phố được."

    "Lốira tiếp theo ở đâu thế?"

    "Ikejiri.Không khéo phải đến chiều tối mới tới được đó ấy chứ."

    Đến tậnchiều tối? Aomame tưởng tượng tình cảnh mình bị nhốt trong chiếc taxi này đến tậnchiều tối. Bản nhạc của Janáček vẫn tiếp tục. Những âm bịt dây vang lên như thểmuốn vỗ về tâm trạng đang căng thẳng. Cảm giác bị vặn xoắn nãy giờ đã dịu đi rấtnhiều. Cảm giác đó là gì?

    Aomamelên taxi ở gần Kinuta, từ Yohga đi lên tuyến số ba của đường cao tốc Thủ đô.Ban đầu dòng xe cộ còn rất thông thoáng, nhưng lúc sắp đến Sangenjaya thì độtnhiên tắc đường, chẳng bao lâu sau đã không thể nhúc nhích nữa. Xe ở làn đườngđi ra ngoại ô vẫn thông suốt không chút trở ngại, chỉ có làn đường đi vào trungtâm này ứ trệ một cách bi kịch. Thông thường, sau ba giờ chiều làn giao thônghướng vào trung tâm của tuyến đường số ba này không hay bị tắc nghẽn, thế nênAomame mới bảo tài xế chạy theo lối cao tốc Thủ đô.

    "Thờigian chờ trên đường cao tốc Thủ đô thì không bị tính thêm phí đâu," bác tài nóivào gương chiếu hậu, "Vậy nên không cần lo chuyện tiền xe. Nhưng nếu lỡ mất cuộchẹn thì có vẻ không được ổn lắm đúng không?"

    "Đươngnhiên là không ổn rồi. Nhưng bác vừa nói là không có cách gì đấy thôi?"

    Báctài liếc nhìn mặt Aomame trong gương chiếu hậu. Bác ta đeo kính râm sáng màu.Vì ánh sáng không đủ, nên Aomame không thể nhìn rõ được vẻ mặt bác ta.

    "Chuyệnnày không phải là không có cách. Chỉ ngại hơi trái luật một chút, có thể nói làmột biện pháp khẩn cấp… từ đây cũng có thể ngồi xe điện ở Shibuya được."

    "Biệnpháp khẩn cấp?"

    "Cáchnày không tiện nói ra trước mặt người khác cho lắm."

    Aomamekhông nói lời nào, nheo nheo mắt đợi bác tài nói tiếp.

    "Cônhìn kìa, phía trước chẳng phải có một khoảng trống để dừng xe khẩn cấp đấysao?" Bác tài chỉ về phía trước nói, "Ở chỗ đó đó, đoạn có dựng tấm biển quảngcáo lớn của Esso ấy."

    Aomametập trung nhìn về phía đó thì thấy bên trái con đường hai làn xe chạy, có mộtkhoảng không gian trống dành cho các xe gặp sự cố tạm thời đứng đỗ. Đường cao tốcThủ đô không có vai đường, vậy nên có khá nhiều chỗ để dừng xe khẩn cấp màuvàng dùng để liên lạc với văn phòng quản lý đường cao tốc. Lúc này, không có xenào dừng ở khoảng trống đó cả. Sát bên cạnh làn xe chạy theo chiều ngược lại,trên nóc tòa nhà ven lề đường, là tấm biển quảng cáo lớn của hãng dầu Esso, mộtchú hổ đang toét miệng cười, tay cầm vòi bơm xăng.

    "Thựcra, chỗ ấy có cầu thang dẫn xuống bên dưới. Lúc gặp phải hỏa hoạn hay động đấtmạnh, tài xế có thể bỏ xe theo đường đó mà leo xuống chạy tháo mạng. Bình thườngthì chỉ thấy các công nhân duy tu đường xá mới leo lên leo xuống qua lối ấy.Lên tàu điện thì chẳng mấy mà lên được Shibuya."

    "Tôiquả thực không biết trên đường cao tốc Thủ đô lại có cầu thang thoát hiểm đấy,"Aomame nói.

    "Ngườibình thường hầu như không ai biết."

    "Nhưnggiờ không phải là tình huống khẩn cấp, nếu tự tiện leo xuống cầu thang ấy liệucó vấn đề gì không?"

    Báctài im lặng giây lát rồi nói: "Ừm, tôi cũng không rõ quy định chi tiết của Côngty Quản lý Đường bộ như thế nào nữa. Nhưng làm vậy cũng không gây bất tiện gìcho người khác, đại khái chắc là vẫn có thể chấp nhận được. Huống chi, ở chỗ đólại không có ai canh chừng. Mặc dù Công ty Quản lý Đường bộ rất đông nhân viên,nhưng người thực sự làm việc thì lại ít đến tội nghiệp. Đó chính là đặc điểm nổitiếng nhất của bọn họ mà."

    "Cáicầu thang ấy ra sao?"

    "Nó rấtgiống với thang thoát hiểm hỏa hoạn. À, chính là loại thang vẫn hay thấy ở đằngsau các tòa nhà cao tầng kiểu cũ ấy. Không nguy hiểm lắm đâu. Đại khái cao khoảngba tầng nhà, nhưng không cao, chỉ cần cô muốn thì trèo qua cũng không khó khăngì."

    "Bácđã đi lối ấy bao giờ chưa?"

    Khôngcó câu trả lời. Bác tài chỉ nở nụ cười điềm đạm trong gương chiếu hậu. Một nụcười mỉm cười ẩn chứa vô vàn ngụ ý.

    "Tómlại là cô tự quyết định thôi." Bác tài lấy đầu ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng theođiệu nhạc, nói: "Cô cứ ngồi rỗi ở đây mà thưởng thức thứ âm nhạc tuyệt vời này,đối với tôi cũng chẳng can hệ gì. Đằng nào thì dù cố gắng mấy chúng ta cũngkhông thể thoát thân khỏi đây được rồi. Đã đến nước này thì chỉ còn cách nghetheo ông trời vậy. Tôi chỉ muốn nói là, nếu có chuyện gấp, thì cũng không phải làkhông có biện pháp khẩn cấp."

    Aomamehơi nhíu mày, liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi ngẩng đầu lên nhìn đám xe hơi xungquanh. Bên phải là một chiếc Mitsubishi Pajero màu đen phủ một lớp bụi mỏng màutrắng nhờ nhờ. Gã thanh niên ngồi bên ghế lái phụ mở cửa sổ xe, hút thuốc vẻ buồnchán. Gã để tóc dài, da ngăm ngăm, trên người khoác chiếc áo gió màu đỏ sẫm.Trong khoang chứa đồ chất mấy tấm ván lướt sóng mòn vẹt. Phía trước nữa là mộtchiếc Saab 900 màu xám. Cửa sổ kính màu đóng im ỉm, không thể nhìn rõ người ngồibên trong. Thân xe bóng loáng, thậm chí còn soi gương được nếu lại gần.

    Phíatrước chiếc taxi Aomame đang ngồi là một chiếc Suzuki Alto màu đỏ đeo biển sốquận Nerima có một vết lõm trên thanh ba đờ sốc phía sau. Một người mẹ trẻ tìsát người vào vô lăng, đứa bé buồn chán đứng trên ghế, vặn vẹo hết bên này đếnbên kia. Bà mẹ dường như đang bực bội nhắc nhở đứa bé, nhìn qua cửa xe Aomame vẫncó thể thấy môi cô ta mấp máy. Quang cảnh này cứ y nguyên vậy đã được mườiphút. Trong mười phút này, chiếc xe e rằng không nhúc nhích được quá mười mét.

    Aomamesuy đi tính lại, trong đầu sắp xếp lại các yếu tố theo thứ tự ưu tiên. Nàngkhông mất nhiều thời gian để có được kết luận. Ban nhạc của Janáček cũng vừakhéo đến khúc cuối cùng.

    Nànglấy cặp kính râm nhỏ hiệu Ray- Ban trong túi ra, đeo lên mắt, đoạn trong ví raba tờ một nghìn yên, đưa cho bác tài.

    "Tôixuống xe ở đây thôi. Không thể đến muộn được," nàng nói.

    Báctài gật đầu, nhận tiền. "Cô có cần hóa đơn không?"

    "Khôngcần. Bác cũng không cần trả lại tiền thừa đâu."

    "Cámơn cô quá," bác tài nói, "Hình như gió lớn lắm đấy, cô đi cẩn thận kẻo trượtchân."

    "Tôisẽ cẩn thận," Aomame đáp.

    "Cònnữa," bác tài nhìn vào gương chiếu hậu nói, "Có một chuyện mong cô nhớ kỹ: Sự vậtchẳng bao giờ giống vẻ bề ngoài của nó đâu."

    Sự vậtchẳng bao giờ giống vẻ bề ngoài của nó. Aomame lặp lại một lần trong óc, hơinhướn mày lên. "Thế là ý gì?"

    Báctài đắn đo câu chữ, đoạn nói: "Ý là, giờ cô sắp đi làm một việc không tầm thường,chẳng phải vậy sao? Giữa ban ngày ban mặt, trèo xuống theo lối thang thoát hiểmtrên đường cao tốc Thủ đô, người bình thường không làm những chuyện như vậy.Riêng phụ nữ lại càng không."

    "Có lẽvậy," Aomame nói.

    "Thếthì, sau khi làm chuyện đó, nói thế nào nhỉ, có lẽ những quang cảnh thường ngàycô nhìn thấy sẽ hơi khác lúc bình thường một chút. Tôi cũng từng có kinh nghiệmnhư vậy rồi. Nhưng mà, đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa. Hiện thực lúc nào cũng chỉcó một mà thôi."

    Aomamenghĩ ngợi giây lát về những điều bác tài vừa nói. Trong lúc nàng mải suy nghĩ,bản nhạc của Janáček cũng vừa kết thúc. Khán giả lập tức vỗ tay không ngớt. Cólẽ đài phát lại một buổi thu âm chương trình hòa nhạc ở đâu đó. Trong tiếng vỗtay nhiệt liệt kéo dài, thoảng còn nghe thấy cả tiếng reo hò nữa. Trước mắtAomame hiện ra hình ảnh người nhạc trưởng đang mỉm cười cúi mình mấy lượt trướccác khán giả đang đứng vỗ tay. Ông hếch mặt lên, giơ cao tay, bắt tay nghệ sĩviolon một, rồi xoay lưng về phía khán giả, lại giơ hai cánh tay lên cao khenngợi toàn thể dàn nhạc, tiếp đó ông lại quay về phía khán giả, lại cúi mình thậtsâu thêm một lần nữa. Nghe một lúc lâu, dần dần cô cảm giác đó không phải là tiếngvỗ tay nữa, mà giống như cô đang lắng nghe âm thanh dai dẳng không dứt của mộttrận bão cát trên sao Hỏa.

    "Hiệnthực lúc nào cũng chỉ có một mà thôi," bác tài chầm chậm lặp lại, như thể đanggạch chân một đoạn quan trọng trong cuốn sách.

    "Đươngnhiên rồi," Aomame đáp. Đúng như lời bác tài nói. Một vật thể, trong một thờigian, chỉ có thể tồn tại ở một địa điểm. Điều này đã được Einstein chứng minh.Hiện thực bao giờ cũng vô cùng vắng lặng, vô cùng cô độc.

    Aomamechỉ vào dàn hifi trên xe. "Chất lượng âm thanh tốt lắm."

    Báctài gật đầu. "Cái ông viết bản nhạc này tên là gì ấy nhỉ?"

    "Janáček."

    "Janáček,"bác tài nhắc lại, tựa hồ như đang học thuộc một đoạn ám hiệu quan trọng, sau đógạt cái lẫy mở cửa sau: "Chúc thuận buồm xuôi gió. Hy vọng cô đến kịp giờ hẹn."

    Aomamexách chiếc túi đeo vai bằng da to tướng, bước xuống xe. Tiếng vỗ tay trongradio vẫn vang lên không ngớt. Nàng cẩn thận đi men theo rìa đường cao tốc vềphía khoảng trống dừng xe khẩn cấp cách đấy chừng mười mét. Mỗi khi làn đườngngược chiều có xe tải trọng lớn chạy qua, mặt đường lại khe khẽ rung lên dướiđôi giày cao gót của nàng. Nói đúng ra thì giống những con sóng, tựa như trên mặtboong một chiếc hàng không mẫu hạm đang lênh đênh giữa biển khơi cuộn trào sóngdữ.

    Cô bécon ngồi bên trên chiếc Suzuki Alto thò gương mặt nhỏ nhắn ra khỏi cửa sổ bênghế phụ, miệng há hốc. Nó nhìn Aomame, sau đó ngoảnh đầu lại hỏi mẹ: "Mẹ, mẹơi, cô kia đang làm gì thế? Cô ấy đi đâu thế? Con cũng muốn ra ngoài. Mẹ ơi, mẹ,con muốn ra ngoài kia cơ. Mẹ ơi, mẹ ơi!" Cô bé nằng nặc đòi. Nhưng bà mẹ chỉ lẳnglặng lắc đầu, liếc nhìn Aomame với ánh mắt trách móc. Đó là âm thanh duy nhấtphát ra ở xung quanh, cũng là phản ứng duy nhất đập vào mắt. Những người lái xekhác đều chỉ hút thuốc, nhíu mày cau chặt, dõi theo mắt nhìn theo nàng đangkhông hề do dự bước đi giữa hàng xe dài dằng dặc và vách chắn, như thể đangnhìn một vật thể gì đó chói mắt. Dường như họ không nôn nóng phán đoán. Dẫu xekhông thể nhúc nhích, nhưng người ta cũng không thường thấy có người đi bộ trênđường cao tốc Thủ đô. Muốn tri giác và chấp nhận nó như một hiện thực, ít nhiềucũng cần có thời gian. Và hơn nữa, người đi bộ ấy còn là một cô gái trẻ mặcmini jupe, chân đi giày cao gót.

    Aomamethu cằm nhìn thẳng về phía trước, lưng ưỡn thẳng, dựa vào làn da để cảm nhận nhữngánh mắt xung quanh đang nhìn mình, bước chân đi kiên định, mạnh mẽ. Đôi giàycao gót hiệu Charles Jourdan màu hạt dẻ gõ xuống mặt đường tạo nên những âmthanh khô khốc, gió thổi hất vạt áo khoác ngoài của nàng lên. Đã vào tháng Tư,nhưng gió vẫn lạnh buốt như thế, ẩn chứa bên trong một dự cảm hung bạo. Nàngkhoác chiếc áo gió màu be bên ngoài bộ vest dạ mỏng màu xanh hiệu JunkoShimada, vai đeo túi da đen. Mái tóc xõa ngang vai được cắt tỉa rất gọn gàng,chăm sóc kỹ lưỡng. Aomame không đeo món đồ trang sức nào. Nàng cao một mét sáutám, không một chút thịt thừa, mọi cơ bắp đều trải qua những rèn luyện côngphu, thế nhưng, cách một lần áo gió thì người khác không thể nào hay biết đượcđiều này.

    Nếu tỉmỉ quan sát gương mặt nàng từ chính diện, người ta sẽ phát hiện ra kích cỡ haitai nàng có sự khác biệt rất lớn. Tai trái to hơn hẳn tai phải, và hình dạngcũng hơi méo mó. Nhưng không ai để ý đến điều này, vì đôi tai luôn ẩn trong máitóc. Cái miệng lúc nào cũng mím chặt thành một đường thẳng, ám chỉ một tínhcách không dễ gần. Chiếc mũi nhỏ nhắn, xương gò má hơi nhô lên, vầng trán rộng,đôi lông mày dài và thẳng, mỗi nét lại góp thêm một phiếu cho khuynh hướng ấy.Nhưng gương mặt trái xoan cũng khá cân đối. Tuy rằng sở thích mỗi người mỗikhác, nhưng về cơ bản có thể nói nàng là một phụ nữ đẹp. Vấn đề là nét mặtAomame hầu như không có biểu cảm gì. Cặp môi mím chặt ấy, trừ trường hợp bất đắcdĩ, còn thì tuyệt đối không hé một nụ cười. Đôi mắt lạnh lùng và chăm chú như mộtgiám sát viên xuất xắc trên boong tàu. Vì vậy, gương mặt nàng hoàn toàn không đểlại cho người khác một ấn tượng gì rõ rệt. Trong rất nhiều trường hợp, vẻ tự nhiênvà sự lịch lãm trong những cử động của nét mặt còn thu hút sự chú ý và quan tâmcủa người khác nhiều hơn sự xấu đẹp của gương mặt trong trạng thái bất động.

    Hầu hếtmọi người đều không nắm bắt được tướng mạo của Aomame. Chỉ cần rời ánh mắt đichỗ khác là không thể miêu tả được gương mặt nàng trông như thế nào nữa. Nóicho đúng, gương mặt của Aomame chắc chắn là gương mặt có cá tính, nhưng khônghiểu sao những đặc trưng của từng chi tiết lại không hề để lại ấn tượng gìtrong óc người khác. Theo nghĩa đó, nàng giống như một loài côn trùng ngụytrang. Thay đổi màu sắc và hình dạng để hòa lẫn vào môi trường xung quanh, cố gắngkhông làm người khác chú ý, không để người khác có thể dễ dàng nhớ đến mình,đây chính là điều mà Aomame mong muốn. Từ bé, nàng đã tự bảo vệ mình theo cách ấy.

    Nhưngnếu vì lý do nào đó mà phải nhăn mặt, thì gương mặt lạnh lùng của Aomame sẽthay đổi hoàn toàn. Cơ mặt sẽ co rúm lại theo các hướng khác nhau, khiến cho sựméo mó của hai bên má bị cường điệu đến cùng cực, những nếp nhăn hằn sâu ở nhiềuchỗ, đồng tử vội vã thu lại, mũi và miệng biến dạng một cách thô bạo, cái cằm vẹođi, môi vểnh lên, để lộ những chiếc răng to trắng. Như thể tấm mặt nạ bị đứtdây buộc đột nhiên tuột ra khỏi gương mặt, trong chớp mắt nàng biến thành mộtcon người hoàn toàn khác. Bất cứ ai nhìn thấy cũng đều không khỏi hồn xiêuphách lạc trước sự biến đổi đến ớn lạnh ấy. Đó là một cú nhảy bất ngờ từ sựhoàn toàn không thể nắm bắt xuống vực sâu của sợ hãi. Vì vậy, nàng luôn thận trọng,tuyệt đối không chau mày trước người lạ. Nàng chỉ thay đổi gương mặt khi ở mộtmình, hoặc lúc đe dọa gã đàn ông mà nàng không ưa.

    Đếnđược khoảng trống dùng để đỗ xe khẩn cấp, nàng dừng bước nhìn bốn phía tìm cầuthang thoát hiểm. Nàng tìm thấy tức thì. Đúng như bác tài đã nói, lối vào cầuthang có hàng rào sắt cao quá hông một chút, cửa khóa chặt. Mặc mini jupe bósát người mà leo qua hàng rào sắt này thì hơi phiền phức, nhưng chỉ cần không đểý đến ánh mắt của người khác thì không có gì là khó. Nàng không hề do dự tuộtđôi giày cao gót ra, nhét vào túi đeo vai. Đi chân trần thì cái quần tất nàycoi như vứt đi, nhưng những thứ như thế này mua ở cửa hàng nào chẳng được.

    Mọingười lặng lẽ dõi theo nàng cởi giày cao gót, rồi cởi áo khoác ngoài. Từ trongcửa sổ để mở cửa chiếc Toyota Celica màu đen dừng ngay phía trước vẳng ra tiếnghát cao vút của Michael Jachson, bài Billie Jean, như để làm nhạc nền cho cảnhtượng đó. Nàng thấy mình như đang đứng trên sân khấu múa thoát y. Cũng được. Cứngắm cho thỏa thích đi. Chắc các vị đang phát ngán với cảnh tắc đường này phảikhông? Nhưng, xin thưa, tôi chỉ tới đến đây thôi. Hôm nay chỉ có giày cao gótvà áo khoác. Xin lỗi nhé.

    Aomamexốc lại túi lên vai cho khỏi rơi. Chiếc Toyota Crown Royal Saloon nàng vừa ngồivẫn ở đằng xa, dưới ánh nắng chiếu rực rỡ, tấm kính chắn gió phản chiếu nhữngtia sáng chói mắt như một tấm gương. Không thấy rõ mặt bác tài, nhưng chắc chắnbác ta đang nhìn về phía này.

    Đừngđể vẻ bề ngoài đánh lừa. Hiện thực lúc nào cũng chỉ có một mà thôi.

    Aomamehít sâu một hơi, rồi lại thở hắt ra thật dài. Sau đó, nàng dỏng tai theo tiết tấucủa Billie Jean, và leo qua hàng rào sắt. Chiếc mini jupe bị vén lên tận hông.Mặc xác, nàng thầm nhủ. Muốn nhìn thì nhìn đi. Dù nhìn thấy cái bên trong váy,cũng đừng mơ nhìn thấu được con người tôi. Huống hồ, đôi chân thon dài đẹp đẽ ấychính là chỗ khiến Aomame cảm thấy tự hào nhất trên thân thể mình.

    Sangđến bên kia hàng rào sắt, Aomame sửa lại vạt váy, phủi bụi trên tay, mặc lại áokhoác, đeo lại túi xách, đẩy gọng kính râm lên một chút. Cầu thang thoát hiểmđã ở ngay phía trước, một cầu thang sắt sơn màu ghi. Loại cầu thang đơn giản,thiết thực, chỉ quan tâm đến khía cạnh công năng. Nó không được làm ra để dànhcho các cô gái đi chân trần với độc chiếc quần tất và mặc mini jupe bó sát ngườilên xuống. Junko Shimada cũng chẳng thiết kế bộ u phục này để leo lên leo xuốngcầu thang thoát hiểm trên tuyến số ba đường cao tốc Thủ đô. Những chiếc xe tảicỡ lớn đi bên làn xe ngược chiều khiến cầu thang rung lên bần bật. Gió thổi vùvù qua khe giữa những thanh sắt. Có điều, đằng nào thì cầu thang cũng ở đó rồi,việc còn lại chỉ là leo xuống mặt đất mà thôi.

    Aomamengoảnh đầu lại phía sau một lần cuối, điệu bộ như một người vừa kết thúc phầndiễn thuyết của mình nhưng vẫn lưu lại trên bục phát biểu chờ nghe khán giả đặtcâu hỏi, đưa ánh mắt từ bên trái sang bên phải, rồi lại từ bên phải sang bêntrái nhìn những hàng xe chật cứng trên đường. Từ nãy đến giờ, hàng xe dài ấy vẫnchưa nhích được thêm chút nào. Người ta bị vây khốn ở đó, không biết làm gì, chỉbiết giương mắt lên quan sát từng động tác nhỏ nhặt nhất của nàng. Bọn họ đềubăn khoăn tự hỏi, rốt cuộc người phụ nữ này đang định làm gì vậy? Những ánh mắthàm chứa cả sự tò mò lẫn vẻ không hứng thú, cả sự ngưỡng mộ lẫn vẻ coi khinhcùng đuổi dồn lên Aomame đang leo sang phía bên kia hàng rào sắt. Tình cảm củahọ giống như một cán cân không ổn định, không nghiêng hẳn về bên nào, mà cứđung đưa qua lại. Một sự im lặng nặng nề buông xuống, bao trùm xung quanh.Không ai giơ tay đặt câu hỏi (đương nhiên, dù có ai hỏi, Aomame cũng chẳng địnhtrả lời). Mọi người chỉ lặng lẽ chờ đợi một cơ duyên mãi mãi không bao giờ ghétới. Aomame hơi cúi đầu, cắn môi dưới, đánh giá bọn họ một lượt từ phía sau cặpkính râm màu xanh sẫm.

    Tôilà ai, đang định đi đâu, làm gì, chắc chắn các người không thể nào tưởng tượngnổi. Aomame thầm nói với họ, đôi môi không hề mấp máy. Các người bị giam cầm ởđây, chẳng đi đâu nổi. Không thể tiến lên, cũng không thể rút lui. Nhưng tôithì khác. Tôi có việc cần làm cho xong. Có sứ mệnh cần phải hoàn thành. Thếnên, tôi xin đi trước.

    Cuốicùng, Aomame rất muốn hướng về tất cả đám người ở đây mà nhăn mặt một cái,nhưng khó khăn lắm nàng cũng tự kiềm chế được. Nàng không còn thời gian để làmnhững chuyện vô vị ấy nữa. Gương mặt một khi đã biến đổi, sẽ mất nhiều thờigian mới khôi phục lại được vẻ ban đầu.

    Aomamequay lưng lại với đám khán giả câm lặng, sau đó bắt đầu thận trọng leo xuống cầuthang thoát hiểm, lòng bàn chân cảm nhận được hơi lạnh thấu xương của sắt thép.Cơn gió lạnh đầu tháng Tư làm mái tóc nàng đung đưa, thi thoảng lại để lộ ravành tai trái dị dạng.


     
     
     
    nguồn: may4phuong.net

     
     
    write comments  WRITE COMMENTreviews/comments  
     
     

     
     
    Please SIGN IN to Write a Comment

    Member ID:  
    Password:    


    if you don't have a vm account, go here to REGISTER
     
    TRUYỆN DÀITRUYỆN NGẮNTRUYỆN DỊCHTẬP TRUYỆNTRUYỆN TÌNH CẢMTRUYỆN TRINH THÁMTRUYỆN GIÁN ĐIỆPTRUYỆN KINH DỊTRUYỆN TIẾU LÂM
    TRUYỆN TUỔI TRẺ / HỌC TRÒTRUYỆN TÌNH DỤCTRUYỆN KIẾM HIỆPTRUYỆN DÃ SỬTRUYỆN TRUNG HOATHƠTẠP CHÍPHI HƯ CẤU
    ENGLISH EBOOKSEBOOKS FRANÇAISTRUYỆN KỊCHEBOOKS by MEMBERSTỰ LỰC VĂN ĐOÀNGIẢI THƯỞNG VĂN HỌC TOÀN QUỐC 1954-1975
    GIẢI THƯỞNG NOBEL VĂN HỌCTRUYỆN HAY TIỀN CHIẾNTRUYỆN MIỀN NAM TRƯỚC 1975MỤC LỤC TÁC GIẢ







    Please make a
    donation to help us
    pay for hosting cost
    and keep this
    website free

    Z.28 Macao... Trinh Nữ Giang Hồ

    Người Thứ Tám

    1.Thần Mộ (Tru Ma) [16777215]
    2.Vũ Thần [16777215]
    3.Tinh Thần Biến [16777215]
    4.Đại Đường Song Long Truyện [5647034]
    5.Thần Mộ (Tru Ma) [5503009]
    6.Lộc Đỉnh Ký [4640178]
    7.Tiếu Ngạo Giang Hồ [4471946]
    8.Chuyện Xưa Tích Củ [4341452]
    9.Tế Công Hoạt Phật (Tế Điên Hòa Thượng) [3601029]
    10.Lưu Manh Kiếm Khách Tại Dị Thế [2690192]
    11.Phàm Nhân Tu Tiên [2498425]
    12.Xác Chết Loạn Giang Hồ [2301000]
    13.Lục Mạch Thần Kiếm [2010949]
    14.Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em [1972360]
    15.Phong Lưu Pháp Sư [1549138]
    16.Hắc Thánh Thần Tiêu [1470470]
    17.Thất Tuyệt Ma Kiếm [1446136]
    18.Bạch Mã Hoàng Tử [1204149]
    19.Lưu Công Kỳ Án [1150844]
    20.Cô Gái Đồ Long [1078970]
    21.Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên [1062688]
    22.Đàn Chỉ Thần Công [1029086]
    23.Điệu Ru Nước Mắt [1026678]
    24.Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu [959564]
    25.Quỷ Bảo [921958]
    26.Giang Hồ Thập Ác (Tuyệt Đại Song Kiều) [907831]
    27.Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây [905368]
    28.Đông Chu Liệt Quốc [877131]
    29.Hắc Nho [852301]
    30.Đại Kiếm Sư Truyền Kỳ [843340]
    31.Điệu Sáo Mê Hồn [840286]
    32.Hóa Huyết Thần Công [756176]
    33.Tru Tiên [747866]
    34.Thần Điêu Đại Hiệp [745413]
    35.Đi Với Về Cũng Một Nghĩa Như Nhau [662011]
    36.Anh Có Thích Nước Mỹ Không? [622540]
    37.Bong Bóng Mùa Hè Tập 3 [592523]
    38.Nghịch Thủy Hàn [569508]
    39.Hoàn Hảo [557836]
    40.Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra [536884]
    41.Tầm Tần Ký [512226]
    42.Song Nữ Hiệp Hồng Y [456514]
    43.Thiên Đường [452747]
    44.Đạo Ma Nhị Đế [451115]
    45.Xu Xu, Đừng Khóc [439882]
    46.Mưu Trí Thời Tần Hán [434193]
    47.Bát Tiên Đắc Đạo [427607]
    48.Cậu Chó [417393]
    49.If You Are Here [411899]
    50.Võ Lâm Ngũ Bá [408353]
      Copyright © 2002-2017 Viet Messenger. All rights reserved.contact vm