MỤC LỤC
- Về Một Xóm Quê
- Xem Sách
- Cái Còn Lại
- Ế Ị !
- Giọt Cà-phê
- Một Ngày Để Tùy Nghi
- Một Chỗ Thật Tịch Mịch
- Lúc Dừng Nghỉ
- Những Đám Khói
- Đô Thị Hoang Sơ
- Chiếc Áo Dài
- Anh Bình Định
- Gắn, Gùa Và Gu
- Rụp Rụp
- Nhớ Làng
- Hạt Bọt Trà
- Mùa Xuân, Con Én
- Một Mùa Thu
- Một Mùa Xuân An Lành
- Lạnh
- Mười Giờ
- Ổi Tàu
- Hoan Ca
- Cô Quì Còn Không?
- Tư Bề Người Dưng
- Cửa Sổ
CHƯƠNG 26
Một tuần sau đó, họtổchức lễtrao tặng huy chương của ngài tổng thống. Bạn biết mà, cho lòng dũng cảm, và cho tất cả mọi chuyện đã xảy ra.
Tôi không mặc quần áođen nữa. Tôi thậm chícòn không muốn mặc quầnáođen. Tôi không quan tâm tôi mặc gì nữa. Khi bạnđang yêu, bạn sẽnghĩthế. Bạn không bận tâm vềnhững thứnhưquần áo, vì tất cả những gì bạn quan tâm chỉ là người ấy mà thôi.
À, trừ khi bạn là Lucy.
Nhưng dùcho tôi không bận tâmđến ngoại hình của mình, thìmẹtôi, vàTheresa vàLucy vẫn đảm bảo làtôi trông xinh xắn. Họđưa cho tôi một bộquầnáo khác-màu xanh nhạt - mà sau đó, sau buổi trao huy chương ấy,trong khi tất cả chúng tôi đều đang thưởng thức bánh ngọt trong phòng Hoàng Gia, David nói rằng nó rất hợp với màu mắt của tôi.
Buổi lễtrao tặng, nhưđãđược hứa từ trước, diễn ra trước cây thông Noel của NhàTrắng trong phòng Xanh da trời. Ánh đèn cùng những vật trang trí khiến căn phòng trông thật lộng lẫy.
Mọi thứđều cóvẻnghiêm túc. Tất cảmọi người đều ởđó, cócảnhững đại tá quân sựmặc quân phục nghiêm nghị, các thượng nghị sĩtrong những bộphậnáo chỉn chu, và gia đình tôi, Theresa, Catherine và gia đình bạn ấy, cả Candace WU, rồi Jack và Pete, và cô Susan Boone, người mà tôi đã đặc biệt mời đến.
Ngài tổng thống đã phát biểu vềtôi, điềuđó khiến tôi cảm thấy yêuđất nước hơn. Ngài nói thế này :"Samatha Madison, tôi trao tặng cháu huy chương này vì lòng quả cảm cao độ khi đối mặt với hiểm nguy..." vân vân và vân vân. Thực tình mà nói, tôi rất khó tập trung vì David đang đứng ngay cạnh bên bố anh ấy, trông cực kì đáng yêu.
Tôi không thểtin rằng đã cólần tôi từng nghĩ David trông thật ngờ ngệch khi đeo cà vạt. Còn bây giờ bóng dáng của anh ấy khiến tôi hoàn toàn rung động. À, bóng dáng anh ấy dù trong bất cứ trang phục nào, thật đấy.
Sau khi tôiđược nhận huy chương -làm bằng vàng ròng, treo bở một dâybằng lụa đỏ - tất cả mọi người đều vỗ tay, và chúng tôi phải đứng tạo dáng hàng triệu lần, trong khi tất cả những người khác bắt đầu dùng bánh. David, thay vì dùng bánh như mọi người, chờ tôi, và khi tôi kết thúc màn chụp ảnh, anh đến bên tôi và hôn vào má tôi. Một nhiếp ảnh gia đã chụp được một bức ảnh vào lúc ấy, nhưng chúng tôi không hề bối rối hay ngượng ngùng. Bởi vì trong tuần vừa qua chúng tôi đã hôn nhau rất nhiều, và không chỉ là hôn lên má.
Để tôi nói cho bạn nghe vài điều: hôn nhau - không cần phải nói, không phải là thứ mà tôi có nhiều kinh nghiệm mãi chó đến bây giờ - rất tuyệt.
Sau khi chúng tôi cùng mọi người dùng bánh ngọt, tôiđi vòng quanh, cốgắng giúp những nhóm khách mời cảm thấy dễchịu với nhau. Chẳng hạn nhưtôi giới côSusan Boone và bạn trai cô ấy với bố mẹ Catherine, và David giới thiệu Jack cùng Lucy với ngài trưởng đoàn luật sư cùng vợ của mình, vân vân.
Và rồi, trong khi mọi người đều đang bắt tay nhau và nói vềnhững chuyện vui vẻhọđang tận hưởng cùng nhau, David đến bên tôi với một trong những nụ cười bí ẩn hé nở nơi khóe môi và thì thầm :" Đến đây nào".
Tôi nhỏgiọng trả lời :"Vâng".
Tôi theo anh ra khỏi phòng vàđiđến căn phòng nơi màlầnđầu tiên chúng tôiăn ham bơgơ cùng nhau, nhìn ra bãi cỏsau NhàTrắng.
Và trênngưỡng cửa nơi David đã khắc tên tôi, tôi nhìn thấy anh ấy đã thêm vào một cái gì đó.
Một dấu cộng.
Bây giờnóthành thếnày:
David
+
Sam
Đó, khi xem xét tất cả mọi chuyện, việc ghi tên bạn vào lịch sử thật tuyệt.
Mười lýdo
hàng đầu tôi cảm thấy vui sướng khi mình thực sự không phải là Gwen Stefani:
10. Tôi không phải đi diễn tour. Tôi cóthế ngồiởnhàvới con chó của mình. Cộng thêm việc có thểgặp bạn trai mình bất cứ khi nào tôi muốn...à, cho đến giờgiới nghiêm, mười một giờ vào những ngày cuối tuần, và cho tới khi tiếng Đức của tôi khá lên.
9. Giữa trường học, những buổi học vẽ, là mộtđại sứtuổi vị thành niên của Liên Hợp Quốc, và đời sống xãhội của tôi, tôi thực sự không còn thời gian để chăm chút cho cái tủ cánhân của mình. Ăn mặc một cách bất thường thực ra lại hàm chứa rất nhiều trách nhiệm
8. Tôi không nghĩ ca hát vàsáng tác lại có thểmang tính sáng tạo cao như vẽđược một cái trứng thực sự xuất sắc.
7. Gwen phải tham dự rất nhiều cuộc phỏng vấn, mà tôi cóthểliên hệ theo khảnăng của mình với chức vụ đại sứ tuổi vị thành niên của Liên Hợp Quốc. Nhưng Gwen được phỏng vấn bởi chẳng hạn như, Tuổi teen, tờ báo sẵn sàng thuật lại những gì bạn đang mang trên người trong cuộc phỏng vấn. Còn tôi được phỏng vấn bởi Thời báo New York Times, mà họ thì không làm như thế.
6. Gwen đeo rất nhiều dâyđeo ngang bụng. Còn dây đeo của tôi thìchính xác không phải là thứnổi bật nhất trên người tôi. May mắn thay, bố tôiđã bảo rằng nếu ông ấy bắt gặp tôi mang những bộ lòng thòng nhưthế, ông ấy sẽbuộctôi phải làm việc nội trú trong văn phòng mình trong cả mùa hè, thay vì để tôi vẽ mấy quả trứng và sọ bò cả mùa hè ở studio của cô Susan Boone.
5. Theo như Theresa, người cómột người em làm một thẩm mỹ việnđược cấp giấy phép, nếu tôi nhuộm tóc mình mộtcách thường xuyên như Gwen, thì bà ấy sẽ dẹp chúng ngay.
4. Gwen phải ra ngoài cảngày, mỗi ngày với những chàng trai nhốn nháo trong ban nhạc. Chàng trai duy nhất tôi từng đi chơi cùng làbạn trai của mình, bạn trai của chị tôi, vàbạn trai của người bạn tốt nhất của tôi, và chưa có ai trong số họ, từ trước đến giờ, bày tỏ niềm đam mê với việc chơi trống mà chẳng mặc gì trên người, và điều này, nếu bạn hỏi tôi, thật sự là một điều đáng xấu hổ.
Nhưng một lần nữa, một người phải hi sinh cho nghệ thuật, tôinghĩ là thế.
3. Gwen có lẽkhông nhận thức về sựthật bénhỏ này: những gãngớngẩn là những người bạn trai tốt nhất. Nghe có vẻđáng ngạc nhiên, nhưng nó làsựthật. Bạn biết những nụ cười của David, những nụ cười bíẩn dường như luôn ngựtrịtrên gương mặt anh ấy chứ? Những nụ cười ấy, anh ấy nói, là vì tôi. Bởi vì, anh ấy nói với tôi, anh ấy chưa bao giờ nghĩ có thể gặp một người con gái tuyệt vời như tôi.
Ngoài ra, cũng có điều gìđóđáng nói khi bố mẹbạn thực sựthích người mà bạnđang cặp kè.
2. Em của Gwen, dù cô ấy có thể xinh xắn và còn nhiều điều khác nữa, không thể nào đáng yêu như Lucy, người mà, dù cho thi thoảng làm những chuyện rất khó ưa, thực sự đã cư xử rất đúng mực trong thời gian còn lại. Ý tôi là, chị ấy sẵn sàng vứt bỏ bạn trai mình vì tôi. Điều đó có nói lên điều gì với bạn không?
Vànguyên nhân hàng đầu khiến tôi cảm thấy vui mừng khi mình không phải làGwen Stefani:
1. Vì nhưthếtôi sẽ không còn làmình nữa