vietmessenger.com


Christian Bernadac

Những Tên Ác Quỷ Của Y Khoa Dưới Thời Đệ Nhị Thế Chiến





MỤC LỤC

1. Loạt Thí Nghiệm Vĩ Đại Lần Đầu
2. Chết Vì Lạnh
3. Nini Ơi, Chúng Ta Sẽ Trở Thành Triệu Phú
4. Kế Hoạch New York
5. L.S.D. Hay Là Huyết Thanh Nói Thật
6. Những Con Thỏ Nhỏ Ở Ravensbruck
7. Các Trẻ Sinh Đôi Của Mengelle
8. Các Nhà Sưu Tập Sọ, Da… Người
9. Đồng Tính Luyến Ái
10. Để Xem Cho Biết…
11. Các Khảo Nghiệm Bí Mật Về Độc Chất
12. Những Cây Khô
13. Cuộc Chiến Bằng Độc Khí
14. Kế Hoạch "Ống Thu Lôi"
15. R.17 Và Thuốc Bột Của Những Tên Lang Băm
16. Dùng Đến Búa Tài Xồi Để Chỉ Trắc Nghiệm Chiếc Mũ Đá Banh
17. Vị Niên Trưởng Của Giới Y Sĩ Ác Ôn!
18. Những Đứa Trẻ Tại Trại Neuengamme
19. Cuộc Thanh Toán Các Con Bệnh Bằng Cái Chết Nhẹ Nhàng
20. Ngày Nay Thì Sao?


Các cuộc thí nghiệm y khoa
trên con người sống
trong các trại tập trung


Nguyên tác LES MÉDECINS MAUDITS
của CHRISTIAN BERNADAC
bản Việt ngữ
Người Sông Kiên và Lê Thị Duyên
với sự cộng tác của Giáo sư
Nguyễn Trung Lương và Giáo sư
Lê Ngọc Liên bìa của Nguyễn Hê
SÔNG KIÊN – in lần thứ nhất –
SAIGON – 1974


Lời tựa

Tại sao?

Các đóa hoa Mỹ Nhân Thao lại nở rộ trong những cánh đồng đã lại xanh cỏ ở Dachau, Buchenwald hoặc ở Auschwitz. Đối với hằng triệu người trẻ tuổi hiện nay – những người sinh sau năm 1935 – thì cuộc phiêu lưu dai dẳng đầy tội ác của bọn Đức quốc xã dường như bị chôn vùi trong quên lãng. Như thế càng tốt, vì cuộc phiêu lưu nầy không liên quan gì đến họ cả. Từ lâu rồi, những kỷ niệm đau buồn của thế hệ cha anh mẹ họ đã được xếp lại dưới chồng hồ sơ của "các câu chuyện tập thể".

Thời gian bôi xóa quá nhanh một cách nhanh chóng đến nỗi rất nhiều người tự hỏi: những tội ác kinh hồn kia, những tội ác đã được miêu tả tỉ mỉ từ hơn 20 năm qua, không biết đã có xảy ra thật sự không?

Lịch sử thường được trí tưởng tượng tiểu thuyết hóa đi.

Sự phiêu lưu của các "y sĩ đáng bị nguyền rủa" hay "tên ác quỷ của Y khoa dưới thời Đệ nhị Thế chiến" vẫn còn là một chương ít người biết đến trong quyển lịch sử tội ác của chế độ Đức quốc xã. Một tấm màn trinh trắng luôn luôn che đậy khéo léo những phúc trình của các vụ án. Các nhà văn đã viết về những cuộc thí nghiệm y học trên con người sống tại các trại tập trung hầu hết đều là y sĩ.

Cho đến đầu năm 1967, tôi đã gặp hơn 50 sinh viên của Đại học Y khoa Ba lê, và tôi lấy làm ngạc nhiên khi nhận thấy họ không biết tí gì về những cuộc thí nghiệm ở các trại tập trung, và gần phân nửa số sinh viên ấy đã chấp nhận cách thí nghiệm bằng con người sống, trong một vài điều kiện nào đó. Những người khác thì coi chúng như những "cuộc thí nghiệm cần thiết", nếu chúng có thể đem lại sự trị lành cho hằng ngàn người khác. Sau cuộc chiến, luận thuyết nầy là một bênh vực hùng hồn độc nhất cho "y sĩ đáng bị nguyền rủa" hay "tên ác quỷ của Y khoa dưới thời Đệ nhị Thế chiến". Lý luận nầy trở thành thông dụng trong một vài lãnh vực y học. Một dẫn chứng nổi bật nữa là một bài báo ở Thụy sĩ có nhan đề: "Y học và Vệ sinh", đăng trong số báo 639 phát hành tháng 4 năm 1964. Bài báo khẳng định:

- Con vật thí nghiệm lý tưởng là con người. Nếu có thể, mỗi khi thí nghiệm ta nên chọn con người làm con thí nghiệm. Tìm người bệnh chắc hẳn phải nghĩ: muốn biết các bệnh trạng con người, ta phải nghiên cứu chính con người. Những cuộc nghiên cứu thành công nhất, tài tình nhất và hữu ích nhất là những cuộc nghiên cứu được thực hiện trên con người. Vậy, chúng ta phải tiến hành trong việc nghiên cứu con vật phát triển hơn hết của loài vật, đó là con người.

Miễn phê bình.

Năm 1952, trong vụ xử các y sĩ phạm tội ở Struthof, người ta đã xác định rõ ràng giới hạn của các cuộc "thí nghiệm trên sinh vật". Còn Đức Giáo hoàng thì có thái độ trái ngược lại. Ngài đã lên án gắt gao các cuộc thí nghiệm nầy và cả những người tình nguyện làm chuột bạch để thí nghiệm:

- Trong mọi trường hợp, một người khỏe mạnh không được tự nguyện để cho giải phẫu. Hậu quả của việc giải phẫu chắc chắn sẽ làm tàn phế thân thể con người, hoặc hủy hoại sức khỏe con người một cách trầm trọng và lâu dài. Người bị giải phẫu không thể bỏ mặc cho y sĩ toàn quyền sử dụng thân xác mình, vì chỉ có họ – chủ nhân của thân xác – mới có quyền sử dụng mà thôi.

Viện Hàn lâm Y học luôn luôn buộc tội các hành động thí nghiệm trong các trại tập trung, nên đã công bố các quy luật về những loại thí nghiệm nầy. Viện xác định sự khác biệt giữa các phương pháp thí nghiệm mới áp dụng cho các bệnh nhân và các cuộc thí nghiệm với người khỏe mạnh. Nếu trong trường hợp thứ nhất, các cuộc thí nghiệm coi như cần thiết và còn là bắt buộc nữa, thì trong trường hợp thứ hai:

- Sự thí nghiệm nầy chỉ có thể được áp dụng đối với những người tự nguyện sau khi đã được thông báo rõ ràng và sau đó họ hoàn toàn tự do chấp thuận hay từ chối. Và cuộc thí nghiệm phải do một y sĩ thật tài giỏi thực hiện. Vị nầy phải có khả năng làm giảm thiểu những nguy hiểm có thể xảy ra.

Trên đây là một vài điều tóm tắt về 10 quy luật của tòa án Nuremberg được công bố sau khi vụ án xử các "vai chính chủ động" của nền y học Đức quốc xã vừa kết thúc.

Các kết luận của Viện Hàn lâm Y khoa và các quy luật của tòa án Nuremberg không làm thỏa mãn toàn thể giới y khoa. Thật vậy, làm sao tưởng tượng được có một người tình nguyện hoàn toàn tự nguyện? 1

- Người ta biết rằng rất hiếm người được tự do ưng thuận, vì người ta có thể dễ dàng tạo ra một bầu không khí gợi cảm và lôi cuốn để gây ảnh hưởng cho nhân vật. Tất nhiên, thân phận các tù nhân càng dễ bị làm áp lực để biến thành những thí vật.

Còn việc hy sinh tự nguyện được cộng đồng chấp nhận? 2

- Một tâm trạng như vậy cho chúng ta thấy sẽ đưa đến một sự thoái hóa và sự trở về với tình trạng tế sống con người của bọn đa thần giáo khi xưa. Chỉ khác chăng là việc dâng hiến con người trong trường hợp nầy lại được thực hiện cho một đối tượng mới: đó là y học.

Thương thay, xã hội nào cũng cần đến những người "tử đạo"!

Cũng vào năm 1952 ấy, các y sĩ Do-thái nhóm họp tại Jérusalem. Họ kết luận:

- Không một người nào có quyền hy sinh đồng loại mình vì mục đích phụng sự khoa học.

Nhất là khi các vị y sĩ biết rằng: không bao giờ họ bị trừng phạt… Hitler và Himmler còn bố trí sẵn một bầu không khí thuận lợi cho những sự việc quá đáng diễn ra. Quyển sách nầy trình bày các cuộc thí nghiệm y khoa mà chính ông nầy đã đòi hỏi hoặc dung túng.

Tôi không phải là y sĩ. Tôi làm việc với tư cách một nhà báo. Tôi đã tìm gặp lại các cựu tù nhân đã bị các y sĩ Đức quốc xã bắt làm thí nghiệm, các y sĩ phạm nhân vừa bị kết tội tử hình vì đã phụ tá hoặc chuyên viên cho các "nhà nghiên cứu" của Đức quốc xã. Tôi đã khảo duyệt hằng ngàn chứng từ, các bản ghi tốc ký của các vụ án quan trọng. Tôi đã dùng bản dịch lời khai ở tòa án Nuremberg của François Bayle là một y sĩ thiếu tướng người Pháp, ông làm giám định y sĩ ở tòa án. Ông là người có quyền gặp các nhà khoa học tội phạm trước khi kêu án họ. Ông đã xuất bản một tác phẩm quan trọng về đề tài nầy, nhan đề là "CROIX GAMMÉE CONTRE CADUCÉE". Nhưng rất tiếc, tác phẩm nầy ngày nay không còn nữa, ngay trong các thư viện cũng rất khó tìm thấy được.

Tác phẩm kết luận một cách kém lạc quan rằng:

- Khi ở nơi nào đó trên thế giới có một nhà độc tài đúng nghĩa, dù lớn hay nhỏ. Rằng một khi ông ta đã thành công trong việc biến đổi lứa thanh niên thành đám người cuồng tín nhờ một chủ nghĩa đầy "lý tưởng", dẫu sai lầm và vô nhân, như chủ nghĩa diệt trừ tận gốc những ý niệm tôn giáo và đạo đức, lúc bấy giờ sự tồi tệ sẽ bừng sống dậy. Các y sĩ sẽ còn vi phạm vào lương tâm con người, lấy cớ là để phụng sự khoa học và công ích nhân loại. Các cuộc nghiên cứu quái đản sẽ tự tung tổ chức, không phải chỉ thực hiện ở nước Đức, mà còn ở nơi khác nữa. Quốc gia mạnh nhất sẽ nhận lãnh trách nhiệm về việc đó và tất cả sẽ được khởi sự lại.

Tôi đã cố ý bàn về "đạo đức thực nghiệm" trong lời tựa nầy cốt giữ cho tác phẩm các sự kiện đơn thuần, duy nhất và nguyên vẹn. Tôi không "tô điểm cho văn hoa", cũng không "kêu gào phẫn nộ". Tôi không cố ý đặt nặng sự khủng khiếp ở đây.

CHRISTIAN BERNADAC


Người ta không có quyền giết chết một con người bởi vì người ta không biết được các hình ảnh đang nằm sâu trong đáy mắt người ấy.
SAINT EXUPÉRY


Điều ô nhục ấy, sẽ không có ai xá miễn cho chúng ta cả.
Giáo sư THÉODORE HEUSS
Cựu Tổng thống
Cộng hòa Liên bang Tây Đức.



1

LOẠT THÍ NGHIỆM VĨ ĐẠI LẦN ĐẦU

Cảnh tượng nầy, hắn biết lắm chứ, vì là những cảnh luôn đem đến cho hắn toàn là ác mộng. Chiều đó, lại một chiều, rồi nối tiếp nhau cứ chiều nầy qua chiều khác. Buổi lễ sinh nhật thứ 33 của hắn ta nghĩ thật cũng lạ lùng! Hắn mỉm cười.

- Nầy, đúng rồi Walter Neff ạ, anh vừa đúng 33 tuổi. Không còn nghi ngờ gì nữa, năm nay có thể là năm cuối cùng của đời anh. Thật vậy, anh là tên tù nhiều diễm phúc, còn là tên y tá cần thiết của cả khối người mắc bệnh lao ở trại Dachau, làm sao anh có thể thoát khỏi cuộc phiêu lưu mới mẻ nầy?

Sigmund Rascher đã ghi vào cuốn sổ tay, bọc bìa đen, "ngày 22-2-1942". Một cơn gió len vào trong chiếc hành lang nhỏ hẹp bằng đất nện, phân cách hai gian trại tạm trú, rồi cơn gió lại lan đi tại căn buồng bằng kim khí. Rascher ngước mắt lên khỏi cuốn sổ tay và bảo Neff:

- Anh hãy lấy ván đóng lại dùm lối đi. Làm sao làm việc được với mấy luồng gió nầy.

Neff, tay chân băng giá, cảm nghe có một giọt mồ hôi đọng tròn lại giữa đôi mắt. Hắn suy nghĩ:

- Như thế đó, chúng tôi càng bị cô lập hơn nữa. Rồi sau đó, bọn họ sẽ giết tôi. Vì họ không dung thứ cho ai đã chứng kiến nội vụ, để rồi có thể kể lại…

Rascher thét lên:

- Đã lên đến 47.200 bộ 3 rồi! Bảo hắn hãy lột bao mặt ra.

Cái ngày 22-2-1942 nầy là ngày được chọn theo ý muốn của một y sĩ S.S. để làm ngày bắt đầu cho loạt những cuộc thí nghiệm đầu tiên bằng con người sống trong lịch sử Đức quốc xã, tại trại tập trung Dachau. Ông ta chỉ là một bác sĩ hạng bét, dáng người hơi mập, hiện là đại uý trừ bị thuộc binh chủng Không quân, tên là Rascher. Nhưng ông ta lại được việc: chẳng bao lâu nữa, ông ta sẽ được làm giáo sư đại học. Và ông sẽ hết còn nghe tiếng bom đạn chiến tranh gọi chào vào buổi tối nữa. Vã lại, ông ta sẽ phải nói các điều nầy với "người bạn thân" đầy uy quyền của ông là Himmler: trong mọi trường hợp, không nên hy sinh các nhà bác học nơi các chốn trận mạc…

Đến đây thì bác sĩ Romberg đã cắt đứt dòng tư tưởng đang mê giấc của ông ta:

- Xong rồi! Hắn đã lột bỏ chiếc bao mặt.

Gian phòng có áp lực thấp đã được bác sĩ Siegfried Ruff, vị giám đốc trẻ tuổi của Trung tâm Thí nghiệm Hàng không, giao lại cho Rascher. Căn phòng nầy là một cái ngăn lớn thẳng đứng, giống như chiếc thùng kín để làm việc dưới nước, được trang bị bằng các giàn ống, các cần điều khiển và các cửa nhỏ bên hông. Cách mặt đất độ 2 thước, có một cái xà ngang như chiếc đòn ngang thể thao, trên đấy máng các loại trang cụ của lính nhảy dù, thêm có cái chuông bò và tấm bảng nhỏ của học trò. Có tay vặn và tay lái ở ngoài, cho phép người thực hiện cuộc thí nghiệm điều chỉnh áp lực không khí của gian phòng. Với các trang bị nói trên, hai vị bác sĩ Rascher và Romberg sẽ có thể thực hiện những chuyến bay giả tạo ở mức độ cao khoảng 22.000 thước. Bây giờ thì đồng hồ chỉ 15.000 thước (47.200 bộ).

Tên tù được sử dụng làm vật thí nghiệm, giống như tên múa rối trong bộ đồ ngũ sộc, bị buộc vào trong đai da. Hắn ta do dự. Bàn tay còn nắm chiếc bao mặt, dùng để thở dưỡng khí, như chùng lại. Neff nghĩ:

- Nếu hắn ta không lột chiếc bao mặt ra, thì Rascher sẽ cho hắn về chầu diêm chúa, chỉ trong giây khắc thôi.

Rốt lại, tên "vật thí nghiệm" đành quyết định: cái mõm lợn bằng da (chiếc bao mặt) được tháo ra và chầm chậm đánh qua lại ở nơi đầu sợi ống dẩn hơi. Mắt của tên tù méo xệch, như trong một trò chơi tàn bạo. Chiếc đầu ngoẻo ra sau với cái miệng há hóc, lổ mủi phòng to lên. Rascher ghi chú:

- Các triệu chứng trầm trọng về sự buồn nôn của các phi công; các chấn động làm co rút.

Neff để ý:

- Đúng là một hình múa rối mà người ta giựt tất cả các sợi dây điều khiển cùng một lúc.

Rascher xoay từng ly, từng ly một, chiếc tay lái điều khiển tổng quát. Kim đồng hồ chỉ 30 giây, còn máy đo cao độ chỉ 14.500 thước. Đến đây, chiếc thân của tên nhảy dù giả tạo bỗng nhiên cong lại một cách dữ dội, chân tay như chập lại vào nhau; giống như chiếc lưỡi liềm để dựng đứng. Cuốn sổ đen được ghi thêm một dòng chữ nguệch ngoạc:

- Opisthotonos. 4

Bỗng nhiên, Romberg lại khám phá ra có một sự vô ích của cuộc thí nghiệm. Không khi nào, không thể và không bao giờ, viên phi hành rời máy bay bị trúng đạn ở các độ cao như vậy mà lại bung ngay chiếc dù ra; ông ta khởi đầu sẽ cho tự nhiên rơi xuống. Người ta không nhảy một cách "tự động" ở cao độ 15.000 thước mà nhảy theo lối "điều khiển". Cùng lúc ấy, Romberg lại khám phá thêm một điều vô ích nữa: sự vô ích về các điều lo ngại của ông. Vì tên SS Rascher, được Himmler bảo trợ, có thể tự cho tất cả mọi quyền.

Còn ông Romberg, được Viện Thí nghiệm Hàng không của Chính phủ biệt phái đến đây, chỉ là để chứng kiến công cuộc nghiên cứu của Rascher, trong khi Viện cứ tưởng là Romberg điều khiển…Ông đến bên chiếc cửa hông. Còn Rascher thì ghi:

- 14.300 thước. Tay đưa thẳng tới trước, tìm cách ngồi như kiểu con chó, 2 chân bẹt ra, giữ thẳng đờ. Tứ chi lại giao động; mặt khi nhợt nhạt, khi thì đỏ bừng, chỉ còn có cái miệng thở hổn hển, vì thiếu dưỡng khí. Nhịp thở bất thường, gia tăng và mở rộng, với các dáng điệu thiếu mạch lạc, và thay đổi đột ngột, thêm sự ngộp thở gây nên các chấn động, nhất là đôi mắt, cặp mắt mở rộng, hết sinh khí rồi tắt lịm, làm cho ta nghĩ đến một con cá, bị người thợ câu bỏ mắc cạn trên bãi cỏ, nó vặn mình một cách vô vọng, rồi xoắn lại như khu ốc với đôi mang thở rã rời và chiếc đuôi giãy chết.

Xuống còn chừng độ sáu cây số, nạn nhân nói phều phào, miệng chảy nước dải, các bắp thịt dãn ra vài giây đồng hồ, trước khi co rút lại như trước. Dãn ra, thắt lại, rồi dãn ra, tiếng càu nhàu khô khan đã mòn mõi, rồi thưa dần, lại kêu rên, ngực nhấp nhô theo tiếng ngáy đều, để rốt lại trở thành những tiếng kêu tuyệt vọng, hải hùng. Chiếc đầu ngã quặp ra phía trước. Khổ hình đã kéo dài từ 20 phút qua. Tên nhảy dù giả tạo sắp tới mặt đất. Rascher ghi:

- Kêu từng chập, nhăn mặt, rồi lại cắn lưỡi.

Rascher hỏi:

- Anh có nghe tôi không?

- Khá chứ?

- Hãy trả lời đi?

Năm phút qua từ khi đáp xuống mặt đất, phản ứng đầu tiên:

- Sao?

Hắn lắc đầu và nheo đôi mắt.

- Hãy cố đứng lên!

Hắn cố ráng thử và lập lại nhiều lần:

- Không, xin để tôi yên.

Chín phút: hắn đứng lên, và mặc cho câu hỏi thế nào hắn chỉ trả lời:

- Chỉ một phút thôi.

- Nói cho chúng tôi biết ngày sanh của anh?

- Chỉ một phút thôi.

Hắn hít mạnh; phùng đôi má, lằm bằm các con số, đầu xoay qua bên trái. Hắn không quên thử trả lời câu hỏi thứ nhất về ngày sanh của hắn, kế đến phiên hắn đặt lại các câu hỏi:

- Tôi có thể cắt một miếng được không?

- Tôi có thể thở được chứ? Có tốt không nếu tôi thở một hơi dài?

Rascher không trả lời. Người tù nạn nhân ưỡn phồng chiếc thân mình.

- Tốt lắm. Cám ơn rất nhiều. Tôi có thể cắt một miếng được không?

Mười lăm phút đã trôi qua:

- Bây giờ đây anh đi tới thử xem.

- Tốt lắm. Cám ơn rất nhiều.

Và hắn bước tới.

- Ngày sanh của anh?

- 1928 (thật sự thì hắn ta sinh ngày 1-11-1908).

- Ở thành phố nào?

- Có cái gì vào năm 1928.

- Còn nghề nghiệp của anh?

- 28, 1928. Tôi có thể thở một hơi dài được không?

Rascher trả lời được.

- Tôi rất hài lòng về việc ấy.

Hắn ta chạy lại cửa hông mở sẵn của gian phòng.

- Xin ông tha lỗi cho.

Rascher vẫy khẩu súng lục lên, mở chốt an toàn, lên đạn và bắn vào không khí. Người tù nhân không thấy có một phản ứng nào. Tâm trí hắn trở lại bình thường 24 tiếng đồng hồ sau. Và hắn cũng không nhớ lại sự hạ xuống từ từ nhưng bất động trong chiếc phòng có áp suất thấp. 5

Và Rascher chấm dứt câu chuyện:

- Tốt lắm, chúng ta sẽ khởi sự lại vào ngày mốt.

 

Có hai con người, muốn với từng viên đá một, rồi từng viên đá, xây nên Chiếc Kim tự tháp Đức quốc xã. Đó là Hitler và Himmler vậy. Hai ông nầy đã chấp nhận và khuyến khích các cuộc thí nghiệm y khoa trên con người sống.

Trong quyển "Mein Kampf", ("Cuộc chiến đấu của tôi") được xem như là cuốn thánh kinh của chế độ. Hitler, sau khi đã chứng minh sự siêu đẳng của chủng tộc Aryen, viết tiếp:

- Quốc gia là một phương tiện giúp đạt được mục đích. Và mục đích ấy là cốt sao để bảo đảm và tạo thuận lợi cho việc phát triển một cộng đồng gồm các con người, cùng một loại như nhau, cả về thể xác lẫn tinh thần.

Vậy nguyên tắc chung đã được đề ra, và các ông cũng biết rằng tất cả mọi phương tiện đều tốt, ngay cả việc bóp nát các dân tộc yếu hèn nô lệ, để cho "cái căn bản lựa chọn", tức cái giai cấp thượng đẳng được hưng thịnh thêm lên. Đồng thời với việc bôi xoá các con người hèn mọn trên trái đất nầy, người ta cũng phải sử dụng họ trong việc xây đắp "Đế quốc Ngàn năm" và kiện toàn nòi giống của các bậc "Vương tế ngàn đời". Đám người hạ tiện rất đông kia nhưng lại ít quý bằng các con vật của phòng thí nghiệm, vì khi các y sĩ muốn có những con khỉ để làm thí nghiệm, họ phải gởi mua chúng từ Calcutta hay Bombay. Bây giờ thì không cần phải như thế nữa: chiếc "nôm khổng lồ bằng kẽm gai" đã chụp lên hằng triệu tù nhân.

Viên Tướng y sĩ Karl Brandt, một chức quyền tối cao trong lĩnh vực y học của Đức quốc xã, bị kết án tử hình tại toà án Nuremberg, đã quả quyết trước các vị quan toà rằng Hitler đã có ý tưởng về các cuộc thí nghiệm nầy từ năm 1935.

- Hitler đã đưa ra ý kiến nầy, nhân một cuộc giải phẫu nơi cổ họng của ông vào năm 1935. Lúc đó ông đã tuyên bố rằng không có gì gọi là mâu thuẫn trong việc sử dụng các tội nhân vào các cuộc thí nghiệm để cải tiến các vấn đề y học. 6

Cũng trước các vị quan tòa nầy, giáo sư Gebhart, bạn thời niên thiếu của Himmler, là y sĩ thiếu tướng và lãnh tụ về phương diện các huyền bí học của y sĩ SS, xác nhận lời tuyên bố của Brandt. Ông còn đi xa hơn thế nữa:

- Các cuộc thí nghiệm của Rascher do Himmler ra lệnh đã được trình bày với Fuhrer và Hitler đã khẳng định rằng theo nguyên tắc, các cuộc thí nghiệm trên con người được cho phép khi quyền lợi quốc gia đòi hỏi và lúc bấy giờ, các cuộc thí nghiệm được luật pháp bảo vệ; chớ không phải bị chế tài và ngược lại, ai không chấp nhận thi hành mệnh lệnh quân sự ấy sẽ bị trừng phạt. Theo Himmler, vị Quốc trưởng nghĩ rằng người ta không thể nào để yên một số người trong đám các tù nhân tại các trại tập trung trong khi các người lính phải chiến đấu, những đàn bà con trẻ chịu đau khổ chết chóc vì các cuộc oanh kích.

Hitler ít khi bận tâm đến các việc xảy ra hằng ngày về sự sống hay chết trong các trại tận diệt.

- Về các chi tiết hãy thỉnh ý Reichsfuhrer SS Himmler (Reichsfuhere S.S: Tổng tư lệnh lực lượng S.S ngang hàng với Thống chế)

Người cựu sinh viên khoa Nông học, còn là tín đồ vừa của đạo giáo bí-truyền-học và vừa chủ nghĩa thực dụng. Ông đã thú nhận với Heydrich. 7

- Tôi cũng thích chơi vĩ cầm như anh, nhưng thích nhất là được trị lành bệnh cho con người, bằng cách ban phép lành, hoặc điều trị như là các y sĩ.

Và Gebhart còn cho chúng ta biết tại Nuremberg rằng quyển sách gối đầu giường của Himmler là một tác phẩm về tư tưởng và về các công trình của Hippocrate. (Nhà Đại danh y Cổ Hy lạp, lối 190-125 trước Thiên Chúa được coi như Thủy tổ ngành y khoa)

- Không có quyển sách nào mà Himmler đã thường hay tham khảo bằng quyển của Hippocrate. Từ năm 1940, sách nầy luôn được đặt trên bàn việc của ông ta.

Tác phẩm nói trên là món quà tặng của vợ ông. Bà đã sưu tầm các tác phẩm xưa nói về "các phép săn sóc dành cho bệnh nhân". Nếu nói đó là do tính tổ truyền thì cũng không có gì mâu thuẫn: Bà Himmler, cũng như mẹ và bà của bà đều là nữ y tá.

Ở gia đình Himmler, nhu cầu làm thí nghiệm thật đúng là một chứng bệnh:

- Cứ thử làm thí nghiệm luôn, tất nhiên rồi sẽ có thể tìm ra một cái gì.

Nhất là các ông lang băm thường nhận được ân huệ của ông. Ví dụ như khi nhà lãnh tụ Ý đại lợi Mussolini bị bắt, và các cơ quan gián điệp Đức không biết ông bị giam giữ ở đâu. Himmler, trong một buổi tiệc thật sự – có cả thuốc xì gà, rượu Champagne – cho hội lại 40 tù nhân ở Oranienburg-Sachsenhausen, gồm các thầy bói, thầy bùa và thầy tướng, để truy tìm tung tích vị Quốc trưởng Ý bị biệt tích.

Chúng ta không nên lầm lẫn điều đó. Và giờ đây có thể nói dễ dàng là: "Các nhà Lãnh đạo Đức quốc xã đều là những người điên… Hãy xem vị y sĩ riêng tài ba của Hitler là bác sĩ Morell, đã nhồi nhét thuốc cho ông toàn chất độc kích thích mã tiền, Himmler lại điều khiển các tổ chức thần bí như nhóm Thulé (Thulé, tên do người La mã đặt cho xứ Island, một đảo ở phía Bắc Âu châu) hoặc nhóm Ahnenerbe (nhóm đi tìm di sản tổ tiên). Và các chiêm tinh sư của các tổ chức nầy muốn tìm lại kho tàng của dân Cathares (thuộc một giáo phái ở miền trung nước Pháp) tại lâu đài Montségur (một trong các pháo đài chống giữ tại thành phố Albi của dân Cathares, ngày nay đã đổ nát) và chiếc thánh bôi Saint Graal (bình rượu lễ đãi chúa Jésus Christ trong bữa cơm cuối cùng với các giáo sĩ của Ngài) giữa vùng Tarasconsur-Ariège và Vicdessos. 8

Tất cả đều sự là thật, nhưng Himmler đi từ nguyên tắc là tất cả phải được dò thử trong mọi lãnh vực. Chúng ta trở lại điều đó qua câu nói trứ danh của ông ta:

- Cứ thử làm thí nghiệm luôn, tất nhiên rồi sẽ có thể tìm ra được một cái gì.

Ahnenerbe có nghĩa là "di sản của tổ tiên". Tổ chức nầy vào năm 1933, có quy điều là: "Tìm lại Xuất xứ, Truyền Thống, Công Trình và Sản Nghiệp của dân Bắc Âu thuộc dòng Ấn-Nhật-nhĩ-man, và truyền bá cho dân chúng biết các kết quả của công cuộc tìm kiếm nầy dưới một hình thức thật hay ho và thú vị."

Chắc chắn là "các người đi tìm" đã tản mác khắp nơi: nào việc tìm kiếm mới về điểm kim thạch (loại đá làm kim loại hóa vàng khi đụng đến) và hòn đảo tưởng tượng Atlantide ở trên Đại tây dương cùng các nghi lễ đầu tiên với các ma thuật thuộc loại thần bí học, nào việc nghiên cứu các đạo giáo lớn, các phong trào thần bí, nào việc giải thích các bậc thánh hiền của xứ Tây tạng hay các nước Âu châu… nhưng, đặc biệt nhất là nhóm Ahnenerbe, qua sự kiểm soát của Himmler, đã tận tụy với công cuộc thí nghiệm trên con người. Kể từ năm 1942, nó chỉ còn quan tâm một cách thiết thực đến vấn đề ấy mà thôi. Và viện Nghiên cứu được xáp nhập vào Bộ tham mưu riêng của nhân vật thứ nhì của chế độ Đức quốc xã. 9

Và Rascher cũng như rất nhiều nhà thí nghiệm khác đều là nhân viên của "Nhóm tìm lại di sản tổ tiên" hay là nhóm Ahnenerbe.

Sigmund Rascher là con trai của một vị y sĩ. Khi gặp Nini Diehls thì ông vừa 30 tuổi, trong khi nàng lại đến 46 tuổi. Nhưng Nini Diehls có thể đáp ứng cho cao vọng và phá bỏ mọi tầm thường của cuộc sống của người tình là Rascher. Về bạn bè, bà chỉ có mỗi một người duy nhất và rất vĩ đại là H. Himmler. Cặp nhân tình không hề chịu lùi bước trước bất cứ một sự thấp hèn nào. Và Rascher đã dám tố cáo ngay chính cả cha mình với bọn Gestapo.

- Đấy là kẻ thù của chế độ…

Và ông thân sinh của ông ta đã bị bắt đi đày.

Nếu các nhà lãnh đạo Đức quốc xã hoan nghinh sự tự do kết hôn, thì trái lại họ lại thích được tiếp nơi gia đình họ, các cặp vợ chồng hợp pháp; có dẫn theo các đứa trẻ tóc vàng. Cặp vợ chồng Rascher đợi sanh đứa con thứ hai mới lập tờ hôn thú. Cặp "bắt chợt" nầy được Heinrich Himmler cưng chiều, tặng cho các ngân phiếu còn để trắng. Họ có mặt trong tất cả các cuộc tiếp tân. Và Nini Diehls rụt rè nhìn xuống khi có một bà lớn tuổi mập béo, ngốn ngấu các món ăn bằng thịt và rượu bia, hỏi câu:

- Hẳn bà phải có bí quyết gì! Với tuổi của bà mà có con xinh đẹp thế kia, thật là chuyện gần như khó có thể tưởng tượng được!

Bí mật của vợ chồng Rascher chỉ có một người thứ ba biết được mà thôi: một cô tớ gái nhẹ dạ đã chịu bán "cái kết quả thầm lén" của cô ta. Và Nini Diehls bằng lòng mua món hàng nầy, trả đúng không sai chạy một ten; và còn tiếp tục đặt sát "đứa con tội lỗi" khác vào năm tới nữa. Một màn độn gối có bề dầy cao thấp khác nhau, đã biến cái hình dáng của người đàn bà lớn tuổi, nhưng trông hãy còn rất trẻ đúng như ý nguyện.

Rascher thường năng lui tới với giới y sĩ Hàng không. Bác sĩ Siegfried Ruff, giám đốc Trung tâm Thí nghiệm Không quân Đức, đã quả quyết tại tòa án Nuremberg rằng các phi công không biết làm cách nào khi họ phải rời phi cơ trên một cao độ thật cao. Họ cũng không được trang bị cả máy dưỡng khí để nhảy.

Các phi hành đoàn đều khiếp sợ sau khi mở dù, nào hạ xuống rồi đáp trên đất liền hoặc dưới biển, nào sự khó chịu trên cao độ hoặc chết đuối dưới nước. Chúng tôi không thể giúp họ được gì, vì chúng tôi không có những căn cứ thực tập. Thế mà, các chiến đấu cơ lại bay cao đến 10.000 hay 11.000 thước. Và phi cơ địch lại còn bay cao hơn nữa. Chúng tôi có một loại phóng pháo cơ, chiếc Messerschmitt 163, hãy còn đang trong vòng thí nghiệm. Loại nầy có thể vọt lên cho đến tư 10.000 đến 12.000 thước trong vòng 2 phút. Có những chiếc máy to lớn hơn và chiếc phi cơ vĩ đại hơn đang được chế tạo. Loại nầy có thể lên cao 16.000 thước. Các phát triển cơ giới đã vượt quá nhanh so với các kết quả thu lượm được ở phương diện y khoa hàng không. Tôi đã giải quyết được vấn đề cứu nạn ở khoảng cao độ 12.000 thước, nhưng việc cứu nguy trên cao độ 20.000 thước hãy còn đang nghiên cứu.

Rascher biết rằng Ruff và các cộng sự viên của ông nầy đã tự thực hiện được hơn 10 000 cuộc thí nghiệm:

- Phải nói cho đúng là chúng tôi đã tạo mọi điều kiện cho đến lúc nào mà chúng tôi không thể đối phó được nữa, tức là đến điểm nguy hiểm… Chúng tôi phải trả giá cho sự sống… Và chúng tôi chỉ có hai người bị chết thôi.

Nhưng các cuộc thí nghiệm của Ruff phải bị ngưng lại, sau khi ông tiếp cuộc viếng thăm của Rascher. Rascher nói với ông:

- Tôi được phép làm thí nghiệm trên các tù nhân của trại Dachau, các "tên tội phạm chuyên nghiệp". Giấy phép nầy cho Himmler ký.

Thật vậy, Rascher đã bàn luận thật lâu về các vấn đề nầy với Reichsfuhere (Himmler) và một bức thơ đề ngày 15-5-1941 đã chính thức hóa lời yêu cầu của ông ta:

"Việc nghiên cứu các chuyến bay có độ cao đã chiếm một tư thế rất quan trọng, vì các phi cơ chiến đấu của Anh đã đạt mức cao độ cao hơn máy bay của ta. Người ta cho là đáng tiếc nếu không thể thực hiện các cuộc thí nghiệm trên các "nhân liệu" (vật liệu bằng người) vì các cuộc thí nghiệm nầy rất nguy hiểm, không ai dám tình nguyện cả. Vì lẽ đó nên tôi đặt ra câu hỏi chính yếu nầy: Ngày có thể cho chúng tôi sử dụng 2 hoặc 3 tên tội phạm chuyên nghiệp, để dùng vào các mục đích thí nghiệm tối hậu nầy chăng?"

Và Himmler, qua ngòi bút của viên bí thư đã trả lời:

"Dĩ nhiên, các tù nhân sẽ sẵn sang được đặt dưới quyền sử dụng của anh…"

Các viện nghiên cứu chính thức, không tin tưởng mấy vào Rascher nhưng không ai dám nói năng gì cả. Người ta sẽ phải tìm các y sĩ đại úy đứng đắn hơn… Rascher sẽ là phụ tá của họ. Nhưng các bác sĩ Lutz và Wendt đều từ chối. Sự kiện nầy thật cũng khá hiếm và đáng được lưu ý. Bác sĩ Lutz đã bày tỏ lý do từ chối kia trước tòa án Nuremberg:

- Tôi tự cho mình không đủ sắt đá đối với loại thí nghiệm đó…chỉ làm thí nghiệm trên con chó thôi, khi nó nhìn mình và dường như nó có một tâm tư gì, cũng đã là một việc khá khó khăn lắm rồi…

Riêng bác sĩ Romberg, chắc chắn là ông có nhiều thận trọng hơn Rascher, nhưng lại không thể từ chối được. Và đến khi ông muốn rút lui khỏi công cuộc thí nghiệm, thì mọi việc đã quá trễ rồi.

Chúng ta không nên quên rằng, đối với Rascher, các cuộc thí nghiệm là phương tiện nhanh nhất và chắc chắn nhất để ông ta chiếm được một chân giáo sư trong một trường đại học. Nhưng để cho các công trình của ông ta nặng ký hơn các công cuộc khảo cứu của những nhà nghiên cứu khác như Romberg chẳng hạn, thì chúng phải đưa đến những kết luận thật độc đáo. Viên y sĩ đại úy nhỏ người đầy tham vọng nầy lo xếp đặt một hồ sơ dày cộm về vấn đề ông nghiên cứu. Hằng ngàn cuộc thí nghiệm đã được thực hiện trên các loài vật. Nhìn sơ qua ta thấy các kết quả đạt được lên đến nhiều cao độ cả trăm cây số. Và bây giờ thì sao? Nếu các thí nghiệm trên con người chỉ dùng để xác định lại các dữ kiện của vấn đề và để sửa đổi riêng về phần chi tiết, thì đó chỉ là một cuộc nghiên cứu thường! Nhưng, nếu như người ta muốn đi xa hơn nữa, như là người ta để chết một người trên cao độ 15 cây số, như là thực hiện cuộc phẫu nghiệm tử thi ở trên cao độ nầy, hoặc ở dưới nước, để chứng nghiệm lại bệnh tắt huyết vì ngộp hơi; và một cách tỉ mỉ, người ta tả sự hấp hối của nan nhân…! Viện trưởng các viện nghiên cứu hàng không, không biểu lộ một điều gì cả, họ run sợ trước bọn S.S.

Thế nên, ở trại Dachau sắp phát sinh ra hai loại thí nghiệm khác nhau. Loại thứ nhất, với các thí vật tình nguyện, được đối xử tử tế. Đây là loại chính thức được dành cho các quan sát viên cao cấp. Tất cả các thí vật nầy đều là tù nhân người Đức. Và loại thứ hai là loại thí nghiệm bí mật, không có mặt bác sĩ Romberg và cũng không có chứng nhân, được thực hiện với các tù nhân mà ngày hôm sau họ sẽ bị hành hình trong các phòng giảm khí áp.

Chúng ta hãy nghe một tù nhân người Đức tại trại tập trung, ông August Heinrich Vieweg nói:

- Ngay lúc mà các động cơ của phòng thí nghiệm nầy bắt đầu nổ máy thì có một không khí âm ma của tử thần chế ngự trong cả khu bệnh xá; chuyện thường xảy ra cho bệnh nhân hoặc cho ngay cả các y tá đang đứng trong các dãy hành lang là họ bị đưa ngay đến nơi thí nghiệm.

Chuyện là như vậy, mặc dù viên đội trưởng trại tập trung đã tuyển sẵn cho mười tội nhân.

Mười tội nhân nầy phải là 10 thí vật chính thức của cuộc thí nghiệm. Bọn người nầy được cho ăn uống đầy đủ, được hút thuốc và như tôi được biết người ta gọi họ là các thí vật chứng nghiệm. Ngoài họ ra còn có một số lớn các tù nhân khác nữa, được chọn may rủi trong trại để đem đến phòng giảm khí áp. Hơn nữa, tôi còn nhớ có một ông trưởng "khối" 10 được gởi đến bệnh viện để trị bệnh sưng phổi, lại bị dẫn đến nơi thí nghiệm nầy và vài ngày sau thì được đem vào nhà xác.

Nhân chứng số một của bên nguyên trong vụ án nầy ở Nuremberg phải là Walter Neff.

Các cuộc thí nghiệm đã được khởi đầu vào ngày sinh nhật của tôi tức là ngày 22-2-1942. Chiếc phòng được đem đến do một chiếc xe chở than. Bác sĩ Romberg đồng thời cũng đến cho lệnh ráp máy và các chỉ thị liên quan đến sự vận chuyển của luồng hơi.

- Có một số tù nhân tình nguyện làm thí vật vì Rascher hứa là họ sẽ được trả tự do nếu họ chịu để cho thí nghiệm. Có khoảng 10 người tình nguyện. Chỉ có một người được thả tên là Sobolla. Hắn phải chịu một cuộc thí nghiệm trước sự chứng kiến của Himmler. Ông nầy có hỏi hắn đã bị hạ ngục từ bao lâu. Về sau, hắn bị đưa vào toán Dirlewanger, thật là một điều tai họa nữa lại đến với hắn. Đấy là một đơn vị SS đã được luyện tập ở Oranienburg, phụ trách các công tác đặc biệt ở những nơi nguy hiểm nhất. Chớ còn tôi chưa hề thấy một trường hợp nào về một tù nhân bị án tử hình được hoán giảm hình phạt bằng bị tù chung thân, sau khi chịu các cuộc thí nghiệm ở trên cao độ.

Neff quả quyết rằng Rascher làm việc một mình và vào buổi tối. Theo nhân chứng nầy thì ngoài 10 thí vật chính thức, còn có từ 180 đến 200 thuộc mọi quốc tịch đã phải chịu các cuộc nghiên cứu đặc biệt của vị bác sĩ nhỏ người nầy. Có hơn 70 người bị chết trong số có 16 tù nhân chiến tranh người Nga.

- Các người phải chịu trải qua các cuộc thí nghiệm khắc nghiệt kết liễu bằng sự chết đã được bọn SS cung cấp sau sự đòi hỏi của Rascher ở ban quản đốc trại tập trung. Theo ý kiến thô thiển của tôi thì mỗi trường hợp chết người trong phòng giảm khí áp đã bị gây nên một cách cố ý. Quyền hành của Rascher tại trại tập trung thật là vô giới hạn. Hắn ta càng ngày càng trở nên mạnh thế và cuối cùng không ai có thể dám chống lại hắn ta cả. Tôi không thể chối cãi là tôi có cảm giác rằng Romberg có ý muốn rút lui ra ngoài các cuộc thí nghiệm. Tôi không thể quả quyết có phải là do ông thiếu sự can đảm, hay bởi lý do nào khác mà ông ta không dám rút lui. Sáng kiến của tất cả mọi vấn đề tùy thuộc vào Rascher. Tôi dám tin chắc rằng nếu Romberg, được lệnh hướng dẫn một mình các cuộc thí nghiệm có Rascher, thì sẽ không có người bị chết.

Các quan tòa bị Neff thuyết phục và họ đã xử trắng án vị "bác sĩ yếu hèn" Romberg nhưng không phải vì thế mà ông ta không bị điều tra điêu đứng.

Câu hỏi: Tại sao ông không thử cản ngăn Rascher ngừng các thí nghiệm khi mà ông hiểu được rằng các thí nghiệm đã đến lúc đi tới chỗ khốc hại.

Romberg: Một nhà khoa học không thể dễ dàng dùng võ lực tấn công vào thân thể của người khác, vì nền giáo dục và các điều mà y đã hấp thụ và học hỏi được. Cá nhân tôi, tôi không phải là một tay vũ phu cũng như võ sĩ quyền Anh…

Câu hỏi: Khi xảy ra cái chết đầu tiên, vào ngày 1 tháng 4, thì sự việc đã diễn tiến như thế nào?

Romberg: Đấy là cuộc thí nghiệm trên một cao độ từ 13.000 đến 14.000 thước, Rascher đã giữ rất lâu ở một mức cao độ, nên xảy ra một sự tắc huyết do việc giảm khí áp đã tạo nên cái chết.

Câu hỏi: Ông chỉ đứng bên cửa sổ hông? Hay là ông có bận coi về một bộ máy cho Rascher?

Romberg: Tôi nhìn máy điện tâm động đồ, khi cuộc thí nghiệm đi đến chỗ nguy kịch đáng lý chính tôi phải ngưng cuộc thí nghiệm thì tôi lại phải báo cáo với Rascher.

Câu hỏi: Ông có thể làm gì để cứu nạn nhân lúc mà ông thấy rằng cuộc thí nghiệm đã trở nên nguy hiểm?

Romberg: Rascher đã nắm trong tay các bộ phận điều khiển về cao độ. Ông ta có thể xoay tay bánh để tăng áp suất, như vậy là cao độ sẽ bớt đi trong phòng thí nghiệm.

Câu hỏi: Tại sao ông không thể xoay bánh xe đó để cứu mạng sống cho nạn nhân?

Romberg: Trong trường hợp ấy, tôi sẽ phải đánh ông ta. Nhưng ông bác sĩ lại không phải là võ sĩ quyền Anh…

--------------------------------
1Trong quyển "Tâm Lý Bệnh học thực nghiệm" của giáo sư Henri Baruk. P.U.F.
2Như trên.
3Đơn vị đo chiều dài bằng 0,34m.
4Một loại phong đòn gánh, mà sự co rút chiếm trội hơn trên các bắp thịt duỗi ra và trên các cơ ở mặt sau của cơ thể.
5Bản phúc trình của cuộc thí nghiệm nầy được ghi trong hồ sơ của Đệ thất Lộ quân Hoa kỳ và lẽ dĩ nhiên có cả trong hồ sơ của toà án Nuremberg.
6Karl Brandt nhất định không chịu nhận là ông đã biết rõ các thí nghiệm khác nhau như sẽ nói đến ở các chương sau. Ông sanh năm 1904 tại Mulhouse, và rời nước Pháp từ năm 1919. Suốt thời gian theo học ngành y khoa, ông làm việc dưới sự hướng dẫn của Albert Schweitzer. Ông đã có ý muốn theo về cộng tác với trung tâm chẩn tế Lambaréné ở xứ Gabon, Phi Châu do A. Schweitzer sáng lập, nhưng ông lại phải bận thi hành nghĩa vụ quân dịch dưới màu cờ Pháp quốc. Vào năm 1933, ông có dịp săn sóc cho cô cháu gái của Hitler, bị thương trong 1 tai nạn xe cộ, nên ông gặp được Hitler để rồi trở thành y sĩ túc trực của ông nầy và sau đó được giữ chức vụ gần như là Tổng trưởng y tế… Bị kết án tử hình ngày 20-8-1947, ông xin được cho chết trong một cuộc thí nghiệm y khoa. Nhưng giới thẩm quyền Mỹ đã chối từ. Trước khi bị hành hình trên đoạn đầu đài, ông tuyên bố:
- Cái gọi là bản án nầy của tòa án quân sự Mỹ chỉ là một biểu lộ hình thức của một hành vi trả thù chính trị. Không kể cái thẩm quyền không công nhận được của chính tòa án, nó không phục vụ chân lý cũng như Luật pháp. Người ta thấy ngay quan niệm lộn xộn của Công tố viên tại Tòa án Nuremberg lúc ông ta nói: "Hồ sơ vụ kiện K. Brandt không biết gì về cuộc thí nghiệm nhưng bị cáo phải bị coi như phạm tội bởi vì cương vị của y buộc y phải biết."
7Đọc: "Hitler, người phát động thế chiến thứ II" – Sông Kiên xuất bản.
"Làm sao cái nước đang đi tiên phong trong các cuộc thí nghiệm không tưởng tượng được, được thực hiện trên con người lại có thể dám buộc tội và phân xử những người chỉ bắt chước họ không hơn không kém. Và ngay cả thuyết euthanasie nữa! (Thuyết chủ trương làm cho những người bệnh nan y mau chết để khỏi phải kéo dài sự đau đớn). Cứ nhìn nước Đức ngày nay và tình cảnh nguy khốn được kéo dài một cách tinh vi của nó. Không ai còn lạ lùng gì khi Quốc gia ấy, quốc gia sẽ mang luôn luôn trong lịch sử nhân loại biểu tượng của Cain (con trai của Adam và Eve, vì ganh với em ruột là Abel nên đã giết chết đứa em nầy) sau Hiroshima và Nagasaki thử tìm cách ẩn nấp trong đám sương mù của các bậc thang tối hảo về tinh thần.
"Pháp luật tuyệt nhiên không có ở đây, mà chỉ có sự độc đoán của cường lực. Cường lực đòi phải cò nhiều nạn nhân mà tôi là một đây vậy. Thế nên, tôi không cảm thấy bị nhục chút nào khi phải bị lên giảo đài nầy, ở đây, tôi phục vụ tổ quốc tôi bằng tất cả lương tâm và sức lực của tôi. Chiếc cột trụ để hành hình ở Landsberg là một biểu tượng của bổn phận cho tất cả những ai chính trực và chân thành.
"Tôi nghĩ đến quốc gia khốn khổ của tôi mà tôi tôn thờ, đến dân tộc tôi, và uy lực của nó, đang chịu lao khổ và đang gắng sức, đang tự tìm hiểu và đang tìm sự bất diệt. Chính với sự bất diệt ấy mà ngay bản thân tôi, tôi cũng cảm thấy an toàn. Trong giờ phút trọng đại nầy của tôi, tôi xin cám ơn cuộc đời, vì cuộc đời đã dùng tôi trọn vẹn. Tôi là một con người, tất nhiên tôi cũng có lầm lạc. Lắm khi tôi cũng sai lầm. Lắm khi tôi còn bị sờn lòng nữa, nhưng tôi luôn chiến đấu với tất cả lương tâm cho các điều tín mộ của tôi, bằng sự chính trực, sự thẳng ngay và một cách quang minh chánh đại.
"Vâng! Tôi sẵn sàng chết đây!"
8Gần vùng Tarascon có một nhóm phụ trách tìm lại bình rượu lễ Graal và kho tàng trong hang Bedeihac. Các người đi tìm cho rằng: "Cái nóc vòng cung của chiếc hang nầy khá cao khá cao, có thể thiết lập được một nhà máy chế tạo phi cơ." Và một năm sau, hệ thống nhà máy được xây cất.
9Các vẻ bí hiểm của tổ chức được Louis Pauwells và Jacques Bergier trình bày trong quyển "La Matin des Magiciens" do nhà xuất bản Gallimard ấn hành, và cũng được Edouard Calic viết trong quyển "Himmler et son Empire".
10Đọc: "Hitler và lò thiêu sống dân Do-thái" – Sông Kiên xuất bản.