vietmessenger.com


Duyên Anh

Thư Tình Trên Cát





Au loin déjà la mer s’est retirée
Mais dans les yeux entr’ouverts
Deux petites vagues sont restées
Deux petites vagues pour me noyer.

JACQUES PRÉVERT

1

KHÔNG BAO GIỜ TÔI NGHĨ MÌNH có chuyến đi xa như thế, dù nơi tôi sắp đến là một thành phố tôi đã quen thuộc ờ những bài hát, trong những cuốn tiểu thuyết. Nhìn bản đồ, Nha Trang thật gần Sàigòn. Bốn mươi phút bay của Boeing, tám mươi phút DC6 và quá nửa buổi chạy xe đò. Nào xa chi mà tôi cứ thấy nó xa vời vợi. Xa và trở thành mộng tưởng như mộng tưởng của nhà thơ thèm dìu tình nhân vào "quán rượu có một chút Paris để làm thi sĩ". Tuổi trẻ hôm nay cơ hồ xa lạ ngay với cả quê hương mình. Chiến tranh vực thẳm, đòi sống leo dốc là chướng ngại vật ngăn cản những chuyến đi.

- Nghĩ gì đó, Nhị ?

- Về Nha Trang.

- Buồn ói không ?

- Không.

Phượng vỗ vai tôi:

- Trưa nay chúng ta đã nằm dài trên bãi cát phơi nắng.

Tôi hỏi:

- Gần tới chưa ?

Phượng nheo mẳt. Lặng thinh. Chiếc Boeing êm ái lướt. Phượng là bạn thân của tôi từ dạo chúng tôi còn học dưới trung học. Lên đại học, tình cờ chúng tôi lại chung một trường, một lớp. Ba Phượng, một thương gia khá giả, mùa hè nào ông cũng đưa gia đình đi nghỉ mát xa Sàigòn. Năm ngoái, Phượng theo ba sang Pháp, hưởng những ngày hạ tuyệt vời ở Côte d’Azur.

Phượng đã ra Huế, đă "nhai kẹo mạch nha mỏi cả miệng" ở Quàng Ngãi, đã thích câu ca dao "Mẹ già như chuối ba hương. Như xôi nếp một như đường mía lau". Đà Nẵng, Hội An, Quy Nhơn, Tuy Hòa... những thành phố, những tỉnh lỵ miền Trung, Phượng đều đã đặt dấu chân kỷ niệm ; mỗi nơi Phượng ghé thăm, Phượng không quên mua một kỷ vật. Và cái tủ kính to tướng của Phượng đầy nhóc kỷ niệm mà tôi thường gọi đùa "kỷ niệm giang hồ vặt của... vợ chú dế mèn". Phượng nói về Huế đẹp hơn thơ Hàn Mặc Tử tả thôn Vỹ Dạ. Huế trên đầu ta, mùa hè phượng nở đỏ rợp Thành Nội. Huế trên đầu ta, mùa thu heo may mơn trớn Hương Giang. Huế âm nhạc. Huế thi ca. Và, Nhị ơi, Kiều Nhị ơi, nếu mi ngang qua một ngôi trường con gái - trường Đồng Khánh, chẳng hạn - mi sẽ muốn làm con trai, mi sẽ muốn tự từ dưới dòng suối tóc. Nghe Phượng ca ngợi Huế, tôi thèm cắn Huế một miếng. Chắc Huế ngọt tợ kẹo mè xửng. Phượng ca ngợi Nha Trang ghê gớm lắm. Con nhỏ bảo tôi: Rất tiếc mi "làm thân con gái". Chứ không, mi sẽ khổ sở vì câu "Gái Nha trang mày ngài mắt phưọng.." Rồi bỗng cách đây vài hôm, Phượng rủ tôi ra Nha Trang. Phượng xin phép bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi bằng lòng. Ba Phượng có cái biệt thự ngoài Nha Trang, mùa hè năm nay tôi được nghỉ mát một nơi tôi hằng mơ ước. Cám ơn Phượng.

- Nhị!

- Hở?

- Nhớ phim Where the boys are chứ ?

- Nhớ.

- Đọc chuyện đó nữa ?

- Chưa.

- Ông bổ tác giả Mỹ "chịu chơi" ra phết, ông ta đề tặng con gái cuốn Where the boys are coi như thể lời chúc con gái hưởng mùa hè tuyệt diệu.

Phượng khe khẽ hát Where the boys are... Con nhỏ tường mình là Connie Francis trong phim. Tôi nhéo Phượng:

- They are in Nha Trang !

- Mi đoán vậy ?

- Ừ

- Mi "xí" vai nào ?

- Luna Pattern.

- À, mi khôn lỏi, mi sẽ gặp kép đẹp giai Georges Hamilton, còn ta, ta đóng vai đào lùn Connie Francis cặp với anh chàng nhạc sĩ cận thị nặng.

Phượng bóc thanh kẹo cao su, bỏ vô miệng, nhai tóp tép. Con nhỏ hồn nhiên kinh khủng. Tôi nghĩ Phượng là dứa con gái sung sướng. Nếu ý nghĩa của hạnh phúc nằm trong sự đau khổ thì Phượng không bao giờ có hạnh phúc. Con nhỏ chỉ biết cười đùa, hưởng thụ và nói chuyện tình yêu. Xong rồi Phượng có thể quên ngay. Để cười nụ cười khác, hưởng thụ sự hưởng thụ khác, yêu mối tình yêu khác. Phượng gần gũi những nhân vật nữ của tiểu thuyết mang tính chất hiện sinh. Con nhỏ yêu dễ dàng và quên dễ dàng. Phượng đông bạn trai. Con nhỏ chia thời khóa biểu hẹn hò. Phượng không từ chối lời mời của bất cứ anh chàng nào đã coi như bạn. Nghĩa là những anh chàng được nó phê trên điểm trung bình về..hình thức. Anh chàng nào ưa xúc động, tưởng lang thang với Phượng trên con đường thơ mộng nhất của Sàigòn là đã lang thang trên con đường tim của Phượng, sẽ ngã đau. Và sẽ trở thành thi sĩ hoặc tình nguyện làm kẻ chán đời. Phượng thích chơi ú tim tình ái. Rồt cuộc, nó vẫn chưa yêu ai. Phải chăng đó là nỗi buồn trời phạt Phượng, người bạn gái thân nhất của tôi. Một ngày kia, Phượng hiểu thấu mấy câu nhạc của Phạm Duy, nó mới chịu chấm dứt trò chơi ú tim tai ác của nó. Nó sẽ thấy tình yêu của tuổi trẻ ngọt ngào và rực rỡ ở những chiều "chủ nhật uyên ương" cậu trai "uống ly chanh đường" đắm đuối nhìn cô gái mà ngỡ "uống môi em ngọt".

- Mi lại vẩn vơ chuyện gì thế, Kiều Nhị?

- Nha Trang.

- Yên chí, Nha Trang sẽ đông đầy con trai. Mi sẽ gặp một kép tối tân. Ít ra, nó cũng có cái "o bo" đưa mi thăm viếng các bãi quanh hải đảo và chiếc Honda chở mi leo đèo Rù Rì nếu mi ham lên cao rù rì chuyện tình cao thượng.

- Tao nói trước là tao sẽ chỉ đến Nha Trang rồi về nhớ Nha Trang.

- Nhất định không yêu con trai Nha Trang ?

- Yêu biển thôi.

- Tại con trai Nha Trang cù lần ?

- Chẳng tại chi hết. Tình yêu nó đến, khỏi mất công tìm.

- Mi ngu.

- Có lẽ thế.

- Yêu là mở cuộc thi tuyển lựa. Sơ kết, chung kết. Ta chọn hai tên vào chung kết, một làm kép chính, một làm kép phụ.

- Nhỡ cả hai kép đều lăn đùng ra chết ?

- Mi e ngại hai đứa đấu súng ?

- Tao lo chúng nó chết dịch !

Phượng cười ngặt nghẽo. Con nhỏ nhún vai:

- Thì chờ Giờ ra chơi 1 khác. Một đời học trò bao nhiêu lần ra chơi.

Tôi nói:

- Nhưng một đời ngưòi chì có một lần ra chơi làm thành kỷ niệm.

Phượng bĩu môi:

- Mi cứ khư khư cái luận lý mộng tưởng.

Tôi lảng chuyện:

- Giá chúng minh được đi xe hơi, Phượng nhì ?

Phượng tròn xoe mắt:

- Xe hơi của tụi con trai ? Mi mơ mộng cái vụ đeo túi hành lý đứng đường vẫy xe nhờ tụi nó chở mi đi du lịch ? Đừng ham, Kiều Nhị. Tụi nó sẽ chở mi đến một chỗ...

Tôi xua tay:

- Thôi, tao sợ lắm.

Phượng khôn quá, thực tế quá. Ít khi nó thơ mộng hóa một vấn đề. Chuyện của Phượng luôn luôn dẫn dắt về một kết luận tàn nhẫn hay trào lộng. Chuyện thơ mộng, cho là chuyện tình thơ mộng, với Phượng, là chuyện không thể xảy ra. Con nhỏ mỉa mai: "Tình thơ mộng, tall story, tall story "! Nó không hợp tính tôi. Nhưng nó rất tốt, rất thương tôi. Hai đứa tôi thân nhau kể cũng lạ. Mà cũng chẳng lạ. Đôi khi, người ta thân nhau vì tính tình trái ngược nhau. Phượng chê tôi xưa như trái đất. Tình yêu vốn xưa như trái đất. Và mãi mãi còn xưa như trái đất. Tình yêu là cái gì quý nhất, đẹp nhất cùa con người. Nghĩ tới tình yêu, tôi thường nghĩ đẹp. Nói tới tình yêu, tôi thường nói đẹp. Cái đẹp tuyệt đối. Cái đẹp không thể xảy ra. Và Phượng bảo là luận lý mộng tưởng. Quan niệm tình yêu dễ dãi như giờ ra chơi thì tình yêu còn nghĩa lý gì. Thì mọi sự trên đời hết mộng tưởng. Người ta có sẵn thú tiêu khiển, người ta không ước ao. Người ta chỉ sung sướng, người ta không biết buồn. Hạnh phúc, theo tôi, nằm kín trong trái ước ao ngoài tầm tay với của mình. Vừa tầm tay với, trái hạnh phúc chỉ có cái vỏ. Thiếu cái nhân. Tinh yêu chẳng khác chi mấy. Nó lơ lửng trên một vùng tròi. Nó thật xa tầm tay với của tôi. Nên nó đẹp.

Phượng hé tấm màn xanh nhìn qua ô cửa kính nhỏ, khẽ reo :

- Nha Trang kia rồi !

Tôi nói :

- Gửi lời chào Nha Trang giùm tao.

Phượng đổi chỗ ngồi cho tôi :

- Ra đây, nhìn "nó" mà chào. Không chừng có một lô con trai chầu sẵn ở phi trường với hoa và biểu ngữ chờ đợi mi đó. Mơ mộng đi.

Tôi cười :

- Tao đang mơ mộng.

Phượng hòi:

- Nếu có thằng vồ răng quàng hoa lên cổ mi, mi có cảm động không ?

Tôi giả vờ ngó xuống ngắm biển, không trả lời Phượng. Con nhỏ đâu chịu buông tha. Nó hích khuỷu tay vào người tôi :

- Cảm động chứ ?

- Cảm động, biển cỏ vẻ đẹp.

- Sao lại biển.

- Chỉ biển, vì biển mời yêu, biển gọi mộng.

- Mời yêu cả chàng vồ răng, ở quán ăn bước ra miệng vẫn ngậm chiếc tăm làm kỷ niệm một... chuyến ăn !

Phượng thích chí, cười ròn râ. Máy bay xuống thấp dần một cách êm ái. Và tiếng nói dễ thương của cô tiếp hành viên báo tin cho những kẻ nóng lòng :

- " Phi cơ sắp đáp xuống phi trường Nha Trang. Xin quý khách kéo ghé cho thẳng, buộc dây an toàn, xin đừng hút thuốc. Cám ơn."

Phi cơ sắp đáp xuống phi trường Nha Trang. Chín tiếng ngắn ngủi đó làm tôi xúc động. Chẳng hiểu tôi nghĩ có lầm : Khi ta đến một miền đất lạ, ta đinh ninh rằng ta sắp được sống cuộc đời mới lạ. Cuộc đời ấy vui vẻ hay buồn rầu, ta chưa đoán nổi, nhưng, chắc nó phải mới lạ.Tôi muốn ghi vào cuốn sổ tay câu này: "Kiều Nhị, sinh viên năm thứ nhất Luật khoa, hai mươi tuổi mới biết Nha Trang và thoáng thấy Nha Trang từ trên cao đã yêu Nha Trang rồi" Nha Trang là miền quê hương cát trắng, ai qua không quên để lại một vài luyến tiếc xa xôi...Thế thôi ư? Không, nếu ta đã qua một nơi chốn của quê hương ta, không thể "để lại một vài luyến tiếc xa xôi" mà phải để lại một mảng của tâm hồn ta.

Phượng vỗ vai tôi:

- Máy bay đang xuống dốc vun vút mà mi thì mải leo dốc mơ.

Tôi khen Phượng:

- Dốc mơ, chữ tuyệt vời. Đặt tên cho cuốn tiểu thuyết tình yêu hay biết mấy.

- Tình yêu mộng tưởng?

- Dĩ nhiên.

Phi cơ đã xẹt bánh trước của nọ trên đường bay. Rất bình thường. Người phi công xứng đáng nhận lời khen của tôi. Giọng dễ thương của cô tiếp hành viên rót vào tai tôi:

- "Phi cơ đã đáp xuống phi trường Nha Trang. Xin quý khách ngồi yên, chờ phi cơ ngừng hẳn hãy rời chỗ ngồi..."

Hành khách của chúng ta có thói quen hơi xấu là lên máy bay hay xuống máy bay đều thích lên mau xuống lẹ. Chen lấn nhau lên, xuống. Phượng và tôi ngồí tít hàng ghế sát với phòng phi hành đoàn. Chúng tôi đợi mọi người xuống hết mới đứng dậy. Hai đứa là hai kẻ "cô đơn" trên cầu thang.

Phượng nói:

- Nha Trang đó!

Tôi khẽ gật đầu:

- Bắt đầu cơn dốc mơ đây.

Cô tiếp hành viên nhìn tôi, cười làm quen. Tôi nhìn cô ấy, lễ phép:

- Chúc chị về Sàigòn bình yên.

Cô cảm ơn tôi và nói:

- Chúc cô gặp nhiều may mắn ở Nha Trang.

Ở Nha Trang có nhiều may mắn? Tôi chỉ mong gặp một may mắn nhỏ đủ làm nổi một kỷ niệm thương nhớ người suốt đời.

Chiếc Mazda 6×6 đón chúng tôi đậu ngay cạnh chiếc buýt của Hàng Không Việt Nam. Phượng nhận ra xe của nhà mình liền. Con bé dắt tôi phăng phăng bước tới. Người tài xế trân trọng chào Phượng, đỡ hành lý và mở cửa xe. Tôi ghét cái cung cách này. Nó thích hợp với Phượng. Tôi ngượng ngùng theo Phượng bước vào xe. Chiếc xe màu vàng vemillon, đệm da mầu đen rất đúng mốt. Thế giới của tôi là xe gắn máy Nhật, xe Lam ba bánh, xe búyt. Chưa lần nào tôi mơ được lại chiếc xe hơi thể thao. Hình như tuổi trẻ không mơ tuởng chuyện đó, cho nên chẳng tìm thấy một mơ tưởng của tuổi trẻ vượt khỏi những mơ tưởng bình thường và tầm thường. Đôi khi, vì thế, tuổi trẻ bị kết tội lãng mạn, không tưởng và khó hiểu.

- Mi vẫn leo dốc mơ hả, Kiều Nhị?

- Ừ.

- Rất tiếc.

- Sao?

- Không báo tin sớm để kép vồ răng đem hoa quàng lên cổ mi!

Xe đã qua cổng chót thuộc khu vực kiểm soát an ninh. Biển trước mặt. Biển xanh dưới trời vàng. Nắng khiêu vũ trên mặt biển. Biển vui tươi. Qua những lá dừa rung rinh, biển cơ hồ đang lên tiếng. Chào tôi đấy. Cám ơn biển nhé! Tôi say mê ngắm biển. Phượng nói đùa:

- Mi còn nhiều ngày để tình tự với biển, hãy tạm quên đi. Tao sợ mai mốt mi sẽ quên hẳn biển vì cuộc tình khác.

Xe rẽ sang phía tay trái. Bỏ biển lại sau lưng. Con đường Yersin yên tỉnh, ngắn ngủi và có vẻ thân mật. Phượng chỉ tay:

- Căn nhà mầu trắng.

Tôi hỏi:

- Đó là căn nhà?

Phượng cười:

- Mi muốn gọi là biệt thự cũng chả sao. Căn nhà nghe nó êm ấm hơn.

Xe chạy chậm dần và quẹo vô cổng. Người tài xế bóp còi. Chị giúp việc chạy vội ra mở cổng. Một bầy chó chạy theo chị sủa vài tiếng rồi vẫy đuôi mừng cô chủ. Xe đi trên lớp đá sỏi trong sân. Tôi không kịp suy nghĩ về bầy chó, về tiếng lạo xạo. Cảm giác mới đuổi vượt những cảm giác mới. Tôi đang ở Nha Trang. Nói cho đúng, tôi đang ở một vũ trụ xa lại với vũ trụ quen thuộc của tôi. Người tài xế dừng xe, nhanh nhẹn mở cửa bước khỏi xe và, như thói quen của bất cứ một tài xế nào của một gia đình sang trọng, ông ta trịnh trọng mở cửa mời Phượng và tôi xuống xe. Tôi gật đầu cám ơn người tài xế. Phượng thì tỉnh bơ. Nó hỏi chị giúp việc:

- Làm phòng đàng hoàng rồi chứ, chị Hai?

Chị Hai lễ phép đáp:

- Thưa cô, tôi vừa quét dọn lại.

Chị cung kính:

- Hai cụ không ra à, thưa cô?

Phượng nhún vai:

- Chỉ có hai đứa tôi. Hai cụ ra, Nha Trang sẽ mưa tối ngày.

Phượng dặn dò:

- Mỗi sáng nhớ thay hoa ở phòng hai chúng tôi. Khỏi lo cơm nước. Chúng tôi ăn tại Frégate. Mua đồ uống chứa đầy vào tủ lạnh.

Giọng con nhỏ Phượng rõ ràng là giọng tiểu chủ. Đầy quyền uy.

- Chị Hai!

- Dạ.

- Mở máy lạnh chưa? Trời nóng quá.

- Thưa cô, tôi quên.

- Chị, quên hoài. Lần này rán nhớ: Khi có tôi, máy lạnh mở đều đều. Sáng làm phòng tắt đi, mở tung cửa một lát rồi mở máy liền. Lên mở máy lẹ.

Chị Hai cuống quýt lên lầu. Phượng dắt tôi vào phòng khách. Nó bước tới giàn máy Teac bầy thật đẹp trên cái búyp-phê gần đó, tháo bao vải, cắm điện, chọn băng cho máy chạy rồi trở về xa-lông gieo mình xuống, dựa lưng vào thành ghế bọc da, hai chân ghếch lên bàn một cách thoải mái.

- Nhị!

- Hả?

- Qua dốc mơ chưa?

Tôi chưa kịp trả lời thì giọng Connie Francis đã trỗi lên trong vắt và quyến rũ:

- "Where the boys are..."

Phượng hát theo, hồn nhiên, sung sướng. Nó búng ngón tay:

- Cần hút một điếu thuốc, nhìn khói nghe nhạc mới thấm. Mi đồng ý?

Tôi lắc đầu:

- Sợ ho!

Thời gian như lắng đọng ở cái không gian êm ả này. Tôi nghĩ đây là nơi tôi đã yêu lại âm nhạc một cách thiết tha. Nếu tôi đã trót ghét âm nhạc cay đắng vào mỗi sáng chủ nhật, có dịp ghé thăm Crystal Palace. Âm nhạc ở cái tầng thứ nhất của thương xá này quả là một thứ âm nhạc chói tai. Nó gợi tưởng những cuộc cãi cọ rùng mình. Nó lải nhải cái điệu bán solde trên vĩa hè chợ Tết. Ở đây thì khác yên lặng đến độ âm thanh toả khắp gian phòng và tôi mơ hồ nghe tiếng cánh nhạc bay cùng với hơi thở của người hát.

- Mi yêu Connie Francis?

- Vừa vừa thôi.

- Phải yêu tuyệt đối.

- Tại sao mi không hỏi tao có yêu Anh Ngọc?

- Hắn già rồi. Cuộc đời chia biên giới rõ rệt, một bên là của thế hệ đi xuống, bên kia là của thế hệ đi lên, của bọn mình.

- Mi không hiểu ý tao.

- À, đừng tự ái dân tộc. Nghệ thuật không có quốc gia, nhất là thứ nghệ thuật phục vụ tình yêu.

Phượng lim dim đôi mắt:

- Quả thật, nghe nhạc cần hút thuốc lá. Nhìn khói thuốc, nhạc và lời mới thấm vào hồn. Và nên ngồi giống tao. Thưởng thức nghệ thuật phải thoải mái cả thể xác nữa.

Tôi đùa:

- Còn thưởng thức ...con trai?

Phượng cho chân ngồi thẳng thắn:

- Con trai à ? Thưởng thức theo tinh thần đùa nghịch. Một buổi chiều, hẹn đủ vài đứa mình vừa quen tại một nơi và mình thì nằm ở nhà đọc tiểu thuyết trinh thám. Tưởng tượng các chàng nóng ruột, đi đi lại lại rồi gạ chuyện nhau, thú ra phết.

- Kỷ niệm đấy hả?

- Mi quan trọng hoá chuyện con trai quá. Mình là kẻ ban phát kỷ niệm, không giữ kỷ niệm.

- Mi tai ác.

- Chứ sao!

- Rồi mi sẽ khổ.

- Cam đoan tao sẽ đầy đủ hạnh phúc.

- Hạnh phúc buồn.

- Để xem.

Phượng đứng dậy, bước lại gần tôi, kéo tôi lên lầu. Connie Francis đã bắt đầu bản "You never smile". Phượng không tắt máy. Nó bảo để nằm trong bồn tắm vẫn nghe được nhạc. Chúng tôi đã ở trên lầu. Tôi vẫn cứ ngỡ ngàng đi xa khỏi thế giới riêng biệt của mình. Thế giới của tôi bình thường, cô đơn. Có vẻ tầm thường là khác. Nhưng từ nỗi cô đơn, từ vẻ tầm thường, tôi đã biết ao ước, mộng mơ. Nỗi ước ao đầu đời, cơn mộng mơ sớm nhất của tôi chỉ là một chuyện tình đẹp. Một chuyện tình làm thành kỷ niệm để nhớ mãi mãi, để trĩu tay hành lý bước xuống cuộc đời. Nha Trang có thể cho tôi kỷ niệm ấy được không? Nếu tôi có kỷ niệm để nhớ Nha Trang mãi mãi muôn thuở, Nha Trang không thể chỉ là miền quê hương cát trắng đâu, mà là miền quê hương tâm tưởng, ở đó, một hạt cát biển cũng trở thành viên ngọc trai óng ánh mầu sắc yêu thương. Tôi bỗng nhớ Audrey Hepburn đóng vai công chúa Anne trong phim Roman holiday. Anne đài các, vương giả. Anne sẽ lên ngôi hoàng hậu, sẽ nối tiếp chuỗi ngày phiền muộn, giả tạo tới khi già nua. Tới khi chết. Không một kỷ niệm tình yêu. Kỷ niệm, đừng nói như Phượng, đừng nghĩ như Phượng, là của một người con trai cho một người con gái và của một người con gái cho một người con trai. Nhưng công chúa Anne đã không nói giống Phượng, không nghĩ giống Phượng. Nàng khắc khoải trong cái lưới cô đơn bủa vậy. Nàng chưa quá khôn như Phượng để "thưởng thức con trai theo tinh thần đùa nghịch". Nàng ngây thơ, hồn nhiên. Và nàng thoát khỏi cái thực tại ưu phiền. Nàng muốn có kỷ niệm con gái trước khi làm đàn bà. Tôi là con gái buồn như lá cây. Anne muốn được buồn như lá cây. Nàng đã toại nguyện. Vì nàng đã gặp phóng viên Joe Bradley - Gregory Peck đóng vai này - ở Rome. Họ đã yêu nhau dù họ không hề nói yêu nhau. Ở Rome. Tình của họ là tình mộng, tình yêu mộng tưởng, tình yêu dệt thành kỷ niệm cho hai người. Ở Rome. Anne yêu Rome. "Rome là nhất...Tôi sẽ nhớ mãi những kỷ niệm êm dịu của tôi ở đây. Không bao giờ tôi quên.." Công chúa Anne xúc động tỏ tình yêu Rome. Bởi ở Rome, nàng đã quen Joe và Joe đã cho nàng những kỷ niệm êm dịu. Và Joe, chàng cũng yêu Rome. Ở Rome, chàng được Anne cho chàng những kỷ niệm êm dịu, những kỷ niệm một đời người ta chỉ có một lần.

Tôi muốn được yêu Nha Trang như công chúa Anne yêu Rome. Đó là mộng ước hay mộng ảo? Kỷ niệm không có nơi chốn nhất định để ta tới hái đem về. Kỷ niệm đến với ta thật tình cờ. Tôi sẽ đón đợi sự tình cờ đó bằng một niềm tin. Rằng, kỷ niệm êm dịu sẽ chỉ đến cùng những người con gái ước ao tình yêu mộng tưởng. Như những phép lạ trong cổ tích chỉ đến cùng những đứa trẻ nghèo khổ, hẩm hiu. Tôi là đứa trẻ hẩm hiu đang ngơ ngác đứng nhìn vẻ sang trọng của tầng lầu ngôi biệt thự mùa hè của Phượng. Tôi không hề ghen với hạnh phúc của bạn tôi. Chẳng hiểu khi nào tôi mới có cuộc sống thừa mứa tiện nghi này, nhưng tôi nghĩ mình khó lòng thích hợp với nó. Phượng dẫn tôi vào căn phòng riêng cho tôi:

- Phòng của tao đó, nhường mi. Tao ở phòng của ba tao. Vô tắm đi rồi tà tà ra bãi xem con trai chúng nó đang làm gì.

- Tao thèm ngủ.

- Ra bãi biển nằm ngủ. Mày thích mơ mộng mà chê làm công chúa ngủ trên ...bãi biển à?

Phượng đẩy tôi vào. Nó đóng cửa lại. Tôi thấy khó chịu về sự lạnh nhân tạo của căn phòng. Đúng là tôi bước vào thế giới lạnh, thế giới kín mít cửa sổ, thế giới thiếu nắng gió, ánh sáng mặt trời. Thế giới của công chúa Anne tội nghiệp. Ngày kia, Phượng sẽ nhận ra điều đó. Và nó sẽ hiểu thế nào là hạnh phúc buồn. Tôi bước gần chiếc máy lạnh, tìm nút tắt máy. Kéo ri-đô, tôi mở tung cửa kính. Và tắt luôn điện. Tôi đứng bên cửa, nhìn xuống một Nha Trang nhễ nhại nắng. Nắng vàng ửng. Nắng thế này hẳn nước biển có màu xanh đẹp lắm đây. Nhìn nắng, tưởng biển mà khát. Có tiếng gõ cửa. Chắc con nhỏ Phượng quên dặn điều chi. Tôi nói:

- Vào đi.

Phượng đẩy cửa vào. Nó nhăn mặt:

- Mi không thấy nắng đủ sức đốt cháy tóc mi ư?

Tôi cười:

- Thấy. Nhưng mình sẽ phơi nắng ngoài bãi.

Phượng lắc đầu:

- Ngốc ghê! Nắng ngoài bãi khác với nắng trong thành phố. Mà mi muốn chảy mỡ tùy mi. Tao quên chưa dặn mi vài điều cần thiết.

Phượng ngạc nhiên nhìn tôi:

- Mi kéo ri-đô bằng cách nào?

Tôi đáp:

- Kiếm dây mãi chẳng thấy, tao túm cổ nó, kéo nó ra.

Phượng lè lưỡi:

- Hy vọng rằng cổ nó chưa bị...điện giật.

Phượng lôi tôi tới cái bàn ngủ kê sát giường. Nó chỉ dẫn tôi những chiếc nút trên mặt chiếc máy thu thanh. Nút nào mở nghe đài, nút nào tìm đài, nút nào bật đèn ngủ, nút nào kéo ri-đô. Phượng bảo năm xưa qua Hồng Kông với ba nó, được ngụ tại khách sạn Miranda, nó thấy chiếc máy này đâm mê. Và Phượng đòi ba mua về thiết trí trong những phòng ngủ.

- Buổi sáng thức giấc , muốn biết trời sáng tỏ hay còn mờ mờ tối, khỏi cần coi đồng hồ, mi cứ nằm ngoan trên giường, đưa tay bấm cái nút này nhè nhẹ, ri-đô sẽ từ từ hé ra và mi sẽ thấy trời qua cửa kính.

Tôi gật gù:

- Tối tân quá!

Phượng khoe:

- Tao vừa "phôn" cho thằng em họ của tao, báo tin tụi mình đã có mặt ở Nha Trang. Lát nữa, chúng nó sẽ kéo tới đây cả bầy, tha hồ cho mi sai vặt. Tao sẽ soạn thảo chương trình tại bữa ăn trưa nha.

Phượng trở ra. Tôi đóng cửa, bấm nút khoá lại. Ngồi bần thần trên chiếc giường đệm trải vải trắng nuốt, tôi suy nghĩ vẩn vơ. Có phải tôi đang leo dốc mơ? Sàigòn xa rồi. Đây là Nha Trang. Nha Trang nơi đầu tiên tôi đặt chân tới, nơi tôi biết tôi đang sống một cuộc sống mới. Và cuộc sống mới này tôi sẽ được những gì, sẽ mất những gì. Tôi tự hỏi: "Kiều Nhị, liệu mi có tin rằng mi sẽ gặp may mắn, liệu mi có tin rằng mi sẽ đem về Sàigòn những kỷ niệm êm diụ?"

Đưa tay, tôi vặn nút mở đài Nha Trang . Được chào mừng bằng tiếng hát não nề của Julie Quang: Nha Trang ngày về...Mình tôi trên bãi khuya. Tôi như là con ốc. Tôi đi vào quên lãng. Tôi đi tìm mộng mơ năm nào. Bờ biển xanh hai đứa tôi gần nhau... Nha Trang, một lần đến có buồn như một lần về? Tôi vội tắt máy, nói khẽ: Nha Trang, tôi bé nhỏ và rất đáng thương. Xin cho tôi đừng buồn.

--------------------------------
1La Récréation, một truyện ngắn của Françoise Sagan đã được đưa lên phim, Jean Seberg đóng vái chính. Đại ý của phim là tình yêu và sự mất mát của nó cũng giống giờ ra chơi, chẳng đáng gì để hối tiếc.